Phía sau trang sách

Khu vườn mùa hạ – Cho một khúc an lành trong tâm hồn, một khúc ca khởi sinh từ câu hỏi về cái chết

Có một mùa hạ vẫn ươm những hạt mầm rực rỡ trong lòng tôi.

Có một mùa hạ vẫn rạng ngời và tỏa sáng.

Có một mùa hạ lắm nhẹ nhàng.

Và một mùa hạ của chia ly…

Published

on

Lưu ý: Nội dung bài viết tiết lộ một số tình tiết quan trọng của cuốn sách Khu vườn mùa hạ.

“Tôi gửi mùa hè ở lại đây

Ở trong muôn tia nắng thật đầy

Trong khu vườn nhỏ, hoa và cỏ

Trong ánh mặt trời cùng đám mây…”

Tôi đã viết những dòng như thế trong một buổi chiều an lành và dịu mát, khi tôi khẽ nhắm mắt mình lại và lắng nghe mùi hương của gió, trông ánh nắng chiều nhàn nhạt phía đằng xa, chợt dưng thấy lòng mình như vừa hát lên một khúc ca thanh thản – khúc ca của mùa hè, của một khu vườn lặng lẽ ướt sau mưa.

Thế là tôi đã đọc xong Khu vườn mùa hạ – một cuốn sách để tôi kiếm tìm cho mình những sự nhẹ nhàng và an yên đến lạ. Tôi nghĩ, có lẽ vẫn luôn có một cơ duyên lạ kì nào đó để tôi cầm trên tay cuốn sách này, để tôi say mê và hứng thú, để tôi đọc và ngẫm nghĩ từng cơn, để tôi bồi hồi hân hoan và xúc động, và cũng có lẽ, trong một khoảnh khắc quý giá của cuộc đời, tôi đã nếm được một nỗi miên man đọng lại ở trong lòng – một nỗi an lành và trong veo như cái cách tôi đã cảm nhận được, hoặc như cái cách mà tác giả Kazumi Yumoto đã viết ra.

Với Kazumi Yumoto, tôi vẫn luôn thích cách kể chuyện của cô trong những tác phẩm tôi từng đọc, và đặc biệt nhất vẫn là Khu vườn mùa hạ. Ở đâu đó trong từng con chữ ấy, tôi gặp được câu chuyện của chính mình, gặp được những dòng cảm xúc mà tôi tưởng đã lâu bị vùi trong cơn đảo điên thường ngày. Có lẽ, sự nhẹ nhàng và những giá trị tử tế trong Khu vườn mùa hạ đã làm cho tôi yêu thích cuốn sách này, và dĩ nhiên, tôi đã nghĩ về nó như một điều an lành trong tâm hồn của mình, một điều an lành khởi sinh lên từ một câu hỏi về sự chết.

Chết? Có lẽ ai trong chúng ta cũng đã từng ít nhiều nghĩ về cái chết như một điều đáng sợ hoặc lạ lẫm, dẫu là cái chết của người khác hoặc là của mình, phải vậy không? Và cũng chính từ những lăn tăn nghĩ ngợi về sự chết như thế, Kazumi Yumoto đã bắt đầu câu chuyện bằng cách để cho nhóm bạn trẻ ba người Kiyama, Wakabe, Yamashita đặt ra những thắc mắc về bí ẩn của những linh hồn, những thế giới thầm lặng của người đã khuất sau sự ra đi của bà Yamashita. Để khám phá ra những bí ẩn đó, nhóm bạn của Kiyama đã lập ra một kế hoạch: theo dõi một ông cụ mà chúng đồ rằng là đã chết hoặc sắp phải chết – đang ở trong một căn nhà cũ tồi tàn nằm cuối dãy phố. Hàng ngày, bọn trẻ hẹn nhau đến nhà ông cụ để theo dõi những hoạt động thường ngày của ông. Sau mỗi đợt “điều tra” như thế, chúng nhận ra, ông cụ kì quái và bí ẩn, luôn thích sống tách biệt với mọi người kia thật ra vẫn còn sống và không phải là một hồn ma. Đồng thời, khi nhận ra được điều đó cũng là khi phi vụ điều tra lén lút của đám trẻ bị ông cụ phát hiện. Bằng một cách nhẹ nhàng nào đó, sau những hiểu lầm và cãi vã ban đầu, ông cụ và bọn trẻ dần trở nên thân thiết với nhau hơn. Ông cụ bắt đầu cải tạo lại ngôi nhà của mình, sửa sang những mảng tường đã cũ, giặt giũ đống quần áo đã lâu và dọn dẹp lại khu vườn ngoài sân đã đầy cỏ. Dưới sự giúp đỡ của bọn trẻ, không lâu sau, ngôi nhà đã khoác lên mình một chiếc áo mới. Ở trong khu vườn bé xinh, bọn trẻ và ông cụ đã cùng nhau trồng những mầm hoa nhỏ ngát thơm, những mầm hoa mong một ngày khôn lớn.

