Nối kết với chúng tôi

Book trailer

The Booker Prize 2020: The New Wilderness – Thế dystopia nửa vời

Published

on

Thế giới đang bước vào thời kỳ đen tối, và văn học cũng thế. Trong đêm công bố giải Booker Quốc tế, Ted Hodgkinson – Chủ tịch ban giám khảo giải thưởng năm nay đã nói rằng, họ đang đi tìm một cuốn sách phản ánh đúng thực trạng những gì đang diễn ra. Và đó là điều dễ thấy ở các đề cử cuối cùng trong giải Booker chính thống lẫn Quốc tế khi không chỉ một mà rất nhiều tác phẩm đi sâu vào cái điêu tàn, hãi hùng hay thậm chí khái quát một thể dystopia mà vốn từ lâu trước đó vẫn bị coi là tiểu thuyết mạt hạng. Một trong những cuốn sách bám sát dòng sự kiện nhất cho giải Booker năm nay không thể không nhắc đến The New Wilderness của Diane Cook. Với cuốn sách thứ hai và là tiểu thuyết đầu tay này, Diane đã viết nên một cuốn tiểu thuyết về tình cảm mẹ con – sinh thái – phản địa đàng hùng vĩ với nhiều tầng lớp trong một góc nhìn của tương lai gần.

Cuốn sách là câu chuyện về gia đình Glen – Bea – Agnes khi họ rời bỏ Thành phố đông đúc để đến Tiểu bang Hoang dã. Ở vùng đất cách rất xa và bị quên lãng này, những Rangers – tay sai cho một tầng lớp bí ẩn nào đó – thực hiện thí nghiệm về những tác động qua lại giữa con người và tự nhiên. Và đó là khi Cộng đồng – nhóm nhỏ gần 20 người – gắn kết cùng nhau trở về hoang dã. Với The New Wilderness, ba chân giá trị mà Diane Cook mang đến cho người đọc vừa xa lạ mà cũng thân quen, về những mối quan hệ gia đình, về tác động qua lại giữa con người và tự nhiên, và trên hết, về một tương lai gần mà con người ở đó đang đến bờ vực điêu tàn.

*

Đầu tiên, để dựng nên một tiểu thuyết sinh thái – trào lưu nở rộ những năm gần đây sau thành công của Richard Powers hay Jean-Christophe Rufin, Diane Cook đã mở ra câu chuyện về gia đình Glen, Bea, Agnes và những rắc rối xoay quanh mối quan hệ này. Xuyên suốt giữ vững câu chuyện như khung vận động chính, ta thấy những dằn vặt lên gân, những tác động qua lại giữa hai mẹ con Bea và Agnes. Bea, bằng cá tính mạnh và vai trò của một người mẹ, lạnh lùng đứng lên bảo vệ gia đình bằng nhiều phương cách; trong khi dưới mắt trẻ thơ và cái yếm thế của Glen, Agnes coi đó dường như là một tội ác. Song song trong thế đối đầu giữa hai người ấy, một mặt nào đó Diane Cook cũng cho thấy vai trò của phụ nữ trong đời sống tự nhiên. Mặc cho những cãi vã, hiểu nhầm hay cách xa, đến cuối rồi thì, việc trở thành một người mẹ và chịu đựng nỗi đau đánh mất đứa con, Agnes mới thật sự hiểu những gì Bea đã làm để cứu lấy mình. Thiên chức trở thành người mẹ chuyển đổi mọi thứ trong cô, biến chuyển những vết thương vốn dĩ từ lâu khép miệng nay lại mở ra trong cái ăn năn những gì đã qua. Việc chọn mối quan hệ nhiều khúc mắc như thế rõ ràng là một phương án thông minh để triển khai ý đồ tổng thể to lớn của toàn tiểu thuyết.

