Nối kết với chúng tôi

Book trailer

The Booker Prize 2020: Shuggie Bain – Một vùng cô độc

She was drinking to forget herself, because she did’t know how else to keep out the pain and loneliness.

Published

on

Lần đầu tiên trong lịch sử Booker có đến 6/13 cuốn tiểu thuyết được chọn vào danh sách đề cử và 4/6 ở danh sách rút gọn là các cuốn tiểu thuyết đầu tay. Điều này đặt ra một nghi vấn lớn: liệu giải thưởng có lịch sử lâu đời này đang muốn trẻ hóa, hay đã quá chán ngán những tên tuổi lặp đi lặp lại hơn 51 năm nay? Chính việc chọn lựa những tên tuổi mới cũng đặt ra một nghi vấn đi kèm, rằng với một lịch sử viết và cách tiếp cận mới mẻ, liệu những tác phẩm này có thật sự nặng kí và phản ánh được điều gì lớn lao?

Với Shuggie Bain, Douglas Stuart đã chứng minh một điều ngược lại. Cuốn tiểu thuyết hùng vĩ và dậy sóng, chạm đến độc giả bằng sự chân thành. Một dẫn nhập xuyên suốt qua vùng Glasgow – Scotland những năm 1980 dưới đế chế Thatcher u tối và những vấn đề xung quanh một gia đình nhỏ làm nên những đứt gãy văn chương ấn tượng và đầy cảm xúc.

*

Điều tốt nhất Douglas làm được ở Shuggie Bain là sự chân thành. Với cách dẫn dắt điềm tĩnh cùng giọng văn nhẹ nhàng và đầy cảm xúc, anh đưa người đọc đến với nhân vật của mình một cách chậm rãi, từ từ, hòa từng người một vào trong đám đông. Các nhân vật trong tiểu thuyết này không mới, nhưng họ như được hồi sinh từ cách dẫn dắt, để mỗi người là một nút thắt thật sự tồn tại, có điểm nhấn, vận động, và đưa đến đỉnh điểm của bản thân mình. Nếu Agnes kiêu hãnh và đầy sức sống thì Shuggie bạc nhược và đầy định kiến. Nếu Leek trưởng thành và nuốt vào trong nội tâm suy nghĩ, thì Hugh đáng yêu và đầy cảm xúc trong những trường đoạn cùng với Agnes. Các nhân vật của anh độc lập, khuôn mẫu; tuy có đó quan hệ máu thịt, nhưng mỗi người họ là vũ trụ riêng, một ảnh hưởng riêng; từ đó thể hiện những tác động nhất định lên riêng mỗi người.

Đầu tiên là về Agnes. Một phụ nữ 39 tuổi, sống cùng chồng và ba đứa trẻ chen chúc trong căn hộ mẹ cô, gợi lên sự thất bại và cái sắc bén ủ dột trước mọi hứa hẹn cuộc sống tốt hơn. Từ một người đàn bà xinh đẹp như Elizabeth Taylor mỗi lần soi chiếu trước gương, nay cô nổi giận trước tuổi trẻ đã mất, trước những lớp mỡ sau khi sinh ba đứa con và cuộc chạy trốn người chồng đầu tiên. Liền sau đó cuộc sống xám xịt chuyển sang khung cảnh chán chường, khi chồng bỏ đi, không có đủ tiền để rồi giả vờ nhét giấy vệ sinh vào ví như thể một cách tự an ủi bản thân rằng vẫn còn khả năng chi trả cuộc sống.

Việc bỏ đi của Shuggie kiến cô trở thành một người loạn trí: ngồi trước điện thoại mỗi ngày hàng giờ để gọi tổng đài taxi, chứng nghiện rượu, giấu các chất lỏng kích thích vào sau bồn rửa. Chưa dừng ở đây, năm tiếp sau đó cả cha mẹ cô đều mất vì ung thư. Ít ra, cuộc đời còn một lối thoát; việc đi làm ca tối ở trạm xăng khiến cô dần dần loại bỏ được chứng nghiện rượu, gặp gỡ Eugene – anh chàng tóc đỏ đẹp trai và đồng cảm khi vợ mất cũng vì ung thư. Nhưng rồi trạm xăng giải thể, Eugene bỏ đi khi phát hiện cô từng nghiện rượu và muốn chuyển nhà, một cơn nghiện rượu mới tiếp tục diễn ra. Khi mọi thứ quá sức chịu đựng, cô đuổi Leek đi và tự tử bằng cách tự cắt cổ tay, đưa đầu vào lò khí gas.