Ảnh: pexels.com

Cũng thế, trong những ngày làm bạn với ông cụ, bọn trẻ lại biết được thêm một câu chuyện thật buồn về ông, câu chuyện mà ông không hề muốn nhắc lại bao giờ. Tôi cũng vậy. Ngay lúc này, khi gõ ra những dòng chữ này, tôi vừa thấy có một nỗi buồn nào đó chạm khẽ vào mắt mình. Tôi thật sự chỉ muốn câu chuyện của ông cụ sẽ mãi nằm ở đó, trong lòng tôi, như một hồi ức buồn về những người đã từng sống trong thời kì chiến tranh khốn khổ. Tôi mãi nhớ hoài giây phút nhóm bạn trẻ lặn lội đến một vùng đất thật xa, chỉ để tìm một người mà chúng cho đó là vợ ông cụ, rồi ở đó, có điều gì còn giữ lại nữa đâu, chỉ có một chiều hoàng hôn thật lạ, và những điều khắc khoải thật buồn…

“Đó là một cảnh cô đơn đến độ không thể diễn tả thành lời. Tòa nhà giống như một chiếc hộp nhỏ bị bỏ lại giữa cánh đồng nhuộm màu chiều tà. Tôi muốn nắm giữ thật chặt thứ ở trong chiếc hộp đó. Nhưng nó càng lúc càng xa vời. Cũng giống như việc người ta không thể khiến thời gian dừng lại.”

Cũng giống như việc người ta đang bị mắc kẹt trong kẽ hở của những câu trả lời không hồi đáp, chỉ có thể âm thầm suy nghĩ, chứ không thể tìm cho mình một ý niệm thỏa đáng nào.

Khi đọc đến những dòng chữ ấy, tôi thấy mình bé nhỏ vô cùng. Bé nhỏ giữa cuộc đời rộng lớn. Bé nhỏ giữa những chuyện người mênh mông…

Thế rồi cuộc đời trôi đi. Mùa hè của bọn trẻ cũng trôi qua trong những hoạt động ngoại khóa ở câu lạc bộ trường. Trong khoảng thời gian ấy, bọn trẻ không gặp được ông cụ, nhưng chúng vẫn luôn để dành lại những câu chuyện vặt, hi vọng ngày trở về sẽ được kể cho ông cụ nghe đủ đầy những gì mà chúng đã trải qua. Nhưng cái ngày ấy có lẽ sẽ xa lắm, xa đến độ dẫu đi hết cả cuộc đời này, chúng vẫn sẽ không thể nào tìm thấy được một ngày nào như thế nữa. Ngày ông cụ đã rời khỏi cuộc đời này. Ngày ông cụ đã mãi mãi trả lại thân xác cho những điều giả tạm. Ngày ông cụ thật sự để lại trong lòng những đứa trẻ này một nỗi mất mát lớn vô cùng. Và cứ như thế, bọn trẻ đã lặng lẽ tạm biệt ông cụ, tạm biệt khu vườn nhỏ cùng căn nhà quen thuộc, tạm biệt những điều thân thương quá đỗi, những xa lạ đã từng rất gần gũi, tạm biệt cả một mùa hè lặng lẽ nằm ướt đẫm trong cơn mưa, trong những điều không còn nguyên vẹn nữa.

