KOMOaudio

Đời du nữ: Câu chuyện của một ả đàn bà nghiện đàn ông

“Cho dù tôi đã sống cả đời trong thế giới này với thân phận du nữ, nhưng không vì thế mà tôi kết thúc đời mình với trái tim vẩn đục”

Published

on

Câu chuyện về các nàng kĩ nữ, dù là cổ đại hay hiện đại, thường được khai thác dưới hai góc nhìn: hoặc là những cô gái đoan trang vì bi kịch nhất thời mà phải đưa chân ngọc nhúng chàm đen, rồi thân xác bị vùi dập trong phấn trắng son đỏ; hoặc về những người phụ nữ tham vọng, sử dụng nhan sắc để khống chế đàn ông đu đưa như con rối vô tri vô giác. Phần lớn người Á Đông vẫn không chấp nhận việc đàn bà bị khống chế bởi chữ “dục”, vậy nên kĩ nữ – biểu tượng của nhục dục và sa đọa – cứ thế mà được thi ca hóa.

Thế mà, từ nước Nhật xa xôi và phù phiếm, Ihara Saikaku đã gián tiếp cười dài khi khắc họa một nàng du nữ (kĩ nữ) hoàn toàn trái ngược với hai hình mẫu trên. Thoạt tiên, số phận nàng cũng có những bước đường sa cơ lỡ vận.

“Xuất thân từ một gia đình tử tế, nàng làm thị nữ cho một phu nhân ở triều đình. Nhưng sau đó bị đuổi đi vì tội vụng trộm tình ái lúc mới 12 tuổi.

Không bao lâu, gia đình nàng sa sút, nàng bị bán vào ‘thành phố không đêm’ Shimabara ở Kyoto.”

“Shimabra chính là một Yukaku (du quách), ở đó bắt đầu cuộc đời lưu lạc khắp xứ của người đàn bà đa tình. Nàng lần lượt là du nữ, là tình nhân của một nhà sư, là thầy dạy viết thư, hầu phòng, hầu gái, ca nữ, gái nhà tắm, trà thất và khi xuống tận đáy, làm cả gái điếm đường.”

– Trích chương 1, Saikaku và thế gian đa tình.

Nàng du nữ này không “bán mình vì số phận”. Nàng say sưa thú vui nhục thể đến mê loạn, đến ám ảnh, đến tình nguyện để chữ “sắc” nuốt trọn tâm trí. Nàng như một con nghiện thuốc không ngừng tìm cách cai, nhưng ngựa đã lỡ quen đường cũ. Trong năm trăm người chồng một đêm của nàng, có lãnh chúa oai phong nhất vùng, có chàng nhân sĩ học rộng tài cao, có kẻ du thủ du thực, có vị trụ trì một năm ăn mặn vài lần, và có lão già thất thập cổ lai hy. Kẻ khác hành nghề vì kế sinh nhai, vì đường đời đưa đẩy. Nàng hành nghề vì nàng “hám sắc”.

1. Câu chuyện về một ả đàn bà nghiện đàn ông

Nàng du nữ là một kẻ nghiện đàn ông và nghiện làm tình với đàn ông, chấm hết.  

So sánh đơn giản, nếu một kẻ sắp chết đói nhìn thấy một bức họa đồ ăn, từ trong dạ dày của gã sẽ râm ran, dồn dập những cơn sóng dịch vị. Từng thớ thịt mỡ màng trước mắt gã sẽ mang sức quyến rũ ngàn cân. Có gì mà gã không dám hi sinh để được phập răng vào miếng thịt, thỏa mãn cơn đói ngấu của mình? Tương tự, nàng du nữ luôn trong tình trạng gọi bỗ bã là “thiếu hơi trai”. Chỉ cần liếc mắt thấy một cánh tay rắn chắc, cảm nhận một cái đụng chạm hững hờ là đã khiến xuân tình trong mắt nàng ta lúng liếng. Thứ nhục dục này như thuốc phiện, thỏa mãn ham muốn nhất thời nhưng hủy hoại dần dần thân thể và tinh thần của nàng. Những lúc kịp tỉnh táo, nàng ta sẽ vùng dậy bỏ trốn như một kẻ nghiện choàng tỉnh sau cơn say, giãy giụa để cứu vớt lấy tâm trí thanh tịnh. Nhưng không, nàng ta là một con nghiện, mà cuộc đời này rất giỏi trong việc chu cấp thuốc cho con nghiện. Cứ như thế, nàng ta tiếp tục sa ngã. Hai mươi tư phần truyện ngắn là hai mươi tư lần nàng ta sa ngã.