Với Agnes, Douglas đã khắc họa hình tượng nhân vật nhiều lớp suy nghĩ. Một người đàn bà kiêu hãnh với giày cao gót, với áo khoác tím; người ganh tị với Collen, với mẹ mình vì tình yêu bà dành cho bố. Người hả hê tận hưởng khi Jamesy rời bỏ Collen, người bị cuốn hút bởi những anh chàng đẹp mã, người hành động điên loạn chẳng vì lẽ gì, người ngẩng cao đầu trước ánh mắt soi mói của hàng xóm ở khu mỏ than,… Có lẽ nhiều người lầm tưởng Agnes là một tính cách lạ, thế nhưng ẩn sau vẻ ngoài mạnh mẽ và đầy vận động ấy là một tâm hồn mong manh đẩy đến đường cùng. Giữa nỗi cô đơn thường trực khi người đàn ông cô yêu bỏ đi, từng đứa con rời xa mình; người phụ nữ ấy chỉ biết uống, uống và uống, vung từng đồng xu cuối cùng vào chất kích thích. Đằng sau những trăn trở ấy, là mối quan hệ thân tình mà đầy trìu mến dành cho cậu bé Hugh. Việc ôm Hugh và kể cậu nghe những người đàn ông đã hủy hoại mình, muốn Hugh chỉ cách nhảy theo nhạc Janet Jackson, việc gặp lại cậu ở bữa chè chén trong cảnh thảm hại của thân thể mình… Douglas bằng một trải nghiệm cá nhân thuật lại chính câu chuyện này, một cách tinh tế và đầy xúc cảm.

Ảnh: The New York Times

Thế nhưng ở một mặt khác, những người đàn ông trong cuốn sách này được khắc họa như bầy đàn bê tha, bệ rạc và sợ đối đầu. Cụ thể là Shug và chàng Eugene. Ngược lại trở về quá khứ, cũng chính người đàn ông ấy kéo cô lên cầu thang của một nhà nghỉ rẻ tiền khi cô quá say, để mặc cho đầu cô va đập bởi những bậc thềm, cưỡng hiếp và sau đó đề nghị đi khiêu vũ vào đêm hôm sau như chưa có chuyện gì xảy ra. Việc túng quẫn không có đủ tiền cũng chính bởi cái tôi quá lớn của người đàn ông; họ không bao giờ cho phép vợ mình làm việc để có thêm thu nhập dù cho đó là làm gì. Nếu Shug khắc nghiệt và đầy dối trá thì Eugene trẻ con và sợ đối đầu – những con người bệ rạc trong cuộc đời cô.

Và cùng với đó, cuộc sống của những đứa trẻ là mảnh ghép khác rất đáng nhắc đến trong cuốn sách này. Một mặt nào đó ta có thể nói, Shuggie Bain như phiên bản dễ thở hơn của Con sẻ vàng từ Donna Tart nhưng cũng hiện thực và thức thời hơn Warlight của Ondaatje. Con trai của Agnes, Shuggie, đi học để rồi trở thành chủ thể bị bắt nạt. Không phải vì mẹ là người nghiện rượu, mà bởi cậu không thích vận động như một cậu bé, không thích bóng đá, không giấu được niềm đam mê làm tóc, thú bông Pony hay những điệu nhảy. Hay Hugh, đứng ở đó như dấu gạch nối giữa cuộc đời này và chính Agnes, cậu trưởng thành lo toan từ cơn nghiện rượu cho đến ngăn những nữ ma men đến nhà rù quến mẹ cậu hay lẳng lặng quan sát những người đàn ông tiến đến Agnes, lắng nghe âm thanh để đoán biết được tâm trạng của mẹ đang như thế nào, hay ngồi trước cửa trong bộ pyjamar cố hữu để nghe ngóng chuyện.

