Nối kết với chúng tôi

Book trailer

The Booker Prize 2020: The Shadow King – Chiến tranh và chiến tranh

Every sun create a shadow and not all are blest to stand in the light.

Published

on

Chưa khi nào tính nữ được đề cao như thế. Nếu năm ngoái chứng kiến những trào lưu nữ quyền, những hashtag #Metoo, những Margaret Atwood, những Bernardine Evaristo; thì năm nay với danh sách rút gọn giải Booker, ta chứng kiến 4/6 nhà văn nữ, 4/6 tiểu thuyết đề cao tính nữ và đặc biệt hơn hết, tính nữ ở đây lần đầu được khai thác triệt để và mới lạ. Cũng như Ngozi Adichie với Nửa mặt trời vàngThe Shadow King cũng đồng thời là một tiểu thuyết đậm tính nữ. Đặt trong bối cảnh chiến tranh Ethiopia chống quân xâm lược Ý những năm 1935 – 1936 thời đoạn Đệ nhị thế chiến, Maaza Mengiste đã cho thấy một lịch sử Ethiopia chịu nhiều mất mát mà cũng đồng thời qua đó, hình tượng những nữ chiến binh lần đầu hiện lên sáng rõ và đầy vận động trong văn chương tái hiện lịch sử.

*

Cuốn sách là câu chuyện kể về Hirut, Aster và đội quân chống Ý của mình. Sinh ra trong một gia đình với nề nếp quân sự, Kidane từ nhỏ chịu sự huấn luyện nghiêm khắc từ cha. Sau khi quân Ý tràn vào, vua Haile Selassie lại tị nạn ở Anh, anh đứng lên lãnh đạo đội quân của mình, cùng với Aster và Hirut. Aster là con gái một gia đình giàu có, cô bị ép kết hôn sớm không có tình yêu với Kidane và vừa chịu nỗi đau mất đi đứa con đầu lòng; trong khi Hirut là người giúp việc – nơi mẹ cô có mối gắn bó chặt chẽ với Kidane. Khi quân Ý tràn vào, Kidane dẫn đầu đội quân gồm dân làng trốn vào hang chờ thời cơ giao chiến với quân của Fucelli. Giữa tương quan một bên được trang bị tiên tiến và một bên chỉ với vũ khí thô sơ, họ trong thế giằng co. Quân Ý đến mang theo những tội ác tày trời; hơn thế, là người thích phô trương, Fucelli cho gọi Ettore như thợ chụp ảnh ghi lại những tấm hình tra tấn, giết chết tù binh nhằm một mặt răn đe dân làng theo quân kháng chiến, một mặt cho Thế giới kia thấy được sức mạnh của đế quốc này.

Quân đội của Kidane lui về cố thủ và đợi chờ thời cơ tấn công. Trong lúc này, Aster cũng thành lập đội quân của riêng mình. Tuy luôn bị Kidane gièm pha cho là vô dụng và chỉ được giao cho việc bếp núc cũng như chăm sóc thương binh, nhưng khi số người không đủ, cuối cùng những người phụ nữ cũng trở thành chiến binh kiên cường, tập luyện mỗi tối chuẩn bị cho trận chiến lớn. Trong một cuộc giao tranh, Aster và Hirut bị bắt làm tù binh, chịu sự giễu cợt của quân Ý. Từ sự đồng cảm nơi nhân tình của Fucelli – một người đàn bà Ethiopia chính gốc – hai người trốn thoát và kết cục cuối cùng là cuộc giải phóng của quân đội Kidane. Với The Shadow King, Maaza Mengiste lấy cuộc chiến này làm trung tâm, từ đó tỏa ra vòng ngoài gồm những nhân vật như người ngồi trong một hội nghị bàn tròn, mà điểm đặc biệt duy nhất, là họ ngồi tách rời nhau ra, không hẳn trong trạng thái cách ly của thời kì dịch bệnh, mà mỗi người họ là một mặt trời, mà khi đã là mặt trời sẽ tồn tại bóng. Giữa họ và những cái bóng ấy.