Nhưng nàng ta lại là một con nghiện hời hợt.

Theo lẽ thường, phụ nữ – đặc biệt là phụ nữ phong kiến – thường bị vấn vương bởi chữ tình, cảm xúc lúc nào cũng đầy ắp, chực chờ trào dâng. Nàng du nữ đã trải qua trăm ngàn bể dâu cuộc đời, nếm thử đủ loại khổ đau khinh nhục. Người khác lâm vào hoàn cảnh của nàng còn biết oán thán, tuyệt vọng, hổ thẹn. Còn những lời tâm sự của nàng ta lại vô cùng hời hợt, chỉ thi thoảng buông vài câu hờn trách lấy lệ. Nói nàng trơ trẽn cũng chẳng phải – nàng quá điềm tĩnh và phẳng lặng để hành xử như một kẻ trơ trẽn đích thực. Thật là một lối hành văn quá đỗi… đàn ông! Có câu nói vui: “Đàn ông đổi tình yêu lấy tình dục, đàn bà đổi tình dục lấy tình yêu”, nhưng câu này chẳng thể áp dụng được cho bản thân nàng.

2. Nàng du nữ kia, rốt cuộc nàng muốn gì?

Một lời khuyên phổ biến dành cho những người viết văn là nhất định phải để nhân vật chính có một mục tiêu, khiến anh ta/ cô ta có thứ mà theo đuổi, truy cầu. Bất kể người đó muốn gì – danh vọng, sự nghiệp, công lý, báo thù – mục tiêu sẽ tạo động lực cho anh ta/ cô ta tiến về phía trước, thúc đẩy tiến độ câu chuyện, làm tiền đề cho sự đổi thay và tiến bộ.

Nhưng nàng du nữ của Ihara Saikaku chẳng muốn gì cả.

Có lẽ nàng ta cũng chẳng thực sự ham mê sắc dục. Nàng ta bị trói buộc bởi sắc dục, nhưng trong mắt nàng, nó chẳng đáng giá hơn chiếc kimono vải mỏng của đám gái già là bao. Ở đàn ông, nàng ta không tìm kiếm sự yêu chiều hoặc nịnh bợ. Nàng ta chẳng mê mẩn tiền bạc, hôn nhân hay sắc đẹp trường tồn. Nàng ta cũng chẳng nỗ lực thay đổi. Từ khoảnh khắc nàng ta là Tayu (cấp bậc cao nhất của nghề du nữ) đến lúc lạc bước đứng đường, nàng ta vẫn là một kẻ nông cạn và dục tình. Đời cho nàng ta một chục cú tát, nhưng phấn son chẳng mảy may trôi đi trên gương mặt trơ lì và vô cảm ấy.

Nhưng giá trị văn học của nàng nằm ở việc nàng chẳng muốn gì cả.

Nhiều người mặc định rằng, “đam mê hoặc mục tiêu là bẩm sinh, người ta sẽ tự nhận biết mình muốn điều gì”. Chẳng có câu nào làm tôi hãi hùng hơn câu ấy. Đam mê với tôi là kết tinh từ quá trình cọ sát và học hỏi từ thế giới bên ngoài. Bạn có thể có năng khiếu mĩ thuật, nhưng nếu không có cơ hội tiếp xúc với bút màu và cọ vẽ, bạn sẽ không khám phá và phát huy được tài năng. Hoặc giả cha mẹ bạn không có điều kiện, xã hội không khuyến khích, xung quanh cũng toàn là những lời cấm cản, phê bình khiến bạn nhụt chí, sớm muộn gì chút năng khiếu ấy cũng bị thui chột và dập tắt.