Ở một mặt khác, Shuggie Bain cũng đồng thời nói về tác động của chủ nghĩa Thatcher đối với xã hội Glasgow, nơi “những người đàn ông thối rữa trên trường kỷ vì muốn có công việc tử tế”. Lấy bối cảnh những năm 1980 khi các hầm lò vẫn đang đóng cửa, các nhà máy đóng tàu và luyện kim thép đang dần suy tàn. Những người thợ mỏ tự hào một thời nay bị giáng cấp xuống dưới đáy xã hội, họ đột nhập vào các mỏ đá ăn trộm dây đồng. Một số bây giờ lái xe taxi; hầu hết chỉ đến quán rượu. Đói nghèo, tọc mạch và đầy tệ nạn; một thời u tối của xứ Glasgow như tái hiện lại trong cảnh ăn mừng đám tang Thatcher vào năm 2013.

Ảnh: The Guardian

Bằng lối viết đong đầy cảm xúc và cách dẫn dắt câu chuyện đi dần vào trong hố đen của bi kịch gia đình Agnes, Shuggie Bain đã khắc họa nên thời kì đen tối của Scotland những năm 1980. Douglas Stuart một mặt đã khái quát được mối quan hệ đầy sống gió giữa những thành viên trong một gia đình, một mặt cho thấy sự tự khám phá bản thân qua những người con lớn lên trong cảnh bất hạnh, đơn độc mà không được thấy ánh sáng hy vọng. Không quá đẹp đẽ như từng câu văn của Ondaatje, cũng không chứa quá nhiều suy ngẫm về sự cô độc của Donna Tart, Shuggie Bain là cuốn sách đầu tay vừa đủ mà đầy tinh tế về mối quan hệ mẹ – con, về định kiến đối với phụ nữ, về sự tự nhận thức bản thân, về đói nghèo – thụt lùi và tệ nạn của Scotland những năm 80 trong giọng văn tự sự và cốt truyện đầy cảm xúc. Một vở melodrama bùng nổ của năm, giữa hài hước dí dỏm và tuyệt vọng không thấy đường ra.

Hết.

minh.

*

The Booker Prize 2020






Book trailer

Mỗi phụ nữ phải tự tìm ra cách để mình hạnh phúc

Published

on

By

Bởi vì, người phụ nữ không hạnh phúc thì không thể có mối quan hệ tốt đẹp với bất cứ ai, ngay cả với chính bản thân mình và con mình sinh ra. Đó là thông điệp mà tác giả Trần Vân Anh gửi gắm trong cuốn sách vừa phát hành Hôm nay mẹ có vui không?

Muốn hạnh phúc, phải biết tự chữa lành

Cuốn sách mở đầu với kí ức làm con của tác giả, trong đó là sự soi chiếu của đứa con nhỏ với tổ ấm và mối quan hệ với gia đình từ mỗi ngày lớn lên. Đâu đó, người đọc tìm thấy chính vấn đề của gia đình mình, từ sự đứt kết nối, từ âu lo, trầm cảm, đến sự phản kháng tức thì của tuổi nhỏ. Tập sách tìm kiếm câu chuyện ẩn bên trong mỗi đứa con, nơi cảm xúc phức tạp không thể bày tỏ thành lời và dần trở nên xa lạ trong chính tổ ấm của mình. Chứng thiếu hụt cảm xúc thời thơ ấu hình thành, khiến một đứa trẻ lớn lên, trưởng thành với khuyết tật cảm xúc. Có người vấp ngã trong đời sống cá nhân, người trầm cảm, lo âu và có người trượt dài trên suốt cuộc đời.

Thế nhưng, con người sinh ra vốn đã có bản năng mưu cầu hạnh phúc. Theo tác giả "Cố hạnh phúc không phải là hạnh phúc. Đã gọi là hạnh phúc thì sao lại phải cố? Hạnh phúc là cảm xúc thoả mãn tự nhiên như hơi thở. Khi tự gọt chân cho vừa giày, khi phải nhẫn nhịn cho qua, khi phải gồng mình kiềm chế, dù là tự nguyện, thì không thể nào gọi đó là  hạnh phúc, có chăng cũng chỉ là phép thắng lợi tinh thần, tự huyễn hoặc bản thân mà thôi".