Ảnh: guernicamag

Thế nhưng trong nó vẫn còn đâu đó thiếu sót trong cách xây dựng tâm lý. Nếu so với Burnt Sugar của Avni Doshi cùng hạng mục năm nay hay My name is Lucy Barton của Elizabeth Strout nhiều năm về trước, thì The New Wilderness thật sự không thể so sánh. Cuốn sách không bắt được bất kỳ một khoảnh khắc ấn tượng nào, chúng lờ đờ, nổi lên, mập mờ để rồi tan biến vào trong hư vô. Việc đối đầu giữa Agnes và Bea chưa đẩy độc giả đến tận đường cùng để thấy được bi kịch trong mối quan hệ này. Việc hàn gắn bằng cái thấu hiểu cũng không để lại dư vị sau cuối.

Sự gắn kết giữa con người và tự nhiên, những tác động qua lại từ cả hai phía lên nhau dường như là phần ổn nhất trong toàn tiểu thuyết. Như chia sẻ trong những cuộc phỏng vấn, ý tưởng cho The New Wilderness bắt đầu từ tuyển tập Man V. Nature của Diane và do đó, với một người am hiểu và dành tình yêu hoàn toàn cho thiên nhiên, ít ra đây cũng là điểm sáng cho cuốn sách. Việc cảm nhận thời gian theo tự nhiên: cái nóng mùa hè, lá thay màu sang thu, cái run cầm cập trong những ngọn núi tuyết hay việc thấu hiểu từng tập tính, dấu chân, tiếng động của Agnes hay Cộng đồng một mặt cho thấy với việc đi lùi lại tiến hóa, con người vẫn thuộc về tự nhiên, là một phần trong đó, hòa hợp và thuộc về.

Về thế giới tương lai mà Diane xây dựng để khớp với sự trở về thiên nhiên. Ở đây không gian – thời gian không được xác định một cách cụ thể, mà đó chỉ là Điểm dừng, đồi cát, núi lửa, vùng Hoang dã, khu đất tư… thế nhưng ít nhiều người ta vẫn có thể liên hệ tới một nước Mỹ xa xôi với địa lý phân hóa từ Đông sang Tây đầy đủ địa hình. Ở đó đất nước được chia thành hai vùng riêng: khu Thành phố đông đúc và Tiểu bang Hoang dã trơ trụi. Nơi thành phố ấy khi mọi thứ trở nên tệ hơn và bệnh hô hấp, bùng nổ dân số, không còn đủ rau để ăn hay nhà để ở, sữa trở nên quá đắt chỉ dành cho những cá nhân riêng lẻ và không còn đủ cát để trộn bê tông, bạo lực thì lại diễn ra ở khắp mọi nơi; thì con người bắt đầu tìm lấy cơ hội dồn về Tiểu bang để sống cuộc sống hoang dã, thoát khỏi Thành phố ngột ngạt tưởng chừng phát điên.

Tiểu bang đặt dưới kiểm soát của bọn Rangers và một thế lực bí hiểm ở tít trên cao nhưng khó để có thể biết. Tương tự như trong thí nghiệm Stanford, những người đến đây vì nhiều lý do: là nhà khoa học, là người thám hiểm, muốn thêm kiến thức, tin tưởng bản thân, vấn đề sức khỏe hay đơn thuần mong muốn lãng mạn hóa cuộc sống. Họ sống thành nhóm di cư theo mùa với những quy tắc bất di bất dịch của bọn Rangers: không ở lại quá lâu, không lưu lại dấu vết. Họ phải đến trạm dừng để khai báo số người chết, số rác đã thu lượm được, các kết quả máu. Họ có thể viết thư nhưng trong khuôn khổ nhất định, và dĩ nhiên, bị kiểm soát nội dung. Nếu còn để lại những mẫu rác nhỏ chứng minh một sự tồn tại, đương nhiên sẽ bị trừng phạt bởi các Rangers với phòng bằng chứng lưu trữ chính những thất bại.

Hành trang của họ là những quyển sách luật lệ dày cộm không thể làm trái, cái nồi sắt lớn, túi sách, giường ngủ, thức ăn, chén gỗ, túi rác, dụng cụ… Trở về nguyên bản để sống hòa hợp nhưng không thể quên tâm trí đang bị kiểm soát bởi một thế lực, lo sợ trừng phạt mỗi khi làm trái. Họ vẫn còn thú vui nho nhỏ của việc đọc sách mỗi khi quây quần bên ngọn lửa cuối, dự trữ thức ăn, đan lát, hun thịt, thuộc da… Tất cả gợi đến cảm giác của tiểu thuyết phản địa đàng khi tự do bị cầm tù, giới hạn bị đóng khung, và một thế lực ngang hàng nhưng có địa vị nào đó nắm chui. Thế nhưng ngay cả ở chỉ tiết này, Diane Cook cũng cho thấy một sự nửa vời của thứ rất nên tập trung, để rồi sau rốt là một thất bại vô cùng đáng tiếc.