*

Như đã nói trên, điểm thành công nhất của The Shadow King là những khắc họa lịch sử mà nếu không nhờ Maaza, chắc hẳn sẽ không ai biết tới một Ethiopia đã từng đứng lên chống quân đội Ý như thế. Nhưng hơn thế nữa, cái hay đồng thời là việc khắc họa những nhân vật bên lề, rõ ràng, chi tiết mà đầy ấn tượng. Có đôi lúc những tưởng Maaza chỉ như đang mượn trận chiến làm nên nhân vật, bởi lẽ, các nhân vật của cô hùng vĩ và đầy ngời sáng. Cũng như tựa đề cuốn sách, Maaza gợi mở trong từng nhân vật, từng bản thể cá nhân, giữa người thật và cái bóng, giữa những nhập nhoạng chếnh choáng đứng chờ người đọc đến để mà nhận ra.

Ảnh: The New York Times

Với Aster, ban đầu đó là người đàn bà bình thường như bao người đàn bà khác. Một người đàn bà biết ghen khi chồng mình dành nhiều tình cảm cho Hirut, một người đàn bà sầu bi vào ngày giỗ đầu của con, một người đàn bà hoảng loạn nhận ra chồng mình không chút thương xót cho đứa con chết yểu. Với bộ đồ màu đen và trạng thái bi kịch sầu thảm của ngày giỗ đầu, đương lúc quân Ý tràn về từ biển, Aster – người đàn bà điên loạn, mất con, có chồng bội phản ấy – cưỡi ngựa đến các nhà thờ hét vọng đến tận thiên thanh, đòi lũ Thiên thần hạ thế. Nhưng cũng Aster, người đàn bà ấy, người gây dựng đội quân phụ nữ, người luôn mặc bộ quần áo của cha chồng mình, đứng trước toàn quân, chỉ huy trận đấu. Song song trong đó là hai nhân vật, hai con người, chuyển dời hòa nhập vào nhau.

Với Hirut, dường như là nhân vật chính của toàn câu chuyện, người chịu đầy đủ mọi thứ bi kịch. Cha mẹ mất sớm, bị Kidane cưỡng ép, mất đi gia bảo là cây súng mà cha để lại vì bị ép sung nạp cho thời chiến tranh. Chính những bi kịch trong đời sống này đã đẩy cô đến mức độ tăng tiến của cái vỡ òa, của lòng căm thù, của cái căm phẫn vẫn đang sục sôi. Cô tập luyện hàng ngày hàng giờ, những lời chỉ dẫn bắn súng của cha văng vẳng bên tai; và dù cho khi bị bắt làm tù binh ở trại quân Ý, cô vẫn kiên quyết giữ cái lạnh lùng của một chiến binh, cái vẻ ngoài không ai có thể bộc phá. Aster và Hirut, cả hai người họ như những đàn bà bộ tộc Amazon, những người trong trận đánh chiến với Achilles ở thành Troy đã làm cho chàng chìm đắm say mê. Mạnh mẽ, hoang dại mà đầy sức sống.

Nếu hai người phụ nữ được Maaza khắc họa như những điểm nhấn của tiểu thuyết này, thì Kidane và Fucelli lại như những gã tầm thường vô cùng muốn quên. Nếu Kidane sợ sệt trước những trận đấu của đội quân mình, là người u mê đứng trước Hirut; thì Fucelli luôn chứa trong mình cái bất an của những tướng lĩnh, của kẻ bị ám ảnh bởi cái chết. Y luôn nhắc nhớ mình là Achilles không thể bị đánh bại bởi các nữ chiến binh Amazon. Y luôn đeo hai đai vũ khí và một con dao cắm ngay ở chân trong khi xung quanh là bảy cận vệ. Cũng như Kidane, y say mê Fifi – người phụ nữ bản địa – nhưng may thay, đó là một người đàn bà tỉnh trí, sáng rực và ở đúng nơi khi cần thiết. Với Fucelli, ta luôn thấy ở y cái thâm độc của người ra lệnh, mà hiển hình nhất là chi tiết nắm chui Ettore – người phó nháy chụp hình – người ghi lại những khoảnh khắc đáng quên.

Ngoài hai nữ chiến binh của bộ tộc Amazon – Hirut và Aster, Ettore góp mặt trong cuốn sách này như nút giao của những bản thể nhìn nhận chiến tranh. Giữa thế bị giằng co bởi lợi lộc của quân xâm lược Ý, nhưng cũng đồng thời ờ thế bị trị khi Phát xít Đức bài trừ Do thái, trong Ettore luôn là những dằn vặt tự thân của cuộc chiến này. Giữa những tự vấn tội ác của riêng bản thân, rằng, Bởi vì, thưa cha, rằng, đây là chiến tranh. Phải thế không? khi tiếp tay cho Fucelli chụp những xác chết bị tra tấn; nay một nhận thức nào đó trỗi dậy trong anh, về những bức thư qua lại của người cha vốn kiệm lời, về những tình cảm sau cuối rốt cuộc anh cũng nhận ra, về chiến tranh, tình người về hàng vạn những điều khác. Đến cuối khi dân làng nổi dậy giết chết Fucelli, anh mới nhận ra, đây là đất nước của những bóng ma và mỗi một tấm ảnh được chụp là một tổ hợp của những hình dáng bóng ma, một sự gặt hái cái chết.