Trong Hôm nay mẹ có vui không?, tác giả đã đi tìm khái niệm tận cùng của hạnh phúc, từ đó tìm ra cách để trở nên hạnh phúc mà bước đầu tiên và quan trọng đó là phải biết tự chữa lành. Những tổn thương sâu kín nhất nếu được tìm thấy và sửa chữa kịp thời sẽ giúp người phụ nữ ngập tràn trong năng lượng tích cực, được sống đúng với bản thân mình, tự vui với những niềm vui chân thật. Đó chính là hạnh phúc trọn vẹn mà chúng ta đều mong mỏi tìm kiếm.

Thông qua từng trang sách, người đọc tìm thấy bản thân mình trong nhiều vấn đề từ khủng hoảng hôn nhân, hậu ly hôn và nuôi dạy con cái. Đồng thời học được từ tác giả quá trình tìm lại chính mình, tự chữa lành, là con đường thoát khỏi trầm cảm, tìm lại niềm vui, sự cân bằng, thanh thản trong tâm hồn, giải phóng khỏi những áp lực của hành trình làm mẹ và đồng hành cùng con vượt qua những khiếm khuyết không mong muốn. 

Hôm nay mẹ có vui không?

Trong cuộc sống quá bận rộn vội vã hiện nay, phụ nữ chúng ta đôi khi không còn nhận ra niềm vui lấp lánh trong tim hoặc phớt lờ nỗi buồn phảng phất sâu kín. Trong khi, theo lẽ tự nhiên, những diễn biến cảm xúc vui buồn thường nhật ấy cần được mỗi cá nhân nhận ra và giải toả nó. 

Hôm nay mẹ có vui không cũng chính là hôm nay mình có vui không? Ý thức được hôm nay mình có vui không, vì sao mình vui chính là một bước để hiểu bản thân, từ đó người phụ nữ sẽ tự biết yêu bản thân đúng cách, chăm sóc những phần cảm xúc sâu kín nhất bên trong và đạt tới hạnh phúc trọn vẹn. Người đọc nhận ra rằng yêu bản thân không phải là ích kỉ, và một phụ nữ dám hạnh phúc sẽ biết cách làm cho mình hạnh phúc, từ đó các mối quan hệ xung quanh họ cũng dần trở nên tốt đẹp hơn.

Chân dung người phụ nữ hiện đại hiện ra rất rõ ràng trong trang sách. Cô ấy biết rõ mình muốn gì, độc lập tài chính, nuôi dưỡng đam mê, không ngừng học hỏi. Cô ấy dám đấu tranh với chính mình để đạt tự do thực sự về tư tưởng. Cô ấy rạch ròi giữa thấu cảm và chấp nhận trong mối quan hệ với bố mẹ và mạnh mẽ bước ra khỏi cuộc hôn nhân không khiến mình hạnh phúc như một cách tự sửa chữa sai lầm của bản thân và giải thoát khỏi các định kiến.

Cũng theo tác giả Trần Vân Anh: "Mẹ vui hay buồn có ảnh hưởng rất nhiều đến hành trình làm mẹ và tâm lý đứa con. Mẹ dịu dàng hay gắt gỏng, nóng nảy hay kiên nhẫn đều tác động đến hành vi và suy nghĩ của con mình. Khi mẹ hạnh phúc, mẹ trở nên nhẹ nhàng, bao dung, đứa con sẽ lớn lên bình an, vượt qua khiếm khuyết, tự tìm cho mình lẽ sống. Khi mẹ hạnh phúc, mối quan hệ mẹ con sẽ tự nhiên trở nên khăng khít, mẹ chỉ cần đốt đuốc lên, con sẽ tự tìm ra lối đi cho riêng mình".

Trong một xã hội quá nhiều định kiến khắc nghiệt với phụ nữ như Việt Nam, nếu không tự mình dám hạnh phúc thì phụ nữ không bao giờ hạnh phúc thật sự. "Hôm nay mẹ có vui không?" cũng chính là thông điệp về hạnh phúc, bắt đầu từ một điều rất nhỏ nhoi là cảm nhận niềm vui, ngay hôm nay. Người phụ nữ - người mẹ dám hạnh phúc sẽ lan toả năng lượng đó cho con mình và những người xung quanh.