Tính phản địa đàng cũng như lần trước, chưa đi đến nơi. Cái đáng kể của những tiểu thuyết dystopia luôn là thế đối đầu giữa hai tầng lớp và cái thời khắc khi giới bị trị phá bỏ giới hạn. Thế nhưng ở cả hai khúc quanh này, Diane Cook không đưa ra được hướng giải quyết xác đáng. Thế đối đầu của hai tầng lớp trong đây nhạt nhòa, và thậm chí, Diane còn cho họ có mối gắn kết thân tình nào đó với nhau. Họ quen thân (trường hợp Bea và Bob) hơn thế còn dành cảm tình cho nhau, một mặt nào đó cho thấy sự đối đầu vẫn chưa hoàn toàn đủ. Diane cũng không cho biết ai là chóp bu, không cho thấy được mục đích sau cùng; họ đối đầu nhưng lạc lõng, buông lơi với thế siết mềm, không đủ tác động hay ấn tượng sâu. Ngay cả thời khắc phá bỏ giới hạn cũng là một quả bom xịt bởi bản thân việc rời Tiểu bang Hoang dã để vào Thành phố không mấy khó khăn, và cái giá phải trả không quá mặn mà. Tiếc thay cho những cố gắng nửa vời phá hủy phần lớn công sức cuối cùng của mặt rất đáng khai thác.

*

Với The New Wilderness, Diane Cook đã dựng nên một tiểu thuyết rất nhiều tầng lớp và rất đáng suy ngẫm. Vào năm 1899, khi Giữa lòng tăm tối của Conrad ra đời, người ta vẫn không hiểu được ý nghĩa của nó, và luồng độc giả từ đó đến nay vẫn luôn chia thành hai luồng ý kiến: một bên cho rằng đó là tuyệt tác và phần còn lại nói rằng quá khó để hiểu. Ở một mặt nào đó, với Giữa lòng tăm tối, Conrad đã dựng nên một thế giới vô thanh, thế giới tăm tối của những mối quan hệ con người, của những đối xử màu da, của chủ nghĩa đế quốc, chủ nghĩa thực dân; thì ở đây, Diane Cook cũng họa nên một thế giới như thế, thế giới của tương lai, của đói khát của thảm họa. Ở đó con người vẫn luôn là họ, đối xử bất công nhưng luôn nhen nhóm những niềm hy vọng. Dĩ nhiên về nghệ thuật viết, Diane không thể so sánh với một Conrad bậc thầy; nhưng về nội dung, cả hai đều là tiểu thuyết về một thời đại không thể nào quên, là những chứng nhân giữa dòng lịch sử.

Hết.

minh.

*

The Booker Prize 2020






Book trailer

Đặt ống nghe nơi trái tim của tự nhiên để lắng nghe ‘khúc hát của cây’

Hãy chạm chiếc ống nghe vào làn da phong cảnh, để nhận ra bên đưới ấy có gì chuyển động. Hãy lắng nghe để nhận ra những gì tồn tại. Hãy lắng nghe để nhận ra giọng nói và thành viên của gia đình mình.

Published

on

By

khuc hat cua cay david haskell

Tất cả chúng ta – cây cối, con người, côn trùng, chim chóc… là một mạng lưới sự sống. Không có chuyện “tự nhiên” tách rời và chia cắt khỏi con người.

Vì vậy, hãy chạm chiếc ống nghe vào làn da phong cảnh, để nhận ra bên đưới ấy có gì chuyển động.