Cuộc sống người phụ nữ phong kiến bé bằng cái giếng, hoặc chính xác hơn là bé như cái cửa sổ bồi giấy nhìn ra khoảng trời vuông bằng cái sân gạch. Bạn nhận xét rằng kĩ nữ tự do hơn tiểu thư ư? Các nàng tự do chỗ nào, khi cái cửa số ấy chỉ chuyển từ căn phòng khuê các sang quán rượu lầu xanh? Bức tường che không xây từ gạch vữa hay giấy bồi mà xây từ định kiến, đạo lý mà xã hội gán lên người phụ nữ, như một tấm biển định giá lạnh lùng và suồng sã. Trong một thời đại mà phụ nữ phải tuân theo những lề thói bất công, nơi mà phẩm hạnh của tiểu thư được cân đo bằng của hồi môn, nơi mà giá trị của kĩ nữ được đong đếm bằng những xu tiền bèo bọt, nơi mà người định đoạt số phận họ là các quý ông “chồng nhiều đêm” hoặc “chồng một đêm”, họ hoàn toàn không có cơ hội mở rộng khoảng trời của mình. Các nàng hoặc là chết dần chết mòn, hoặc là trôi thản nhiên như một mảng bèo, chẳng muốn và chẳng có gì cả.

“Cho dù tôi đã sống cả đời trong thế giới này với thân phận du nữ, nhưng không vì thế mà tôi kết thúc đời mình với trái tim vẩn đục” không phải là một lời phán định lạc quan hay phân trần về phẩm giá của nàng du nữ, mà chỉ là một lời hứa suông, phơi bày bản chất vô định của nàng.

Tinh thần của nàng đã bị xã hội giết chết. Cả người nàng chỉ còn là thân xác, một thứ thân xác có ý thức, có cá tính nhưng không có cốt lõi tồn tại.

3. Giá trị của Đời du nữ nằm trong bối cảnh hay vượt ra khỏi bối cảnh?

Bạn sẽ nghĩ, Đời du nữ chỉ có giá trị phê phán xã hội đương thời, cảm thương cho số phận người phụ nữ phong kiến bị vùi dập. Ngày nay, nam nữ bình quyền rồi nên nó chẳng còn giá trị gì nữa.

Bạn có chắc không?

Bi kịch của nàng du nữ xuất phát từ việc nàng nghiện đàn ông và nàng sống cuộc đời không mục đích. Nó tương tự như thứ bi kịch mà nhiều người hiện đại mắc phải. Ihara Saikaku mở đầu câu chuyện bằng những lời châm biếm về bản chất phù phiếm của con người – những kẻ miệng thì thao thao bất tuyệt về khát vọng đổi đời và chạm tay vào giấc mộng phù hoa, nhưng lúc nào cũng đầu hàng trước những cám dỗ trước mắt. Những kẻ như thế thời nay nhan nhản. Họ hối hả hưởng thụ những cuộc chơi kích thích ngắn hạn để tự gây tê bản thân, quên đi mục tiêu lâu dài.  Tôi không dám chắc cuộc đời họ có kết thúc như nàng du nữ không, nhưng số phận của họ hẳn là một bản bi kịch của sự hời hợt.

Nhưng Saikaku châm biếm chứ không phán xét. Khi đọc sách, tôi chưa một lần căm ghét nàng du nữ, cũng chẳng thương cảm gì nàng ta. Cảm xúc tôi dành cho nàng ta chắc chẳng khác gì khi ngắm một bức tranh trừu tượng: tò mò, khó hiểu và… hơi thích thú. Saikaku là một nhà văn rất “người” – đối với ông, vẻ đẹp của con người có thể lấn áp hoa đào nở tháng ba. Một chút sắc hồng phơn phớt điểm tô trên màn mưa xuân làm sao có thể so sánh được với sự phức tạp, đa tình, lố bịch, bi thương trong tâm trí và số phận con người?

Bạn có thể đánh giá Đời du nữ theo nhiều cách, hoặc như bản phân tích tâm lí của một ả đàn bà phong lưu, hoặc như một áng văn phê phán xã hội thời bấy giờ. Nhưng với tôi, Đời du nữ là một lời cảnh tỉnh, đồng thời cũng là một bài thơ tôn thờ vẻ đẹp rất đỗi trần tục và tầm thường của con người. Chính cái sự vừa châm biếm, vừa chấp nhận, vừa ngụ ngôn, vừa ca ngợi đã làm nên giá trị vượt thời gian của tác phẩm.