Mẹ "lười" dạy con trai

Một phần khá thú vị của tập sách chính là câu chuyện làm mẹ "chín ép" của tác giả. Một người mẹ như sống giữa hai thế giới tâm lý trái ngược: Một bé học giỏi nhưng sợ giao tiếp vì chứng tự kỉ chức năng cao, một bé hoạt ngôn, nhạy cảm nhưng có vấn đề về học tập và bị chứng tăng động giảm chú ý.

Như tác giả viết "Tôi không nuôi dạy những đứa trẻ nhiều khiếm khuyết, tôi đang đồng hành cùng hai con người trưởng thành có khiếm khuyết - giống như chính bản thân tôi. Chúng tôi giúp nhau hoàn thiện mình". Cách tác giả dạy con nấu ăn làm việc nhà, tiêu tiền, tự chơi với nhau hay cách chị giải thích cho con việc bố mẹ ly hôn, chuyện mẹ sẽ có người yêu mới, nói với con trai về sinh lí, tình dục tuổi dậy thì... được kể chân thật, gần gũi và lôi cuốn. Tác giả chủ trương giảm áp lực hết mức có thể cho những đứa con của mình bằng cách trở thành bà mẹ hạnh phúc, không hy sinh cả cuộc đời cho con, không bắt con phải gánh lấy giấc mơ của mình và tôn trọng tối đa tính cách riêng của mỗi đứa.

Cách tác giả đồng hành cùng con vượt qua các nhược điểm để cả ba mẹ con có một cuộc sống nhẹ nhàng vui vẻ là những gợi ý hữu ích cho nhiều bậc cha mẹ trong hành trình nuôi dạy con.

"Hôm nay mẹ có vui không?" có lối viết giản dị, chân thật và rất đời, không triết lý nhưng sâu sắc, không hoa mỹ trong ngôn từ nhưng đủ chạm đến trái tim của người đọc. Đây là một cuốn sách đẹp cả về nội dung và hình thức mà phụ nữ nào cũng nên có, nhất là trong tháng 3 - tháng của phụ nữ này. Sách do nhà xuất bản Phụ Nữ và Phương Nam book phát hành. Đang có bán tại hệ thống nhà sách trên toàn quốc.

*


Đọc bài viết

Book trailer

Tháo gỡ phép màu: Một biên niên ký tuyệt đẹp

Published

on

By

Julie Yip-Williams (1976 - 2018) là một phụ nữ Việt Nam gốc Hoa, theo gia đình sang Mỹ từ nhỏ. Cô bị khiếm thị bẩm sinh nhưng đã vượt khó, rồi sống một cuộc đời phi thường.

Quyển sách Tháo gỡ phép màu - Hồi ký về một cuộc đời phi thường từ sự sống đến cái chết là cách Julie Yip-Williams kể lại câu chuyện cuộc đời mình, từ một bé gái bị khiếm thị bẩm sinh và suýt chết dưới tay người thân, một luật sư thành công trên đất Mỹ, rồi cuối cùng trở thành một người vợ, người mẹ với nghị lực phi thường khi đối mặt và chống chọi với căn bệnh ung thư.

“Câu chuyện này bắt đầu ở điểm cuối. Nghĩa là nếu bạn đang đọc những dòng này, thì tôi đã không còn nữa. Nhưng không sao cả... Ở đây, tôi bắt đầu viết ra trải nghiệm của mình cả về cuộc đời tôi đã sống và những gian nan tôi đã chịu - cả hai đều không toàn diện, song cũng đủ để bạn thấy rõ quãng đường mà tôi đã đi và thế giới mà tôi đã tạo dựng suốt đời mình. Và thứ vốn ban đầu chỉ để ghi lại cái chết yểu chực chờ đã trở thành điều gì đó có ý nghĩa hơn nhiều: lời cổ vũ cho các bạn, những người vẫn đang sống.”

--
Cuộc đời đánh thức những phép màu
--

Julie Yip-Williams sinh tháng 1 năm 1976 tại Tam Kỳ, trước khi đất nước thống nhất. Cô bị khiếm thị bẩm sinh, và suýt bị tước đi mạng sống lúc 2 tháng tuổi bởi chính bà ruột của mình, coi cô như dị tật và ra lệnh giết cô.

Julie viết trong cuốn sách: “Tôi đã suy sụp. Tôi là gánh nặng và sự xấu hổ của gia đình.”