Trong tác phẩm Khúc hát của cây của David Haskell, thiên nhiên được chọn là nhân vật trung tâm, tác giả đã để các loài cây cất lên tiếng nói của mình về trái đất, con người và cả mối quan hệ phụ thuộc của đôi bên. Mà ở đó, con người chỉ đóng vai trò lắng nghe, nghe thật chân thành, những bản nhạc du dương réo rắt và cả những rung động nhỏ nhẹ nhất trong không khí mang nhịp điệu về một cuộc đời.

Khúc hát của cây gồm 3 chương, mỗi chương là những âm thanh cây cối khác biệt:

  • Chương 1 gồm Ceibo, Linh sam nhựa thơm, Cọ Sabal, Tần bì xanh, Cây mitsumata. Đây là những loài cây hiện sống tách biệt với đời sống con người, song vẫn luôn lặng lẽ giữ sợi dây liên kết với chúng ta suốt chiều dài lịch sử.
  • Chương 2 gồm Cây phỉ, Hồng sam và thông ponderosa, Cây phong lá đỏ. Đây là những cây mà tàn tích của nó là tương lai của con người. Chẳng hạn như khi gỗ phong được dùng làm đàn vĩ cầm, nó được chuyển hóa sang cuộc đời thứ hai cũng lâu dài và phong phú như cuộc đời thứ nhất.
  • Chương 3 gồm Cây dương, Lê Callery, Ô liu, Thông trắng Nhật Bản. Đây là những cây sống trong đô thị, nơi mối quan hệ con người – công nghệ tưởng chừng nổi bật hơn hẳn so với mối quan hệ giữa con người và tự nhiên.
    Đúng là mối thâm giao giữa chúng ta và cây cối không trội nổi lên trên bề mặt đô thị, song chúng vẫn âm thầm quấn chặt những dây leo vào từng ngõ ngách của đời sống văn hóa, tinh thần chúng ta, bền bỉ và không thể cắt đứt.

Mỗi loài cây được trao cơ hội để giãi bày. David Haskell đặt ống nghe nơi trái tim của tự nhiên, đưa người đọc đến khắp các vùng đất trên thế giới để cùng thấu cảm những giãi bày đó. Đó có thể là tiếng rên chia cắt của cây ô liu ở vùng tranh chấp Trung Đông, là nhịp đập gỗ phong vang lên từ cây đàn vĩ cầm, hay lời kể của cọ Sabal về một câu chuyện cuộc đời không ngừng vận động để tồn tại.

Theo Haskell, cây xanh đại diện cho linh hồn của rừng, cho thấy cái quy luật nhân quả vể sự phát triển của các sinh vật trong vũ trụ. Tự thân cây xanh đã mang vẻ đẹp thuần túy nhờ vào cấu trúc bên trong, cơ chế vận hành và sự liên kết của nó với các sinh thể tự nhiên khác. Vẻ đẹp ấy còn ẩn chứa cả bề dày lịch sử và văn hóa, mang nặng ký ức của một thời đại, một bộ tộc hay đơn giản là lưu giữ truyền thống tốt đẹp của một gia đình.

Hãy lắng nghe để nhận ra những gì tồn tại.

Hãy lắng nghe để nhận ra giọng nói và thành viên của gia đình mình.

Xuyên suốt quyển sách, David Haskell khuyên người đọc lắng nghe tự nhiên. Vì chỉ có như thế, ta mới đủ rung động để nghe được những thanh âm đẹp đẽ khác của cuộc sống. Lắng nghe cây cối, những kết nối tuyệt diệu, giúp chúng ta hiểu làm thế nào sống trong các mối quan hệ mang lại nguồn gốc, bản chất và vẻ đẹp cuộc sống.

Mỗi loài cây được chú thích địa điểm, tọa độ cụ thể, tác giả xem thế giới tự nhiên như những thực thể sống.

“Tôi áp vành tai vào thân cây, tìm kiếm hào quang của miền sinh thái. Tôi không nghe thấy anh hùng nào, cá nhân nào làm nên tiêu điểm của lịch sử. Thay vào đó, từ trong tiếng hát, là bao ký ức sống động về cây cối, kể về cuộc sống cộng đồng, về mạng lưới những mối quan hệ.

Con người chúng ta thuộc về vòng hội thoại này, với tư cách cùng huyết thống và là thành viên bằng xương bằng thịt.”