Và điểm cuối cùng, ngoài bối cảnh lịch sử cuốn hút và việc mô tả nhân vật sắc nét, The Shadow King cũng chứa trong mình kết cấu của bản hùng ca về cuộc chiến tranh, mà những đoạn chuyển được Maaza ngắt quãng bằng dòng suy nghĩ của vua Haile Selassie người Abyssinians thời bấy giờ. Ở nước Anh xa xôi, ông nghĩ về động cơ trốn chạy của mình, về nỗi luyến nhớ quê nhà, về máu thịt núi non Ethiopia. Ở đó, câu chuyện về công chúa thứ hai của xứ Abyssinian, Zenebework, bị gả ép cưới cho Gugsa vì các khế ước chính trị, bị đối xử không tình yêu, nhớ nhà nhưng vua cha không cho phép, cuối cùng chết khi sinh con đầu lòng dường như hiện diện thông qua Aster. Đến cuối tiểu thuyết, khi những ảo ảnh mộng du đưa vua Haile Selassie về lại sân ga, Hirut – nữ chiến binh của Ethiopia, con gái của Getey và Fasil, người sinh ra trong một vụ mùa bội thu – vẫn là người cuối cùng dẫn ông về lại ngai vàng của người đứng đầu, thực hiện vai trò của nữ chiến binh bộ tộc Amazon xứ Ethiopia.

Với The Shadow King và kết cấu đặc biệt của nó, Maaza Mengiste đã viết nên bản hùng ca về chiến tranh Ethiopia, về phụ nữ – những nữ chiến binh, về những mảng sáng tối trong tâm hồn mỗi một con người trong bối cảnh lấy chiến tranh làm trung tâm. Đầy năng lượng như Alice Hoffman trong Những người nuôi giữ bồ câu nhưng cũng tinh tế từ những mạch ngầm như Nửa mặt trời vàng của Ngozi Adichie, The Shadow King là cái bóng của mỗi con người, là vết nhơ rất khó gột rửa và là chứng nhân cho một thời kỳ đã qua. Dẫu không chứa đựng bất cứ một tính cá nhân cụ thể nổi trội nào, dẫu chỉ bối cảnh là thứ đặc sắc nhất; nhưng bằng lối viết dung dị, bình thản và tuần tự, The Shadow King tổng hòa, hòa hợp và vừa đủ.

Hết.

minh.

*

The Booker Prize 2020






Book trailer

Mỗi phụ nữ phải tự tìm ra cách để mình hạnh phúc

Published

on

By

Bởi vì, người phụ nữ không hạnh phúc thì không thể có mối quan hệ tốt đẹp với bất cứ ai, ngay cả với chính bản thân mình và con mình sinh ra. Đó là thông điệp mà tác giả Trần Vân Anh gửi gắm trong cuốn sách vừa phát hành Hôm nay mẹ có vui không?

Muốn hạnh phúc, phải biết tự chữa lành

Cuốn sách mở đầu với kí ức làm con của tác giả, trong đó là sự soi chiếu của đứa con nhỏ với tổ ấm và mối quan hệ với gia đình từ mỗi ngày lớn lên. Đâu đó, người đọc tìm thấy chính vấn đề của gia đình mình, từ sự đứt kết nối, từ âu lo, trầm cảm, đến sự phản kháng tức thì của tuổi nhỏ. Tập sách tìm kiếm câu chuyện ẩn bên trong mỗi đứa con, nơi cảm xúc phức tạp không thể bày tỏ thành lời và dần trở nên xa lạ trong chính tổ ấm của mình. Chứng thiếu hụt cảm xúc thời thơ ấu hình thành, khiến một đứa trẻ lớn lên, trưởng thành với khuyết tật cảm xúc. Có người vấp ngã trong đời sống cá nhân, người trầm cảm, lo âu và có người trượt dài trên suốt cuộc đời.