Cha mẹ đưa cô đến một thầy thuốc đông y ở Đà Nẵng, cho ông ta những thỏi vàng để đứa con ra đi bình yên. Họ mặc cho cô bộ quần áo sơ sinh ố màu vì không muốn lãng phí bộ đồ sạch sẽ cho một đứa bé sớm sẽ không còn trên thế gian.

"Đó thực sự là điều bạn muốn làm?" - thầy thuốc hỏi. Cha mẹ Julie trả lời bằng cách nhìn chằm chằm vào sàn nhà, rồi ông thầy thuốc từ chối họ. Khi gia đình 3 người trở về nhà, bà ngoại cuối cùng cũng mủi lòng, và Julie sống sót.

Cuộc đời của Julie sau đó là một biên sử, theo nghĩa đen nhất.

Gia đình Julie rời Việt Nam vào những năm 1970, đến Hong Kong trên một chiếc thuyền đánh cá. Việc gia đình Yip đến được Hong Kong một cách an toàn, chứ chưa nói đến Mỹ, đã là một điều kì diệu.

Sinh ra với căn bệnh đục thủy tinh thể nghiêm trọng ở một đất nước đang có chiến tranh, vượt biên đến Mỹ, chữa bệnh, và leo lên đỉnh cao của xã hội xứ cờ hoa. Cô đã sống sót sau sự đe dọa của cái chết ngay từ khi mới sinh ra, tất cả với cô như một phép lạ. Tác giả sau đó tốt nghiệp ngành Luật tại đại học Harvard, làm việc ở một văn phòng luật danh tiếng và có một gia đình nhỏ hạnh phúc. Cô sống cùng người chồng luật sư và hai con gái tại Brooklyn.

Khi cuộc sống dần viên mãn, ở tuổi 37, cô bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư đại tràng, khiến cuộc sống của cô hoàn toàn thay đổi. Julie Yip-Williams đối mặt với căn bệnh ung thư giai đoạn cuối với quyết tâm không để nó định đoạt cuộc đời mình. Nhưng phép màu không lần nữa xảy đến. Julie qua đời vào tháng 3 năm 2018 sau một thời gian chống chọi với căn bệnh.

--

Tháo gỡ phép màu

Tháo gỡ phép màu bắt đầu như một trang blog, gồm các bài viết dành cho các con cô, phòng khi Julie sẽ ra đi trước khi cô kịp nói tất cả với chúng. Dần dần, đây trở thành cuốn nhật ký của riêng tác giả, nơi phản ánh hành trình cuộc đời với đầy đủ những cảm xúc trung thực, sâu sắc, và cả cái nhìn thẳng thắn của cô về sự sống – cái chết.

Cuốn hồi ký của Julie Yip-Williams về cái chết vì ung thư chân thực đến mức tàn nhẫn. Cô kể về tất cả mọi thứ, từ nỗi lo lắng và đau lòng khi bỏ lại hai đứa con cho đến những mô tả về các chức năng cơ thể dần suy giảm. Tác giả ghi lại đầy đủ những cảm xúc xấu xí do căn bệnh ung thư gây ra, cả những niềm vui đáng ngạc nhiên mà một góc nhìn tích cực về cái chết có thể mang lại.

Cách kể chuyện khéo léo, chân thành nhưng cũng rất mạnh mẽ của Julie mang đến nhiều cảm hứng, khơi gợi nơi người đọc sự tự chiêm nghiệm để cảm thấy trân quý cuộc sống hơn. Julie viết bằng ngôn ngữ tự tin, viết không để gây ấn tượng với bất kỳ ai, song có một thông điệp nhất định phải truyền tải.

Tháo gỡ phép màu được viết như một bức thư cho chồng và các con gái Mia và Isabelle. Nhưng, nó là cuốn sách dành cho tất cả chúng ta. Julie Yip-Williams đã tạo ra một tác phẩm tồn tại lâu hơn sự tồn tại của chính cô. Tháo gỡ phép màu là một cuốn sách về cái chết, nhưng hơn cả, nó còn là một cuốn sách về cách trân trọng sự sống.