David George Haskell là một nhà văn, cũng là một nhà quan sát tự nhiên sắc sảo. Quyển sách Khúc hát của cây thành hình từ đôi tai của một nhà thơ và con mắt của một nhà tự nhiên học. Quyển sách bao hàm nhiều kiến thức từ sinh học, lịch sử đến văn hóa… trong khi vẫn giữ được sợi dây văn chương và nhạc tính xuyên suốt.

Khoa học, trữ tình và đầy suy tư. Khúc hát của cây được xem là bản tình ca về cây xanh, là cuộc thám hiểm vể đời sống sinh học của chúng, đồng thời cũng là bản phân tích mang tính triết học tuyệt vời về vai trò của cây xanh trong lịch sử loài người và văn hóa hiện đại". - Science Friday, The Best Science Books of 2017

Nhận xét về sách:

"Đây là cuốn sách cho việc nuôi dưỡng tinh thần. Khúc hát của cây là lời biện luận mạnh mẽ chống lại cách thức mà con người làm đứt gãy chính những mối liên kết sinh học đem lại môi trường sống cho họ trên thế giới. Hãy lắng nghe như cách mà David Haskell đặt ống nghe nơi trái tim của tự nhiên - và khám phá những vần thơ lẫn âm nhạc tồn tại bên trong nó." - Peter Wohlleben, tác giả Đời sống bí ẩn của cây

"Khúc hát của cây lãng mạn và đầy tri thức, chứa đựng cả vẻ đẹp lẫn cảm giác mất mát." - Elizabeth Kolbert, người thắng giải Pulitzer, tác giả Đợt tuyệt chủng thứ 6

"Với đôi tai của một nhà thơ và con mắt của một nhà tự nhiên học, Haskell đã tìm lại bản thân chúng ta trong cuộc đấu tranh sáng tạo vĩ đại của cuộc sống và kêu gọi chúng ta tránh xa những con người vô cảm. Khúc hát của cây muốn nhắc nhở rằng chúng ta không cô độc và chưa bao giờ cô độc." - Neil Shea, nhà văn, National Geographic

Về tác giả:

David Haskell là nhà nghiên cứu khoa học, văn chương và tư tưởng về thế giới tự nhiên, ông là Giáo sư sinh vật học và môi trường tại Đại học miền Nam và Guggenheim. Cuốn sách đầu tiên của ông, tác phẩm The Forest Unseen (2012) đã lọt vào chung khảo giải Pulitzer (2013), đoạt giải thưởng Sách hay nhất của Viện Hàn lâm Quốc gia (2013), giải Văn chương viết về Môi trường Reed (2013), giải Sách ngoài trời Quốc gia (2012) đồng thời đoạt Á quân giải Văn chương Khoa học PEN E.O. Wilson (2013)...

Cùng với những nghiên cứu mang tính học thuật của mình, David Haskell cũng xuất bản các bài tiểu luận, xã luận và thơ ca.

“Khoa học và Nghệ thuật” của chúng ta là tự nhiên và hoang dại như chúng đã từng. Chúng ta không thể đứng ngoài lề bản nhạc cuộc sống. Âm nhạc này làm nên chúng ta; đó là bản chất của chúng ta”. – trích David Haskell

Đọc bài viết

Book trailer

Chuyến bay tháng ba – Sự hiểm nguy của ký ức

Ở 12 truyện ngắn có dung lượng vừa phải trong Chuyến bay tháng ba, có một điều dễ nhận thấy đó chính là mối bận tâm của tác giả hay cũng có thể nói là những ám ảnh với lịch sử, những nhân vật dù mang nhân dạng nào cũng như đang rì rầm kể lại từ bờ bên kia thực tại. – Huỳnh Trọng Khang

Published

on

By

chuyen bay thang ba le khai viet

Được ra mắt vào những ngày cuối tháng Tư vừa rồi, Chuyến bay tháng ba là một tuyển tập những lát cắt nhỏ hướng về con người và xoáy sâu vào môi trường sống nơi chủ thể ấy – trong quá khứ, hiện tại và cả tương lai. Có thể thấy phần lớn những câu chuyện này được xây dựng dựa trên bối cảnh chiến tranh Việt Nam những ngày miền Nam chuẩn bị hoàn toàn giải phóng; nhưng song song đó cũng ẩn chứa những mẫu nhỏ được rút ra từ đời sống hiện đại, của những con người đầy âu lo, khoắc khoải với cuộc sống đương thời.