Rồi như thế, cuốn sách đóng lại, đóng luôn cả những hồi ức tốt đẹp về một tình bạn chân thành và khắng khít giữa ba đứa trẻ. Sau sự ra đi của ông cụ cũng là lúc mùa hè kết thúc, bọn trẻ lại quay về với cuộc sống riêng của mình, cuộc sống ở những vùng đất khác, những sự lựa chọn khác – những cuộc sống không còn nhau. Chúng chia tay ở một con đường nhỏ, chúng nói lời tạm biệt những người bạn của mình, chúng hứa hẹn về một ngày gặp lại. Và tất nhiên, trong những ngày rực rỡ nhất của mùa hè năm ấy, ở đâu đó, chúng đã tự tìm được cho mình những câu trả lời. Câu trả lời về ước mơ của chúng, về thắc mắc của chúng, về ý nghĩa của từng sự sống và cái chết trong cõi đời này, và về một tình bạn thật đẹp trong chuyến hành trình đi tìm ý nghĩa của cuộc sống. Vậy là câu chuyện kết lại, như một đám mây nhẹ nhàng và lặng lẽ trên trời…

Phải nói làm sao nhỉ? Nếu như ai đó đang kiếm tìm một cuốn sách có nội dung li kì và hấp dẫn, thì tôi nghĩ đây không phải là một sự lựa chọn thích hợp. Bởi bao giờ cũng thế, trong văn phong của tác giả Kazumi nói chung và chất văn của Khu vườn mùa hạ nói riêng, sự nhẹ nhàng và sâu lắng vẫn chiếm ưu thế và trở nên vượt trội hơn bao giờ hết so với những tình tiết gây cấn và lôi cuốn người đọc như ở trong nhiều tác phẩm khác. Nhưng không vì thế mà cuốn sách này trở nên nhàm chán và tẻ nhạt. Bởi khi ta đã đưa mắt mình lướt qua những dòng chữ đầu tiên, hẳn thế nào ta cũng sẽ tò mò và bắt đầu nhắc nhở bản thân mình về trách nhiệm đi khám phá câu chuyện mà tác giả đã khéo léo gầy dựng – một câu chuyện được vẽ nên bằng những hình ảnh đầy chất thơ với gam màu tươi sáng, rạng rỡ, thấm nhuần những giá trị cốt lõi đầy ý nghĩa mà bất kì ai tìm thấy nó cũng đều phải gật đầu đồng ý. Cũng chính vì sự đơn giản nhưng lại tinh tế đến lạ kì ấy đã làm cho cuốn sách trở nên hấp dẫn hơn, thu hút hơn, đặc sắc hơn… sẵn sàng làm xiêu lòng bất kì đọc giả nào mà không cần dùng đến một hình thức miêu tả phức tạp nào khác. Vì bao giờ cũng vậy, những điều được xuất phát từ trái tim chắc chắn sẽ chạm đến trái tim, một cách chân thành và gần gũi.