  • “Tôi đã sống ngay cả khi tôi đang chết, và ở đó ẩn chứa một vẻ đẹp kì diệu.”
  • "Hãy sống khi bạn còn đang sống, bạn nhé. Từ lúc phép màu khởi đầu, đến khi phép màu tháo gỡ."
  • "Hãy sống một cuộc đời đáng sống. Sống hết mình và trọn vẹn, một cách chin chắn, biết ơn, can đảm và thông thái. Hãy sống!"

Dù sao thì cái chết vẫn đợi ở đó, vì vậy, Hãy sống khi bạn còn đang sống.

Nhật xét về quyển sách:

“Tất cả những thứ đáng để chúng ta thấu hiểu và ôm giữ thật chặt đều nằm trong cuốn sách này... Đây thật sự là một phép màu.”
(Kelly Corrigan, tác giả của The Middle Place và Tell Me More)

“Một biên niên ký cảm động, tuyệt đẹp, đáng đọc và đáng được nhiều người say mê.” (Siddhartha Mukherjee, tác giả đoạt giải Pulitzer với The Emperor of All Maladies)

“Julie Yip-Williams đã sống một cuộc đời được định nghĩa bởi sự nỗ lực và tự lực phi thường. Nhưng trong cuốn hồi ký cảm động đến nao lòng này, nơi chất chứa một cuộc đời mỗì lúc một dễ tổn thương, cô ấy đã cởi bỏ lớp vỏ bọc bên ngoài và định nghĩa lại về chiến thắng. Tác phẩm không chỉ xoáy sâu vào khiếm khuyết và bệnh tật của cô ấy, mà còn thể hiện tình yêu, sự chân thật, niềm hy vọng, sự ích kỷ, thậm chí là cơn giận dữ. Tôi không quen biết Julie, nhưng qua những trang viết này, tôi đã dần yêu mến cô ấy.”
(Lucy Kalanithi)

Đọc bài viết

Book trailer

Hôm nay mẹ có vui không? – Bởi hạnh phúc ở ngay thềm ngôi nhà đây thôi

Gấu cứ hay áp bàn tay nhỏ xíu lên má mẹ rồi hỏi “Hôm nay mẹ có vui không?”. Tôi lại dối lòng, dối Gấu là mẹ ổn cả, chỉ mệt thôi.

Published

on

By

Quyển sách Hôm nay mẹ có vui không? là câu chuyện của tác giả về quá trình tìm lại chính mình, tự chữa lành, là con đường thoát khỏi trầm cảm, tìm lại niềm vui, sự cân bằng, thanh thản trong tâm hồn, giải phóng bản thân khỏi những áp lực của hành trình làm mẹ và đồng hành cùng con vượt qua những khiếm khuyết không mong muốn.

Tác giả quyển sách – chị Trần Vân Anh là một chuyên gia truyền thông với 18 năm kinh nghiệm, Editor-in-chief của Kilala – Tạp chí Nhật Bản dành cho người Việt, Content Manager tại Tập đoàn CMG.Asia, Senior Beauty Editor của Tạp chí ELLE Vietnam, F Fashion…

Nhưng bên cạnh những chức danh đó, chị còn là một người mẹ.

Hôm nay mẹ có vui không? không là một cuốn sách nuôi dạy con khuôn mẫu. Nó mang dáng dấp của một cuốn nhật ký của bản thân tác giả hơn, nơi chị nhìn lại, suy ngẫm, và viết nên chính cuộc đời mình. Đó không đơn thuần là hành trình làm mẹ, đó còn là hành trình của người phụ nữ hiện đại, sai lầm rồi trưởng thành, sống vì con, vì gia đình, và vì cả chính mình.

Không có công thức trong việc dạy con, không có phương pháp nào là đúng hay sai nhưng chắc chắn có nhiều con đường để trở thành một người mẹ tốt. Một trong những con đường đơn giản nhất đó là trở thành một người mẹ hạnh phúc.

Hôm nay mẹ có vui không?

Lật giở trang sách, người đọc theo chân tác giả về những hồi ức tuổi thơ, nơi chị trải qua những ngày thơ ấu không thấy hạnh phúc bởi người mẹ hay âu lo, quát mắng trong phần 1: Mẹ bất ổn, con dễ bất hảo. Cũng lần theo dòng chữ, người đọc trưởng thành cùng tác giả, cùng chị đi qua những ngày tháng tuổi trẻ thiếu vững vàng, có mặt trong những khoảnh khắc chị sai lầm cho đến lúc nhận sai, tự chữa lành cảm xúc trong phần 2: Mẹ bình yên, con hạnh phúc.