Trong tâm trí họ, đó là những ám ảnh, bất định, phân tranh của các miền ký ức. Ở đó, có ám ảnh chiến tranh, có thù hằn tiếm quyền, có tình yêu đổi thay, có ký ức bất tín… Đọc Lê Khải Việt ta hiểu con tàu thời gian từ quá khứ đến tương lai có thể vút nhanh đến mức độ nào, nhưng chủ thể và những giá trị họ mang theo đó dường như còn nguyên và mãi bất biến.

Với tác phẩm đầu tay của một cây bút hoàn toàn mới, Lê Khải Việt ít nhiều đã cho người đọc thấy được sự kiềm nén tự trong bản thân mình. Xuyên suốt tập truyện này có thể thấy rõ là đang viết về chiến tranh, nhưng trên hết những điều ấy, ta thấy chiến tranh chỉ là cái vỏ đang chứa đầy nước - thứ nước tinh khiết trong vắt của sự hồn nhiên, ngây thơ nay đã loang màu, nhúng chàm bởi những động chạm của con người, rất con người.

Có thể nói đây là chuỗi những văn bản sắp xếp cạnh nhau, chồng chéo lên nhau bởi lẽ Lê Khải Việt không hề giấu giếm những sợi dây kết nối các câu chuyện của mình. So với các tuyển truyện khác có điểm chung trong phong cách viết hay mặt nội dung, thì ở đây anh đã xây dựng được sự linh hoạt trong cách truyền tải: khi rõ ràng, chi tiết, rành mạch và nhiều ám ảnh của chuyện thật, người thật; khi thì cả một không gian nhuốm màu Kafka hiện lên với hóa thân, chuyển dời, siêu thực.



Các mẫu chuyện của anh dễ thấy không đầu không cuối, không rõ nguyên do, không một căn cước xác định nhân dạng; và dĩ nhiên, vì lẽ đó, nó tuồng như những lát cắt ngẫu nhiên vào trong thời đại tưởng còn đỏ hỏn nay ngã màu đời sống đô thị. Những thành tố này thường có cái kết không được chú trọng: khi thì lơ lửng như một suy tư chực chờ ghép nối, nhưng cũng có khi đột ngột bẻ ngoặt như cú xuống hàng cuối cùng của một trang sách gần chót.

Đó có thể là chiến tranh với những ám ảnh quá khứ mù sương về ánh mắt bình thản như của một tay chơi bạc có thần kinh thép của đứa trẻ nọ hay hình ảnh cô gái trôi ngửa trên vùng sông nước với bộ đồ trắng… Các nhân vật của anh như mắc một di chứng chiến tranh, họ kẹt mãi trong vùng ký ức để rồi lần mò tìm về những kho lưu trữ, những viện bảo tàng hay những trang sách vàng úa hàng cây. Lịch sử sắp sang trang, nhưng nhà thờ hay bảo tàng vẫn đứng vững; nhưng trên trang giấy ấy, đôi khi cũng chỉ tồn tại điều giả dối nhất mà con người có thể nghĩ ra.

Lê Khải Việt không tin và chẳng bám víu vào điều gì cả. Anh cho người đọc cảm giác của sự bất định và việc chuyển dời. Dù không thoát khỏi sự quyến rũ của “trò con trẻ” - ham muốn quyền lực, chém giết lẫn nhau; nhưng sâu thẳm một mặt nào đó, “người em bé” với thứ văn chương tựa như oxy nuôi dưỡng cơ thể là thứ anh hằng khao khát. Cũng tương tự thế, anh nghi ngại vai trò xác tín của ký ức - của dối trá được in trên giấy, nhưng rõ ràng rằng mỗi thời đều có một “trang sử” riêng mà ta không thể chối bỏ