Ở trong câu chuyện này, điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất, vẫn là nhân vật ông cụ – người mà xuyên suốt cả câu chuyện, chúng ta cũng không hề thấy tác giả nhắc đến một cái tên nào. Vì sao lại như thế? Vì điều này là không cần thiết, hay vì sẽ chẳng có một cái tên cụ thể nào để lột tả được nhân vật tưởng chừng như kì lạ và bí ẩn này. Tôi đã nghĩ, nghĩ về những gì đã xảy ra trong cuộc đời ông cụ, nghĩ về những ngày ông cụ còn trẻ, về cuộc trốn chạy cùng đồng đội trong rừng, về việc rời bỏ người vợ của mình, về việc trở thành một ông già cô độc sống giữa lòng thành phố cùng những ám ảnh và bận tâm khôn xiết về quá khứ, hay cả về cái chết của ông trong căn nhà cũ, lúc được nhóm bạn của Kiyama phát hiện ra. Những sự kiện mà ông cụ đã từng trải qua đều ít nhiều để lại cho tôi vài suy nghĩ, và có lẽ, ai rồi trong chúng ta cũng sẽ đều giống như ông cụ kia, đến và đi trong cuộc đời này như một cuộc dạo chơi tạm bợ, và khi cuộc dạo chơi ấy không còn, cũng là lúc chúng ta phải rời đi, dù muốn hay không. Sự ra đi của ông cụ cũng là một hồi chuông vọng về bên tai tôi khe khẽ, để tôi cũng như ba cậu bé trong cuốn sách này tìm thấy câu trả lời cho mình, về ý nghĩa của sự sống và cái chết, về một điều mơ hồ nhưng lại vô cùng chắc chắn. Tôi chợt nhận ra rằng, cũng có những cái chết, cũng có những cuộc chia ly không làm cho người ta buồn và khổ, mà làm cho người ta tỉnh thức để sống tốt với cuộc đời của mình. Cứ như thế, cuốn sách đã sống trong lòng tôi, sống trong những ngày hè tôi ôm ấp một giấc mơ về khu vườn bé nhỏ, về những an nhiên và lặng lẽ lạ thường.

Có một mùa hạ vẫn ươm những hạt mầm rực rỡ trong lòng tôi.

Có một mùa hạ vẫn rạng ngời và tỏa sáng.

Có một mùa hạ lắm nhẹ nhàng.

Và một mùa hạ của chia ly…

Hết.

Lâm Lâm

Xem tất cả những bài viết của Lâm Lâm tại đây.


Phía sau trang sách

Giải mã hạnh phúc: Khám phá nguồn gốc của niềm vui và sự hài lòng

Liệu có bí mật nào cho hạnh phúc? Đây là câu hỏi đã xuất hiện từ hàng thập kỷ trước, và nhiều triết gia, lãnh tụ tôn giáo cũng như nhà khoa học đã đưa ra câu trả lời của riêng họ. Nhưng liệu có thể dùng khoa học để giải mã sự mưu cầu hạnh phúc được không?

Published

on

Hãy cùng đến với “Giải mã hạnh phúc”. Đây là một giả thuyết được đưa ra bởi chuyên gia tâm lý Jonathan Haidt, cho rằng hạnh phúc đến từ những khao khát nội tâm và đồng thời cũng đến từ các yếu tố bên ngoài. Nói cách khác thì hạnh phúc vừa là “bẩm sinh”, vừa là “nuôi dưỡng”.

Cụ thể thì như vậy nghĩa là gì? Hãy cùng phân tích các thành phần tạo nên “Giải mã hạnh phúc”, cũng như cách ứng dụng chúng vào cuộc sống để tìm kiếm niềm vui và sự hài lòng.

Bẩm sinh

Yếu tố di truyền đóng một vai trò nhất định trong cảm nhận chung về hạnh phúc của chúng ta. Một số người sinh ra đã có cái nhìn lạc quan, trong khi những người khác có thể phải vật lộn với lo âu và trầm cảm. Tuy nhiên, điều quan trọng cần nhớ là mặc dù di truyền có thể ảnh hưởng đến mức độ hạnh phúc cơ bản, nhưng chúng không phải là yếu tố quyết định duy nhất.

Nuôi dưỡng

Môi trường và trải nghiệm cũng định hình hạnh phúc, điều này  bao gồm các mối quan hệ, công việc và thậm chí cả cộng đồng nơi chúng ta sống. Bằng cách tạo ra một môi trường hỗ trợ và trọn vẹn, chúng ta có thể nuôi dưỡng hạnh phúc lớn hơn trong cuộc sống.

Cân bằng giữa mong muốn và hoàn cảnh: “Giải mã hạnh phúc” cho rằng chúng ta có thể tìm thấy hạnh phúc bằng cách cân bằng giữa mong muốn bên trong và hoàn cảnh bên ngoài. Ví dụ, nếu bạn có mong muốn mạnh mẽ về an ninh tài chính, có thể bạn cần tìm một công việc mang đến nguồn thu nhập ổn định. Mặt khác, nếu bạn có niềm đam mê sâu sắc với sự sáng tạo, việc theo đuổi một sự nghiệp cho phép niềm đam mê đó phát triển có thể quan trọng hơn.