Thế nhưng, con người sinh ra vốn đã có bản năng mưu cầu hạnh phúc. Theo tác giả "Cố hạnh phúc không phải là hạnh phúc. Đã gọi là hạnh phúc thì sao lại phải cố? Hạnh phúc là cảm xúc thoả mãn tự nhiên như hơi thở. Khi tự gọt chân cho vừa giày, khi phải nhẫn nhịn cho qua, khi phải gồng mình kiềm chế, dù là tự nguyện, thì không thể nào gọi đó là  hạnh phúc, có chăng cũng chỉ là phép thắng lợi tinh thần, tự huyễn hoặc bản thân mà thôi".

Trong Hôm nay mẹ có vui không?, tác giả đã đi tìm khái niệm tận cùng của hạnh phúc, từ đó tìm ra cách để trở nên hạnh phúc mà bước đầu tiên và quan trọng đó là phải biết tự chữa lành. Những tổn thương sâu kín nhất nếu được tìm thấy và sửa chữa kịp thời sẽ giúp người phụ nữ ngập tràn trong năng lượng tích cực, được sống đúng với bản thân mình, tự vui với những niềm vui chân thật. Đó chính là hạnh phúc trọn vẹn mà chúng ta đều mong mỏi tìm kiếm.

Thông qua từng trang sách, người đọc tìm thấy bản thân mình trong nhiều vấn đề từ khủng hoảng hôn nhân, hậu ly hôn và nuôi dạy con cái. Đồng thời học được từ tác giả quá trình tìm lại chính mình, tự chữa lành, là con đường thoát khỏi trầm cảm, tìm lại niềm vui, sự cân bằng, thanh thản trong tâm hồn, giải phóng khỏi những áp lực của hành trình làm mẹ và đồng hành cùng con vượt qua những khiếm khuyết không mong muốn. 

Hôm nay mẹ có vui không?

Trong cuộc sống quá bận rộn vội vã hiện nay, phụ nữ chúng ta đôi khi không còn nhận ra niềm vui lấp lánh trong tim hoặc phớt lờ nỗi buồn phảng phất sâu kín. Trong khi, theo lẽ tự nhiên, những diễn biến cảm xúc vui buồn thường nhật ấy cần được mỗi cá nhân nhận ra và giải toả nó. 

Hôm nay mẹ có vui không cũng chính là hôm nay mình có vui không? Ý thức được hôm nay mình có vui không, vì sao mình vui chính là một bước để hiểu bản thân, từ đó người phụ nữ sẽ tự biết yêu bản thân đúng cách, chăm sóc những phần cảm xúc sâu kín nhất bên trong và đạt tới hạnh phúc trọn vẹn. Người đọc nhận ra rằng yêu bản thân không phải là ích kỉ, và một phụ nữ dám hạnh phúc sẽ biết cách làm cho mình hạnh phúc, từ đó các mối quan hệ xung quanh họ cũng dần trở nên tốt đẹp hơn.

Chân dung người phụ nữ hiện đại hiện ra rất rõ ràng trong trang sách. Cô ấy biết rõ mình muốn gì, độc lập tài chính, nuôi dưỡng đam mê, không ngừng học hỏi. Cô ấy dám đấu tranh với chính mình để đạt tự do thực sự về tư tưởng. Cô ấy rạch ròi giữa thấu cảm và chấp nhận trong mối quan hệ với bố mẹ và mạnh mẽ bước ra khỏi cuộc hôn nhân không khiến mình hạnh phúc như một cách tự sửa chữa sai lầm của bản thân và giải thoát khỏi các định kiến.

Cũng theo tác giả Trần Vân Anh: "Mẹ vui hay buồn có ảnh hưởng rất nhiều đến hành trình làm mẹ và tâm lý đứa con. Mẹ dịu dàng hay gắt gỏng, nóng nảy hay kiên nhẫn đều tác động đến hành vi và suy nghĩ của con mình. Khi mẹ hạnh phúc, mẹ trở nên nhẹ nhàng, bao dung, đứa con sẽ lớn lên bình an, vượt qua khiếm khuyết, tự tìm cho mình lẽ sống. Khi mẹ hạnh phúc, mối quan hệ mẹ con sẽ tự nhiên trở nên khăng khít, mẹ chỉ cần đốt đuốc lên, con sẽ tự tìm ra lối đi cho riêng mình".