Vượt thoát ra khỏi chiến tranh, Chuyến bay tháng ba còn là một cõi nhân tình thế thái với hệ giá trị đạo đức vô phương đoán định. Đó có thể là trò chơi quyền lực của San và Rô trong Đấu tranh hay cũng có thể là những ám ảnh sâu sắc trong Căn phòng, nơi chỗ trũng là điểm tụ phối cảnh mà dễ gợi nhớ tới George Saunders. Ngoài ra, đó còn là những dằn vặt, tự vấn về sự mông lung trong nền tảng đạo đức của một con người, rằng khi không thể tự quyết định được ý nghĩa cuộc sống, thì có còn là người hay không, hay đơn giản ngay bản thân họ cũng chỉ là những ảo tượng của những thứ không hề tồn tại?

Đi sâu vào trong ký ức để đón nhận sự bạo tàn và cái chối từ của một lòng sông cạn cô độc trong một cõi lòng đã bê tông hóa; Lê Khải Việt với cách viết lý trí, mới lạ và nhiều thể nghiệm đã đưa người đọc vượt thoát từ những ngày tháng Tư xa xôi để đến với thời đại Trump, với biến đổi khí hậu và đô thị hóa của những ngày hiện tại. Ở đó, những con số, dặm đường, mạng sống liệu có quan trọng không khi nó chỉ là những khoảng đục lỗ bởi kết thúc vẫn bị bỏ dở, đứt quãng và nhiều ngáng trở? Với cuốn sách đầu tay dự báo một cây viết độc đáo, Lê Khải Việt đã phác họa sự hiểm nguy của ký ức, cái bạo tàn của quyền lực và hơn hết là có hay không sự hiện hữu của tính người? Lạnh lùng và đầy sắc sảo.

--
“Tôi viết những truyện ngắn trong cuốn sách này hoàn toàn dựa vào cảm hứng muốn kể lại cái gì đó, bằng cách nào đó, về một cuộc chiến và một thực tại mà tôi hình dung được."
Lê Khải Việt
--

Hết.

bí.

Đọc bài viết

Book trailer

“Nhìn lại cuộc sống đẹp biết bao” qua nét vẽ nửa triệu followers

“Bà chắc chắn rằng, nhiều năm về sau, các cháu của ông bà sẽ thường xuyên nhớ đến ông bà. Thỉnh thoảng, bà tưởng tượng những lúc đó, khi các cháu nhìn những bức tranh ông vẽ, nhìn những dòng chữ bà viết bên cạnh rồi cảm thấy bình yên, cảm thấy được yêu thương…”

Published

on

By

nhin lai cuoc song dep biet bao

Ông Chan Jae Lee và bà Kyong Ja An cùng sinh năm 1942 tại Seoul, kết hôn với nhau vào năm 25 tuổi, có một con trai và một con gái. Năm 1981, ông bà nhập cư đến Brazil. Tại đây, ông Chan mở cửa hàng kinh doanh quần áo, còn bà Marina đảm nhiệm chức hiệu trưởng trường dạy tiếng Hàn ở São Paulo và giảng dạy Văn học Hàn Quốc tại một trường quốc tế.

Hai ông bà cùng điều hành tài khoản Instagram Drawings for My Grandchildren, với những bức vẽ sáng tạo bằng màu nước của ông Chan cùng những bài viết đầy tình cảm của bà Marina. Khởi đầu chỉ là một nơi để chia sẻ những câu chuyện về gia đình và cuộc sống, tài khoản nhận được sự yêu mến rộng rãi và đến nay đã thu hút được hơn 400.000 lượt theo dõi, nhận được sự quan tâm và khen ngợi từ BBC, NBC và The Guardian. Kênh Instagram là nguồn cảm hứng để ông bà cho ra đời quyển sách Nhìn lại cuộc sống đẹp biết bao.

Nội dung sách gồm nhiều phần, là những lát cắt cuộc đời của ông bà Chan - Marina. Đó có thể là câu chuyện hai người gặp nhau lần đầu tiên tại giảng đường đại học, về đứa cháu Lua vừa ra đời, về cuộc đời của con tê giác cuối cùng hay thậm chí về... nhóm nhạc BTS.