*

“Nhục thể con người ta rồi sẽ thối rữa, xương cốt sẽ thành tàn tro và được chôn lấp dưới cây cỏ. Chỉ có cái tên là còn lại.”

Điều duy nhất tôi nuối tiếc là, Ihara Saikaku cuối cùng cũng chẳng cho nàng lấy một cái tên.

Hết.

Mèo Heo


Những bài viết cùng chủ đề



2 Comments

2 Bình luận

Viết bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Cafe sáng

Tạm biệt Minh sư Patriji

Published

on

By

Ngày 24.7.2022 vừa qua, Minh sư Patriji đã ra đi trong sự thương tiếc của những người mến mộ ông.

Minh sư Patriji tên thật là Subhash Patriji, sinh tại Ấn Độ, nổi tiếng với công cuộc đem thiền đến với cộng đồng, và là người sáng lập tổ chức “Hoạt động đoàn thể tâm thức Kim Tự Tháp Ấn Độ - The Pyramid Spiritual Societies Movement” viết tắt là PSSM.

Sinh thời, Minh sư đã thực hiện nhiều sản phẩm băng đĩa về chủ đề khoa học tâm linh đương đại, cũng như đã viết hơn 60 cuốn sách, trong đó có các tác phẩm Thiền Định Và Tâm Trí Diệu Kỳ, Thở Và Thiền, Tự Chữa Lành, Ahimsa - Ăn Chay Cho Thân Tâm An Lạc, Năng Lượng Kim Tự Tháp, Khoa Học Thiền Định, Không Có Cái Chết... đã được giới thiệu tại Việt Nam.

Đọc bài viết

Cafe sáng

Sự kiện T7 – TP. HCM: Hội Sách Thiếu Nhi tại Đường sách Nguyễn Văn Bình

Từ ngày 15.07 đến 24.07.2022, tại Đường sách Nguyễn Văn Bình (TP. HCM) sẽ diễn ra Hội Sách Thiếu Nhi với nhiều sự kiện, chương trình giao lưu, hoạt náo và ưu đãi hấp dẫn.

Published

on

By

Bố mẹ ơi, cuối tuần này mình đi đâu?

Với những gia đình tại Tp. Hồ Chí Minh, đã có ngay đáp án cho câu hỏi trên nhé. Cuối tuần này, cả gia đình mình, đặc biệt là các bé thiếu nhi sẽ có cơ hội đắm chìm trong thế giới sách cùng chương trình Hội Sách Thiếu Nhi, do Nhà sách Phương Nam tổ chức tại Đường sách Nguyễn Văn Bình.

Sự kiện gồm nhiều chương trình giao lưu – giới thiệu, giảm giá ưu đãi lên đến 50% những mặt hàng như: sách, balô, dụng cụ văn phòng phẩm, đồ chơi…

Các bậc phụ huynh và các em thiếu nhi sẽ nhận nhiều thông tin bổ ích khi tham gia các hoạt động giao lưu, trao đổi kiến thức và kĩ năng với sự xuất hiện của các diễn giả uy tín.

1. Chương trình giao lưu "Phát triển EQ của trẻ qua bộ sách tranh không lời"

Trước đây, phụ huynh và trẻ em Việt Nam vốn đã quen kể chuyện bằng cách đọc chữ trên trang sách, nhưng ngôn từ không phải là cách duy nhất để truyền đạt ý tưởng, sẽ như thế nào nếu phần lời trong một cuốn sách biến mất, để hình ảnh, màu sắc và biểu cảm của các nhân vật tự mình lên tiếng?

Tommy Cá sấu nhỏ chính là bộ sách tranh “kiệm lời” như vậy. Bộ sách được tác giả Eddy Coubeaux sáng tác xuất phát từ mong muốn vượt qua rào cản ngôn ngữ để chạm đến trái tim độc giả ở khắp nơi trên thế giới. Bản thân ông cũng là một tác giả ngoại quốc sống và làm việc tại Việt Nam hơn 10 năm, mong muốn gửi gắm bộ sách như món quà dành tặng cho trẻ em trên dải đất hình chữ S.