Trong một xã hội quá nhiều định kiến khắc nghiệt với phụ nữ như Việt Nam, nếu không tự mình dám hạnh phúc thì phụ nữ không bao giờ hạnh phúc thật sự. "Hôm nay mẹ có vui không?" cũng chính là thông điệp về hạnh phúc, bắt đầu từ một điều rất nhỏ nhoi là cảm nhận niềm vui, ngay hôm nay. Người phụ nữ - người mẹ dám hạnh phúc sẽ lan toả năng lượng đó cho con mình và những người xung quanh.

Mẹ "lười" dạy con trai

Một phần khá thú vị của tập sách chính là câu chuyện làm mẹ "chín ép" của tác giả. Một người mẹ như sống giữa hai thế giới tâm lý trái ngược: Một bé học giỏi nhưng sợ giao tiếp vì chứng tự kỉ chức năng cao, một bé hoạt ngôn, nhạy cảm nhưng có vấn đề về học tập và bị chứng tăng động giảm chú ý.

Như tác giả viết "Tôi không nuôi dạy những đứa trẻ nhiều khiếm khuyết, tôi đang đồng hành cùng hai con người trưởng thành có khiếm khuyết - giống như chính bản thân tôi. Chúng tôi giúp nhau hoàn thiện mình". Cách tác giả dạy con nấu ăn làm việc nhà, tiêu tiền, tự chơi với nhau hay cách chị giải thích cho con việc bố mẹ ly hôn, chuyện mẹ sẽ có người yêu mới, nói với con trai về sinh lí, tình dục tuổi dậy thì... được kể chân thật, gần gũi và lôi cuốn. Tác giả chủ trương giảm áp lực hết mức có thể cho những đứa con của mình bằng cách trở thành bà mẹ hạnh phúc, không hy sinh cả cuộc đời cho con, không bắt con phải gánh lấy giấc mơ của mình và tôn trọng tối đa tính cách riêng của mỗi đứa.

Cách tác giả đồng hành cùng con vượt qua các nhược điểm để cả ba mẹ con có một cuộc sống nhẹ nhàng vui vẻ là những gợi ý hữu ích cho nhiều bậc cha mẹ trong hành trình nuôi dạy con.

"Hôm nay mẹ có vui không?" có lối viết giản dị, chân thật và rất đời, không triết lý nhưng sâu sắc, không hoa mỹ trong ngôn từ nhưng đủ chạm đến trái tim của người đọc. Đây là một cuốn sách đẹp cả về nội dung và hình thức mà phụ nữ nào cũng nên có, nhất là trong tháng 3 - tháng của phụ nữ này. Sách do nhà xuất bản Phụ Nữ và Phương Nam book phát hành. Đang có bán tại hệ thống nhà sách trên toàn quốc.

*


Đọc bài viết

Book trailer

Tháo gỡ phép màu: Một biên niên ký tuyệt đẹp

Published

on

By

Julie Yip-Williams (1976 - 2018) là một phụ nữ Việt Nam gốc Hoa, theo gia đình sang Mỹ từ nhỏ. Cô bị khiếm thị bẩm sinh nhưng đã vượt khó, rồi sống một cuộc đời phi thường.

Quyển sách Tháo gỡ phép màu - Hồi ký về một cuộc đời phi thường từ sự sống đến cái chết là cách Julie Yip-Williams kể lại câu chuyện cuộc đời mình, từ một bé gái bị khiếm thị bẩm sinh và suýt chết dưới tay người thân, một luật sư thành công trên đất Mỹ, rồi cuối cùng trở thành một người vợ, người mẹ với nghị lực phi thường khi đối mặt và chống chọi với căn bệnh ung thư.

“Câu chuyện này bắt đầu ở điểm cuối. Nghĩa là nếu bạn đang đọc những dòng này, thì tôi đã không còn nữa. Nhưng không sao cả... Ở đây, tôi bắt đầu viết ra trải nghiệm của mình cả về cuộc đời tôi đã sống và những gian nan tôi đã chịu - cả hai đều không toàn diện, song cũng đủ để bạn thấy rõ quãng đường mà tôi đã đi và thế giới mà tôi đã tạo dựng suốt đời mình. Và thứ vốn ban đầu chỉ để ghi lại cái chết yểu chực chờ đã trở thành điều gì đó có ý nghĩa hơn nhiều: lời cổ vũ cho các bạn, những người vẫn đang sống.”