Nhìn lại cuộc đời đẹp biết bao như một món quà mà ông Chan và bà Marina dành tặng các cháu. Quyển sách dẫn dắt người đọc qua các chương "Mùa xuân", "Mùa hạ", "Mùa thu", "Mùa đông", tượng trưng cho từng giai đoạn cuộc đời mà ai cũng phải trải qua, để rồi kết luận: "Dù sao đi nữa, cuộc đời vẫn đẹp biết bao."

"Bà chắc chắn rằng, nhiều năm về sau, các cháu của ông bà sẽ thường xuyên nhớ đến ông bà. Thỉnh thoảng, bà tưởng tượng những lúc đó, khi các cháu nhìn những bức tranh ông vẽ, nhìn những dòng chữ bà viết bên cạnh rồi cảm thấy bình yên, cảm thấy được yêu thương.”

“Việc câu chuyện của ông bà gói gọn vào một quyển sách có cảm giác hơi lạ lẫm. Đột nhiên, bà có thể nhìn lại cuộc sống của ông bà trải dài trên những trang giấy trắng. Mỗi ngày là một ngọn đồi khác phải vượt qua. Nhưng từ vị trí bây giờ nhìn lại, bà thấy mỗi một khoảnh khắc ấy đều tuyệt đẹp. Rực rỡ. Dù sao đi nữa, cuộc đời vẫn đẹp biết bao. Bà thật sự muốn nói với các cháu điều đó.”

Nhìn lại cuộc sống đẹp biết bao

Truyền tải thông điệp cuộc sống thời đại 4.0 từ ông bà 80

"Nói thật với cháu, người có tuổi rất khó vượt qua những thử thách mới... Người già khó mà tự tin trong việc sáng tạo, chưa kể là làm việc với công nghệ."

Giống như bao người ông, người bà khác, ông Chan và bà Marina luôn muốn được gắn bó với tất cả con cháu đang sinh sống ở những nơi khác nhau trên thế giới. Nhưng học cách sử dụng Instagram chưa bao giờ là việc dễ dàng với ông bà tuổi 80.

Vượt ra nhiều trở ngại, ông Chan và bà Marina đã đã học cách sử dụng Instagram như một phương tiện kết nối với các thành viên khác trong gia đình. Quyển sách Nhìn lại cuộc sống đẹp biết bao, vì lẽ đó, ngân vang tình yêu gia đình kéo dài qua nhiều thế hệ, cắt ngang qua chiều dài địa lý.

Năm 2019, tài khoản Instagram Drawings for My Grandchildren đạt giải Webby - giải thưởng vinh danh những "hiện tượng" Internet. Tới nay, trang Instagram của ông bà tiếp tục là nơi lưu giữ những tranh vẽ và bài viết dành tặng cho cả ba đứa cháu.


Không phải quyển sách nhiều cao trào đến mức bạn phải xong xuôi trong một lần đọc, Nhìn lại cuộc sống đẹp biết bao xứng đáng có một vị trí đẹp trong tủ sách, để khi nào mệt mỏi, khi nào nhiều hoài nghi, ta lại lật giở những trang sách lấp đầy bởi yêu thương, để nhận ra cuộc sống vẫn luôn đáng sống mỗi ngày, bên cạnh những người ta yêu mến.

Quyển sách ghi dấu những khoảnh khắc nhỏ bé của gia đình, bất cứ ai đều phải trải qua, nhìn thấy mình trong câu chuyện của ông bà và cháu nhỏ.

Nhận xét về sách:

"Mỗi bài đăng trên Instagram mang đến cho chúng ta một bài học, chia sẻ một kỷ niệm và truyền tải một thông điệp cá nhân."
- BBC

“Một cách tuyệt vời để giữ sơi dây liên kết với các cháu.”
- The Telegraph

Nhìn lại cuộc sống đẹp biết bao ngân vang tình yêu gia đình kéo dài qua nhiều thế hệ và vượt qua mọi chiều dài địa lý.
Quyển sách ghi dấu những khoảnh khắc nhỏ bé của gia đình, bất cứ ai đều phải trải qua, nhìn thấy mình trong câu chuyện của ông bà và cháu nhỏ.
Đọc bài viết

Cafe sáng