Vậy, làm cách nào để áp dụng “Giải mã hạnh phúc” vào thực tiễn? Dưới đây là một vài mẹo giúp bạn tìm thấy niềm vui và sự hài lòng trong cuộc sống:

1. Xác định các giá trị của bản thân: Hiểu được điều gì thực sự quan trọng với bạn có thể giúp định hướng các quyết định và tạo ra một cuộc sống viên mãn hơn.

2. Nuôi dưỡng các mối quan hệ: Mối quan hệ bền chặt với gia đình và bạn bè có thể mang lại tình yêu thương, sự hỗ trợ và cảm giác được thuộc về.

3. Theo đuổi đam mê: Tham gia vào các hoạt động và sở thích mang lại niềm vui có thể làm tăng cảm giác hạnh phúc và hài lòng.

4. Thực hành lòng biết ơn: Dành thời gian để trân trọng những điều tốt đẹp trong cuộc sống, dù nhỏ bé, có thể làm tăng cảm giác hạnh phúc tổng thể của bạn.

5. Cho đi: Giúp đỡ người khác có thể mang lại ý nghĩa và sự trọn vẹn cho cuộc sống của chúng ta.

Jonathan Haidt là một nhà tâm lý học và nhà tâm lý học xã hội, nổi tiếng với các công trình nghiên cứu về tâm lý học đạo đức và tâm lý học tư tưởng chính trị. Ông là giáo sư ngành Lãnh đạo Đạo đức tại Trường Kinh doanh Stern thuộc Đại học New York, và đã xuất bản một số cuốn sách và nhiều bài báo nghiên cứu trong lĩnh vực tâm lý học.

Các công trình của Haidt thường tập trung vào ý tưởng rằng niềm tin và giá trị đạo đức của chúng ta được hình thành bởi nhiều yếu tố, bao gồm văn hóa, sự nuôi dạy và kinh nghiệm cá nhân. Ông lập luận rằng đạo đức không chỉ là vấn đề lý trí mà còn bị ảnh hưởng bởi cảm xúc và trực giác của chúng ta.

Một trong những đóng góp đáng chú ý nhất của Haidt cho lĩnh vực tâm lý học là mô hình “trực giác xã hội” về phán đoán đạo đức. Mô hình này cho rằng các phán đoán đạo đức thường dựa trên những đánh giá tự động, vô thức về các tình huống, thay vì lý luận có ý thức và có chủ ý. Công trình này thách thức quan điểm truyền thống cho rằng việc ra quyết định đạo đức là một quá trình hoàn toàn lý trí, và nhấn mạnh tầm quan trọng của cảm xúc và trực giác trong việc hình thành niềm tin đạo đức của chúng ta.

Nghiên cứu của Haidt cũng đã khám phá vai trò của đạo đức trong hệ tư tưởng chính trị, và ông đã chỉ ra rằng những người theo chủ nghĩa bảo thủ và tự do thường có nền tảng đạo đức khác nhau. Ví dụ, những người theo chủ nghĩa bảo thủ có xu hướng coi trọng các giá trị như lòng trung thành, quyền lực và sự thiêng liêng, trong khi những người theo chủ nghĩa tự do có xu hướng coi trọng sự công bằng và chăm sóc. Haidt lập luận rằng những khác biệt về đạo đức này đóng một vai trò quan trọng trong việc định hình thái độ và hành vi chính trị.

Các công trình của Haidt đã được trích dẫn rộng rãi và nhận được nhiều giải thưởng, bao gồm Giải thưởng William James Fellow từ Hiệp hội Khoa học Tâm lý. Các cuốn sách của ông được ca ngợi vì dễ tiếp cận và chứa đựng những hiểu biết sâu sắc về tâm lý con người.

Nhìn chung, những đóng góp của Jonathan Haidt cho lĩnh vực tâm lý học đã làm sáng tỏ vai trò của đạo đức và cảm xúc trong việc định hình niềm tin và hành vi, đồng thời giúp mở rộng hiểu biết về sự phức tạp của tâm trí con người.