--
Cuộc đời đánh thức những phép màu
--

Julie Yip-Williams sinh tháng 1 năm 1976 tại Tam Kỳ, trước khi đất nước thống nhất. Cô bị khiếm thị bẩm sinh, và suýt bị tước đi mạng sống lúc 2 tháng tuổi bởi chính bà ruột của mình, coi cô như dị tật và ra lệnh giết cô.

Julie viết trong cuốn sách: “Tôi đã suy sụp. Tôi là gánh nặng và sự xấu hổ của gia đình.”

Cha mẹ đưa cô đến một thầy thuốc đông y ở Đà Nẵng, cho ông ta những thỏi vàng để đứa con ra đi bình yên. Họ mặc cho cô bộ quần áo sơ sinh ố màu vì không muốn lãng phí bộ đồ sạch sẽ cho một đứa bé sớm sẽ không còn trên thế gian.

"Đó thực sự là điều bạn muốn làm?" - thầy thuốc hỏi. Cha mẹ Julie trả lời bằng cách nhìn chằm chằm vào sàn nhà, rồi ông thầy thuốc từ chối họ. Khi gia đình 3 người trở về nhà, bà ngoại cuối cùng cũng mủi lòng, và Julie sống sót.

Cuộc đời của Julie sau đó là một biên sử, theo nghĩa đen nhất.

Gia đình Julie rời Việt Nam vào những năm 1970, đến Hong Kong trên một chiếc thuyền đánh cá. Việc gia đình Yip đến được Hong Kong một cách an toàn, chứ chưa nói đến Mỹ, đã là một điều kì diệu.

Sinh ra với căn bệnh đục thủy tinh thể nghiêm trọng ở một đất nước đang có chiến tranh, vượt biên đến Mỹ, chữa bệnh, và leo lên đỉnh cao của xã hội xứ cờ hoa. Cô đã sống sót sau sự đe dọa của cái chết ngay từ khi mới sinh ra, tất cả với cô như một phép lạ. Tác giả sau đó tốt nghiệp ngành Luật tại đại học Harvard, làm việc ở một văn phòng luật danh tiếng và có một gia đình nhỏ hạnh phúc. Cô sống cùng người chồng luật sư và hai con gái tại Brooklyn.

Khi cuộc sống dần viên mãn, ở tuổi 37, cô bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư đại tràng, khiến cuộc sống của cô hoàn toàn thay đổi. Julie Yip-Williams đối mặt với căn bệnh ung thư giai đoạn cuối với quyết tâm không để nó định đoạt cuộc đời mình. Nhưng phép màu không lần nữa xảy đến. Julie qua đời vào tháng 3 năm 2018 sau một thời gian chống chọi với căn bệnh.

--

Tháo gỡ phép màu

Tháo gỡ phép màu bắt đầu như một trang blog, gồm các bài viết dành cho các con cô, phòng khi Julie sẽ ra đi trước khi cô kịp nói tất cả với chúng. Dần dần, đây trở thành cuốn nhật ký của riêng tác giả, nơi phản ánh hành trình cuộc đời với đầy đủ những cảm xúc trung thực, sâu sắc, và cả cái nhìn thẳng thắn của cô về sự sống – cái chết.

Cuốn hồi ký của Julie Yip-Williams về cái chết vì ung thư chân thực đến mức tàn nhẫn. Cô kể về tất cả mọi thứ, từ nỗi lo lắng và đau lòng khi bỏ lại hai đứa con cho đến những mô tả về các chức năng cơ thể dần suy giảm. Tác giả ghi lại đầy đủ những cảm xúc xấu xí do căn bệnh ung thư gây ra, cả những niềm vui đáng ngạc nhiên mà một góc nhìn tích cực về cái chết có thể mang lại.

Cách kể chuyện khéo léo, chân thành nhưng cũng rất mạnh mẽ của Julie mang đến nhiều cảm hứng, khơi gợi nơi người đọc sự tự chiêm nghiệm để cảm thấy trân quý cuộc sống hơn. Julie viết bằng ngôn ngữ tự tin, viết không để gây ấn tượng với bất kỳ ai, song có một thông điệp nhất định phải truyền tải.

Tháo gỡ phép màu được viết như một bức thư cho chồng và các con gái Mia và Isabelle. Nhưng, nó là cuốn sách dành cho tất cả chúng ta. Julie Yip-Williams đã tạo ra một tác phẩm tồn tại lâu hơn sự tồn tại của chính cô. Tháo gỡ phép màu là một cuốn sách về cái chết, nhưng hơn cả, nó còn là một cuốn sách về cách trân trọng sự sống.