• Thời gian: 16 giờ Chủ nhật, 17.07.2022
• Địa điểm: Đường sách Nguyễn Văn Bình, P.Bến Nghé, Quận 1, TP.HCM
• Vào cổng tự do

2. Chương trình giao lưu "Làm bạn cùng con qua những trang sách"

Đọc sách là một thói quen tốt ở cả người lớn lẫn trẻ nhỏ. Nhiều bậc phụ huynh mong muốn con hình thành thói quen tốt này, nhưng trong thời đại tồn tại đầy rẫy các cám dỗ khác từ internet và các thiết bị công nghệ, việc giúp trẻ thích đọc sách trở nên khó khăn hơn trước. Có giải pháp nào cho vấn đề ấy không? Buổi giao lưu sẽ giúp các bậc phụ huynh có thêm phương pháp giúp trẻ thêm yêu việc đọc sách và hình thành thói quen tốt này.

• Thời gian: 9 giờ thứ bảy, 23.07.2022
• Địa điểm: Đường sách Nguyễn Văn Bình, P.Bến Nghé, Quận 1, TP.HCM
• Vào cổng tự do

Chúc bạn có những ngày cuối tuần thật vui bên sách nhé.

Đọc bài viết

KOMOaudio

SUMMER READING: Phiêu lưu cùng những trang sách hè

Published

on

By

"Mùa hè" - chỉ hai từ ấy thôi cũng khiến lòng ta rộn ràng, nao nức mong chờ những khởi đầu mới, những kỳ nghỉ dài để "refresh" lại bản thân sau biết bao tháng ngày học tập, lao động mệt mỏi.

Nhưng không phải chuyến đi hè nào cũng có thể trở thành hiện thực. Vô vàn trở ngại như giá xăng tăng, thời tiết nắng gắt, khói bụi, kẹt xe... thậm chí gánh nặng cơm áo gạo tiền có thể khiến những "mọt sách" phải chịu cảnh bó mình trong thành phố suốt những ngày hè.

Vậy thì tại sao ta không ngao du mùa hè qua trang sách?

Phương Nam Book giới thiệu đến bạn đọc những cuốn sách tưởng chừng nhỏ bé nhưng hàm chứa bên trong cả một thế giới diệu kì. Thế giới trong sách có thể là vùng Bảy Núi với biết bao huyền thoại ly kỳ trong Chú bé Thất Sơn, miền quê thanh bình chuyên chở những kỷ niệm tuổi thơ trong Rung cảm đầu đời, vẻ đẹp thiên nhiên trù phú của khu trang trại ở Wisconsin nước Mỹ được khắc họa rất hấp dẫn trong Niên lịch miền gió cát...

Hoặc khi nào bị căng thẳng bởi tiếng còi xe, tiếng huyên náo của đô thị, bạn luôn có thể lật giở một trang sách và lắng nghe Khúc hát của cây, hay nghe tiếng thông reo, tiếng hoa rung rinh trong gió khi ngắm nhìn những bức tranh màu nước tái hiện xứ ngàn hoa thật lung linh trong Cảnh sắc Đà Lạt...

Và còn rất nhiều chuyến phiêu lưu, những khung cảnh trác tuyệt ẩn chứa trên những trang sách, đang chờ bạn đọc bước vào khám phá.

Chú bé Thất Sơn

Chuyến nghỉ "hè sớm" về thăm quê ngoại đã cho hai chị em Nam gặp Siêng - "thổ địa" nhỏ của vùng Thất Sơn.

Theo bước chân Siêng, Nam được khám phá một thế giới mới thú vị. Nơi ấy có đồng ruộng bao la, có dòng kinh Vĩnh Tế mát lành, có vị cá nướng trui thơm lừng, có món khoai mì rẫy ngọt bùi,... Và còn biết bao nhiêu chuyện ly kỳ của vùng Bảy Núi.

Chú bé Siêng ấy, gia cảnh mồ côi, tối ngủ nhờ chòi vịt, ngày chăn trâu kiếm từng bữa cơm. Nhưng Siêng vẫn cố bám trường bám lớp, theo đuổi lớp học bổ túc hàng đêm. Ngay cả khi số phận tiếp tục thử thách, Siêng làm mất trâu, bị đánh đập, bị chèn ép và cả bị bắt, chú bé vẫn cố gắng từng chút nhích về tương lai.