Hai phần còn lại của quyển sách phần 3: Cùng con vượt khiếm khuyếtphần 4: Khi mẹ “lười” dạy hai con traixoay quanh hành trình nuôi dạy hai cậu con trai Tôm, Gấu của tác giả Trần Vân Anh. Với chị, đó không phải là hành trình mẹ dạy – con nghe, mà đó là hành trình mẹ cùng con trưởng thành. Trên bước đường trưởng thành đó, theo thời gian, người già đi, người sẽ lớn lên, nhưng cả gia đình đang cùng nhau trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.

Có lẽ vì vậy mà quyển sách không mang nặng giáo điều về phương pháp dạy con thành công, luyện con thiên tài. Những gạch đầu dòng về phương pháp, cách thức dạy con được tác giả xen lẫn trong những câu chuyện thường ngày, những lần hồi tưởng về quá khứ. Bởi thế mà những gạch đầu dòng ngắn, súc tích, nhưng là tất cả những gì tác giả đúc kết được trong chừng ấy năm vượt trầm cảm, vượt lo âu và cùng con vượt khiếm khuyết.

Và trong hành trình của chị Vân Anh, rất nhiều người tìm thấy chính mình trong đó, qua chị Vân Anh – người mẹ hay qua Gấu – Tôm, người con. Mà nói như Nhà văn – nhà báo Khải Đơn là “Tác giả Vân Anh dành không gian cho người đọc tìm kiếm nơi trú ẩn tĩnh lặng của riêng họ, để thông cảm với nỗi niềm của “bên kia” (dù làm con hay làm cha mẹ), để có thể mở lòng yêu thương nhau và sống trọn những năm tháng ấm áp gia đình. Hôm nay mẹ có vui không? là câu hỏi ân cần như vậy, với mỗi mái nhà, mỗi thành viên trong gia đình.”

Những đoạn hội thoại mẹ - con được đóng khung xinh xắn khiến Hôm nay mẹ có vui không? trở nên nhẹ nhàng, dễ thương, không hiện hữu cảm xúc nặng nề dù đề cập đến căn bệnh trầm cảm, tự kỷ. “Sau khi gập trang cuối quyển sách này lại, người đọc sẽ mỉm cười nhẹ nhõm, vì rằng hạnh phúc viên mãn luôn luôn ở đó, ngay thềm ngôi nhà đây thôi.” - nhiếp ảnh gia - ca sĩ Phạm Hoài Nam.

Hôm nay mẹ có vui không? và thông điệp về người phụ nữ hạnh phúc

“Mẹ tự chữa lành, con vượt khiếm khuyết” - Mẹ phải ổn cả về thể chất và tinh thần, thì con mới ổn. Con cái cảm nhận rất rõ việc bố mẹ có thật sự ổn hay không. Vậy nên, nếu mẹ cân bằng, an yên, con cái sẽ tin rằng quyết định của mẹ là đúng.

Sau cùng, bí quyết nuôi dạy con tốt nhất đơn thuần là trở thành một người mẹ hạnh phúc. Quyển sách đề cao giá trị hạnh phúc của người phụ nữ, không phải bởi thước đo tài sản hay nhan sắc, mà là được làm gì những gì mình thích và biết yêu thương chính mình.

Ai chưa làm mẹ, đọc quyển sách sẽ cảm tưởng như được nghe một câu chuyện kể cuốn hút, từ một người chị đi trước với nhiều trải nghiệm cuộc đời. Ai làm mẹ rồi đọc thấy đồng cảm, thấy mình trong câu chuyện, và được tiếp thêm động lực, dũng cảm hơn với quyết định của mình.

Thông tin tác giả:

Chị Trần Vân Anh
  • Chuyên gia truyền thông với 18 năm kinh nghiệm
  • Editor-in-chief: Kilala – Tạp chí Nhật Bản dành cho người Việt
  • Media Director: Kilala Communication
  • Content Manager: Tập đoàn CMG.Asia
  • Senior Beauty Editor: Tạp chí ELLE Vietnam, F Fashion

*


Đọc bài viết

Cafe sáng