  • “Tôi đã sống ngay cả khi tôi đang chết, và ở đó ẩn chứa một vẻ đẹp kì diệu.”
  • "Hãy sống khi bạn còn đang sống, bạn nhé. Từ lúc phép màu khởi đầu, đến khi phép màu tháo gỡ."
  • "Hãy sống một cuộc đời đáng sống. Sống hết mình và trọn vẹn, một cách chin chắn, biết ơn, can đảm và thông thái. Hãy sống!"

Dù sao thì cái chết vẫn đợi ở đó, vì vậy, Hãy sống khi bạn còn đang sống.

Nhật xét về quyển sách:

“Tất cả những thứ đáng để chúng ta thấu hiểu và ôm giữ thật chặt đều nằm trong cuốn sách này... Đây thật sự là một phép màu.”
(Kelly Corrigan, tác giả của The Middle Place và Tell Me More)

“Một biên niên ký cảm động, tuyệt đẹp, đáng đọc và đáng được nhiều người say mê.” (Siddhartha Mukherjee, tác giả đoạt giải Pulitzer với The Emperor of All Maladies)

“Julie Yip-Williams đã sống một cuộc đời được định nghĩa bởi sự nỗ lực và tự lực phi thường. Nhưng trong cuốn hồi ký cảm động đến nao lòng này, nơi chất chứa một cuộc đời mỗì lúc một dễ tổn thương, cô ấy đã cởi bỏ lớp vỏ bọc bên ngoài và định nghĩa lại về chiến thắng. Tác phẩm không chỉ xoáy sâu vào khiếm khuyết và bệnh tật của cô ấy, mà còn thể hiện tình yêu, sự chân thật, niềm hy vọng, sự ích kỷ, thậm chí là cơn giận dữ. Tôi không quen biết Julie, nhưng qua những trang viết này, tôi đã dần yêu mến cô ấy.”
(Lucy Kalanithi)

Đọc bài viết

Book trailer

Hôm nay mẹ có vui không? – Bởi hạnh phúc ở ngay thềm ngôi nhà đây thôi

Gấu cứ hay áp bàn tay nhỏ xíu lên má mẹ rồi hỏi “Hôm nay mẹ có vui không?”. Tôi lại dối lòng, dối Gấu là mẹ ổn cả, chỉ mệt thôi.

Published

on

By

Quyển sách Hôm nay mẹ có vui không? là câu chuyện của tác giả về quá trình tìm lại chính mình, tự chữa lành, là con đường thoát khỏi trầm cảm, tìm lại niềm vui, sự cân bằng, thanh thản trong tâm hồn, giải phóng bản thân khỏi những áp lực của hành trình làm mẹ và đồng hành cùng con vượt qua những khiếm khuyết không mong muốn.

Tác giả quyển sách – chị Trần Vân Anh là một chuyên gia truyền thông với 18 năm kinh nghiệm, Editor-in-chief của Kilala – Tạp chí Nhật Bản dành cho người Việt, Content Manager tại Tập đoàn CMG.Asia, Senior Beauty Editor của Tạp chí ELLE Vietnam, F Fashion…

Nhưng bên cạnh những chức danh đó, chị còn là một người mẹ.

Hôm nay mẹ có vui không? không là một cuốn sách nuôi dạy con khuôn mẫu. Nó mang dáng dấp của một cuốn nhật ký của bản thân tác giả hơn, nơi chị nhìn lại, suy ngẫm, và viết nên chính cuộc đời mình. Đó không đơn thuần là hành trình làm mẹ, đó còn là hành trình của người phụ nữ hiện đại, sai lầm rồi trưởng thành, sống vì con, vì gia đình, và vì cả chính mình.

Không có công thức trong việc dạy con, không có phương pháp nào là đúng hay sai nhưng chắc chắn có nhiều con đường để trở thành một người mẹ tốt. Một trong những con đường đơn giản nhất đó là trở thành một người mẹ hạnh phúc.

Hôm nay mẹ có vui không?