Tóm lại, “Giải mã hạnh phúc” nhắc nhở chúng ta rằng hạnh phúc là sự kết hợp của cả bẩm sinh và nuôi dưỡng. Bằng cách cân bằng những mong muốn bên trong với hoàn cảnh bên ngoài, chúng ta có thể tạo ra một cuộc sống viên mãn và vui vẻ hơn. Vậy nên, hãy thử kiểm chứng “Giải mã hạnh phúc” và xem liệu nó có khiến bạn hạnh phúc hơn không nhé!

Lam dịch từ MindfulMac

Đọc bài viết

Phía sau trang sách

Trách nhiệm thuộc về ai khi thiên nhiên hoang dã trở thành “tội phạm”?

Gấu đen đột nhập nhà dân, cây cối bị tình nghi gây ra án mạng, con nai băng qua đường không đúng luật. Nếu thiên nhiên phạm luật thì ai sẽ là người chịu trách nhiệm?

Published

on

Trong thế giới ngày càng đô thị hóa, ranh giới giữa lãnh địa con người và thiên nhiên hoang dã trở nên mong manh hơn bao giờ hết, dẫn đến những cuộc "chạm trán" dở khóc dở cười. Mary Roach đã khám phá thế giới kỳ thú nơi luật pháp - con người giao thoa, xung đột với bản năng tự nhiên trong Fuzz - Khi tự nhiên phạm luật.

Giải mã "tội ác" của thiên nhiên

Mary Roach mở đầu Fuzz bằng cách đặt ra một câu hỏi tưởng chừng đơn giản nhưng lại khơi gợi vô số vấn đề phức tạp: Điều gì xảy ra khi thiên nhiên "phạm luật"? Không chỉ là những con thú lớn như gấu hay báo sư tử gây rắc rối ở vùng ngoại ô, danh sách "tội phạm tự nhiên" của Roach còn bao gồm cả những loài chim ăn trộm nông sản, những con khỉ tinh ranh ở Ấn Độ, những hạt đậu độc gây chết người hay thậm chí là những cái cây vô tri bị xem là mối nguy hiểm tiềm tàng.

Roach không ngồi yên trong phòng viết mà xông pha thực địa. Bà tham dự một khóa học về an toàn khi gặp thú dữ, theo chân các nhà khoa học điều tra hiện trường các vụ tấn công của động vật hoang dã, thậm chí nếm thử các loại thực vật bị xem là "có vấn đề".

Sách Fuzz - Khi tự nhiên phạm luật (trái) và tác giả Mary Roach.

Khi tìm hiểu về những con voi ở Bắc Bengal thích chè chén, say xỉn, bà cho biết voi uống thứ mà dân làng thường uống: haaria, loại rượu pha chế tại nhà được lên men và dự trữ với số lượng đủ để làm say một con voi. "Theo Sĩ quan Raj, có hai điều xảy ra khi voi say xỉn. Hầu hết chỉ lạc đàn và ngủ quên. Nhưng dường như mọi đàn đều có một kẻ say xỉn hung hăng, thường là con đầu đàn hoặc voi đực đang trong kỳ musth. Trên đời, dù bạn có muốn mạo hiểm thế nào chăng nữa thì cũng phải tránh xa một con voi đực say xỉn", Roach viết.

Trọng tâm của Fuzz không phải là việc kết tội thiên nhiên mà là nỗ lực giải mã những hành vi bị xem là "phạm luật" ấy dưới góc độ khoa học. Tác giả đưa độc giả đi sâu vào thế giới của sinh thái học hành vi, di truyền học bảo tồn, khoa học pháp y động thực vật và quản lý động vật hoang dã.

Cụ thể như việc tìm hiểu các nghiên cứu tập tính nhằm hiểu rõ hơn về cách động vật di chuyển, kiếm ăn, và phản ứng với sự hiện diện của con người, từ đó xây dựng các biện pháp phòng ngừa hiệu quả hơn, như thiết kế hàng rào chống gấu, tạo hành lang di chuyển an toàn cho động vật hoang dã...