Rung cảm đầu đời

Tuyển tập gồm 50 bài thơ được tác giả Lê Quốc Triều sáng tác rải rác từ những năm học lớp 3 đến lớp 9. Mỗi bài thơ đều được ghi lại bằng cái nhìn trong trẻo, thuần khiết của một đứa trẻ đối với từng nhân vật hay sự kiện xảy ra trong đời sống. Đó có thể là lời tâm tình đầy thấu hiểu về những người thân yêu trong gia đình; những kỷ niệm khó quên bên mái trường, thầy cô, bè bạn; là tình yêu thương dành cho những con vật nhỏ bé của một trái tim giàu xúc cảm; là niềm gắn bó với quê hương yên bình hay những trò chơi thuở nhỏ thật khó quên...

Nhìn lại cuộc sống đẹp biết bao

Ông Chan Jae Lee và bà Kyong Ja An cùng sinh năm 1942 tại Seoul, kết hôn với nhau vào năm 25 tuổi, có một con trai và một con gái. Năm 1981, ông bà nhập cư đến Brazil. Tại đây, ông Chan mở cửa hàng kinh doanh quần áo, còn bà Marina đảm nhiệm chức hiệu trưởng trường dạy tiếng Hàn ở São Paulo và giảng dạy Văn học Hàn Quốc tại một trường quốc tế.

Ông bà bắt đầu vẽ tranh và viết bài đăng lên Instagram như một cách tiêu khiển khi hai cháu ngoại là Arthur và Allan chuyển đến Hàn Quốc vào năm 2015. Sau đó, khi đứa cháu nội Astro chào đời ở New York, trang Instagram của ông bà tiếp tục là nơi lưu giữ những tranh vẽ và bài viết dành tặng cho cả ba đứa cháu.

Những cảnh đời tỉnh lẻ - Mùa hè

Từ xưa đến nay không có nhiều nhà văn vừa được giới phê bình khen ngợi lại vừa chinh phục được đông đảo độc giả. J. M. Coetzee nằm trong số đó. Tuy nhiên, tác giả Nam Phi này hiếm khi nói về bản thân mình, cho đến khi Tuổi thơ được xuất bản vào năm 1997, hé mở những hồi ức chân thực về sự khởi đầu của nhà văn trẻ với lối tự thuật bậc thầy. Tiếp theo đó là những năm tháng dịu dàng và mãnh liệt của Tuổi trẻ và cách kể chuyện hài hước, khác thường ở Mùa hè.

Bộ ba tác phẩm hợp thành Những Cảnh Đời Tỉnh Lẻ như một bức chân dung buồn bã pha lẫn khôi hài về cuộc đời của một nghệ sĩ, người luôn phải xoay trở để tìm ra hướng đi của riêng mình giữa các mối quan hệ trong giới học thuật và chính trường Cape Town sục sôi dưới chế độ Apartheid.

Cảnh sắc Đà Lạt - Xứ ngàn hoa

Không mang góc nhìn chuyên sâu như những công trình nghiên cứu hay du khảo về Đà Lạt, Cảnh Sắc Đà Lạt - Xứ Ngàn Hoa đơn thuần là chút tâm tình qua tranh vẽ của một lữ khách từ những lần bước chân theo đường hoa ngoạn cảnh rồi không biết tự bao giờ lòng trót lưu luyến, gắn bó với thành phố xinh đẹp này như quê hương thứ hai.

Qua hơn một trăm bức tranh màu nước công phu, Đà Lạt hiện lên lung linh mờ ảo trong màn sương với những căn nhà cổ, những con dốc hoang sơ, dăm cảnh sinh hoạt của cư dân phố núi cùng vô số loài hoa thơm cỏ lạ... Ghi nhận lại vẻ đẹp của một thành phố thơ mộng không chỉ là cách bày tỏ tình yêu của họa sĩ Phạm Công Tâm mà còn là tấm lòng tha thiết muốn lưu giữ những giá trị xưa cùng nỗi đau đáu trước không gian cảnh sắc đang có nguy cơ bị mai một dần trước đổi thay của sự phát triển.