Lật giở trang sách, người đọc theo chân tác giả về những hồi ức tuổi thơ, nơi chị trải qua những ngày thơ ấu không thấy hạnh phúc bởi người mẹ hay âu lo, quát mắng trong phần 1: Mẹ bất ổn, con dễ bất hảo. Cũng lần theo dòng chữ, người đọc trưởng thành cùng tác giả, cùng chị đi qua những ngày tháng tuổi trẻ thiếu vững vàng, có mặt trong những khoảnh khắc chị sai lầm cho đến lúc nhận sai, tự chữa lành cảm xúc trong phần 2: Mẹ bình yên, con hạnh phúc.

Hai phần còn lại của quyển sách phần 3: Cùng con vượt khiếm khuyếtphần 4: Khi mẹ “lười” dạy hai con traixoay quanh hành trình nuôi dạy hai cậu con trai Tôm, Gấu của tác giả Trần Vân Anh. Với chị, đó không phải là hành trình mẹ dạy – con nghe, mà đó là hành trình mẹ cùng con trưởng thành. Trên bước đường trưởng thành đó, theo thời gian, người già đi, người sẽ lớn lên, nhưng cả gia đình đang cùng nhau trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.

Có lẽ vì vậy mà quyển sách không mang nặng giáo điều về phương pháp dạy con thành công, luyện con thiên tài. Những gạch đầu dòng về phương pháp, cách thức dạy con được tác giả xen lẫn trong những câu chuyện thường ngày, những lần hồi tưởng về quá khứ. Bởi thế mà những gạch đầu dòng ngắn, súc tích, nhưng là tất cả những gì tác giả đúc kết được trong chừng ấy năm vượt trầm cảm, vượt lo âu và cùng con vượt khiếm khuyết.

Và trong hành trình của chị Vân Anh, rất nhiều người tìm thấy chính mình trong đó, qua chị Vân Anh – người mẹ hay qua Gấu – Tôm, người con. Mà nói như Nhà văn – nhà báo Khải Đơn là “Tác giả Vân Anh dành không gian cho người đọc tìm kiếm nơi trú ẩn tĩnh lặng của riêng họ, để thông cảm với nỗi niềm của “bên kia” (dù làm con hay làm cha mẹ), để có thể mở lòng yêu thương nhau và sống trọn những năm tháng ấm áp gia đình. Hôm nay mẹ có vui không? là câu hỏi ân cần như vậy, với mỗi mái nhà, mỗi thành viên trong gia đình.”

Những đoạn hội thoại mẹ - con được đóng khung xinh xắn khiến Hôm nay mẹ có vui không? trở nên nhẹ nhàng, dễ thương, không hiện hữu cảm xúc nặng nề dù đề cập đến căn bệnh trầm cảm, tự kỷ. “Sau khi gập trang cuối quyển sách này lại, người đọc sẽ mỉm cười nhẹ nhõm, vì rằng hạnh phúc viên mãn luôn luôn ở đó, ngay thềm ngôi nhà đây thôi.” - nhiếp ảnh gia - ca sĩ Phạm Hoài Nam.

Hôm nay mẹ có vui không? và thông điệp về người phụ nữ hạnh phúc

“Mẹ tự chữa lành, con vượt khiếm khuyết” - Mẹ phải ổn cả về thể chất và tinh thần, thì con mới ổn. Con cái cảm nhận rất rõ việc bố mẹ có thật sự ổn hay không. Vậy nên, nếu mẹ cân bằng, an yên, con cái sẽ tin rằng quyết định của mẹ là đúng.

Sau cùng, bí quyết nuôi dạy con tốt nhất đơn thuần là trở thành một người mẹ hạnh phúc. Quyển sách đề cao giá trị hạnh phúc của người phụ nữ, không phải bởi thước đo tài sản hay nhan sắc, mà là được làm gì những gì mình thích và biết yêu thương chính mình.

Ai chưa làm mẹ, đọc quyển sách sẽ cảm tưởng như được nghe một câu chuyện kể cuốn hút, từ một người chị đi trước với nhiều trải nghiệm cuộc đời. Ai làm mẹ rồi đọc thấy đồng cảm, thấy mình trong câu chuyện, và được tiếp thêm động lực, dũng cảm hơn với quyết định của mình.

Thông tin tác giả:

Chị Trần Vân Anh
  • Chuyên gia truyền thông với 18 năm kinh nghiệm
  • Editor-in-chief: Kilala – Tạp chí Nhật Bản dành cho người Việt
  • Media Director: Kilala Communication
  • Content Manager: Tập đoàn CMG.Asia
  • Senior Beauty Editor: Tạp chí ELLE Vietnam, F Fashion

*


Đọc bài viết

Cafe sáng