Niên lịch miền gió cát

Niên Lịch Miền Gió Cát như một sự tổng hòa giữa lịch sử tự nhiên, nghệ thuật miêu tả phong cảnh bằng ngôn từ và cả triết học. Bằng việc ghi chép lại những thay đổi của sinh vật tại khu trang trại ở Wisconsin, Leopold đã khéo léo mô tả vẻ đẹp thiên nhiên, mối liên hệ giữa từng sinh vật với cả hệ sinh thái. Những bài viết này không chỉ thể hiện sự quan sát, khảo cứu và kiến văn của Leopold về địa chất - sinh thái, mà còn thể hiện rõ quan điểm của ông về đạo đức đất đai: Một hành động là đúng đắn khi nó hướng tới việc bảo tồn được tính toàn vẹn, ổn định và vẻ đẹp của cộng đồng sinh vật. Hành động đó là sai nếu không bảo tồn được những điều vừa nói.

Năm 1990, Hiệp hội Nghiên cứu Tự nhiên Mỹ đã bầu chọn Niên Lịch Miền Gió Cát cùng với Mùa xuân vắng lặng (Silent Spring) của Rachel Carson là hai cuốn sách đáng trân trọng và đáng chú ý nhất về chủ đề môi trường trong thế kỷ 20.

Nẻo về của ý

Đọc Nẻo Về Của Ý ta như được thưởng thức một bài thơ tuyệt đẹp, trong bài thơ ấy hiện lên những nét vẽ đầy thơ mộng về cảnh núi rừng, ở trong đó cũng chứa đựng nguồn tuệ giác thâm sâu có được từ chính những trải nghiệm trong cuộc đời thực của tác giả với những nhân vật có thực. Bằng một ngòi bút nhẹ nhàng, khoáng đạt, đầy yêu thương, tác giả nắm tay ta cùng bước trên những thảm cỏ xanh quanh chân núi rồi từng bước một, cùng ta đi rất thảnh thơi, an lạc theo vòng xoắn ốc lên tới tận đỉnh núi. Trên đường đi ngập tràn những kỳ hoa dị thảo, người bộ hành vừa đi vừa chơi, vừa thưởng thức những vẻ đẹp xung quanh và khi lên tới nơi mới ngỡ ngàng là mình đang ở trên đỉnh núi, vui sướng, khỏe nhẹ và bình an.

Với ngày như lá tháng như mây

Trải dài qua 30 bài viết, tập tản văn Với Ngày Như Lá Tháng Như Mây... chứa đựng một cuộc du hành trong tâm tưởng của tác giả đưa người đọc trôi về thời xa vắng của đất Sài Gòn - Gia Định trên dưới nửa thế kỷ trước. Ở đây, không chỉ là kỷ niệm riêng tư của tác giả về những ngày ấm êm trong ngôi nhà cũ của cha mẹ, mái trường yêu dấu với hình bóng thầy cô bè bạn, những ngày hè tươi đẹp với thú vui trẻ nhỏ và món quà vặt đơn sơ... mà bàng bạc trong đó còn là câu chuyện khắc họa đôi nét chân dung vài nhân vật nổi tiếng của Sài Gòn xưa, những câu chuyện về các khu phố nổi tiếng như xóm chợ Nancy, Cây Gõ, Xóm Gà... vừa quen thuộc gần gũi nhưng chứa đựng nhiều huyền thoại của cuộc sống một thời không còn nữa... Tác giả vẫn giữ được sự kết hợp tự nhiên và nhuần nhuyễn ở dạng bài tản văn đậm cảm xúc tự nhiên nhưng ngồn ngộn tư liệu, luôn có khám phá mới và chi tiết mới, giữ được thế mạnh của một cây viết sinh ra và lớn lên ở thành phố này. Cuốn sách sẽ khơi gợi lại niềm hoài nhớ của một cộng đồng không nhỏ những người gắn bó với thành phố, góp phần lưu giữ những ký ức đang dần mai một và giúp các độc giả mai sau lần tìm về quá khứ.

Hết.

Đọc bài viết

Cafe sáng