Con người nằm ở đâu trong "tội ác" này?

Một trong những thông điệp ngầm nhưng mạnh mẽ xuyên suốt Fuzz là sự tự vấn về vai trò của con người trong các cuộc xung đột với thiên nhiên. Mary Roach đặt câu hỏi: Liệu việc phá hủy môi trường tự nhiên, thay đổi cảnh quan, để thức ăn ngoài trời, vứt rác không đúng cách đã vô tình "mời gọi" động vật hoang dã vào những tình huống rắc rối?

Theo tìm hiểu của Roach, một con gấu vào khu dân cư tìm thức ăn không phải vì nó "xấu tính". Mà có thể vì nguồn thức ăn tự nhiên của nó bị suy giảm hoặc vì thùng rác của con người quá hấp dẫn, dễ tiếp cận. Bà không đổ lỗi cực đoan nhưng chỉ ra nhiều "tội ác" của thiên nhiên thực chất là hậu quả trực tiếp hoặc gián tiếp từ hành động của con người.

Cuốn sách cũng nhắc đến những tình huống tiến thoái lưỡng nan về đạo đức, thực tiễn trong việc quản lý xung đột. Từ những người ủng hộ biện pháp cứng rắn để bảo vệ tài sản và tính mạng con người, đến những nhà bảo tồn nỗ lực tìm kiếm giải pháp nhân đạo hơn, tác giả để độc giả tự suy ngẫm về sự phức tạp của việc tìm kiếm điểm cân bằng. Làm thế nào để vừa bảo vệ lợi ích của con người, vừa tôn trọng quyền sống và không gian sinh tồn của các loài khác?

Theo Nguyệt Dạ | ZNews

Đọc bài viết

Phía sau trang sách

Nếu từng khóc khi xem phim “Mưu cầu hạnh phúc”, thì đây là cuốn sách bạn nên đọc

Published

on

Trong bộ phim Mưu Cầu Hạnh Phúc (The Pursuit of Happyness) ra mắt vào năm 2006 của đạo diễn Gabriele Muccino, diễn viên Will Smith vào vai Chris Gardner - một người cha đơn thân thất nghiệp, vô gia cư, phải vật lộn giữa cuộc sống bấp bênh, những đêm ngủ ở nhà ga, và giấc mơ đổi đời từ một chương trình thực tập không lương. Đó là một hành trình đầy khổ đau, nước mắt, nhưng cũng là bản hùng ca của lòng kiên cường và khát khao vươn lên.

Cùng năm 2006, chuyên gia tâm lý học Jonathan Haidt cho ra đời Giải Mã Hạnh Phúc, một công trình kết nối những minh triết cổ đại với khoa học hiện đại để trả lời câu hỏi muôn thuở: Hạnh phúc là gì, và làm sao để có được nó?

Khi đặt nhân vật Chris Gardner bên cạnh các giả thuyết về hạnh phúc của Haidt, ta nhận ra: Có những chân lý không bị mài mòn bởi thời gian hay hoàn cảnh, chẳng hạn như việc hạnh phúc không đến từ việc trốn tránh khổ đau, mà từ cách ta bước xuyên qua nó.

Will Smith và con trai Jaden Smith trong Mưu Cầu Hạnh Phúc.

"Con voi" và "người cưỡi voi": Cảm xúc và lý trí trong hành trình sinh tồn

Tác giả Jonathan Haidt dùng hình ảnh “con voi và người cưỡi voi” để ví von mối quan hệ giữa cảm xúc (con voi) và lý trí (người cưỡi). Trong phim, Chris Gardner nhiều lần bị cảm xúc dồn vào chân tường: Khi bị đuổi khỏi nhà, khi mất chỗ ngủ, khi con trai hỏi “Chúng ta có nhà không?”. Nhưng chính trong những khoảnh khắc ấy, “người cưỡi voi” - lý trí, bản lĩnh, lòng tin của Chris - vẫn kiên định dẫn đường.

Anh không để cảm xúc giận dữ, tuyệt vọng kiểm soát mình. Anh chọn hành động, kiên trì học hỏi, giữ vững phẩm giá ngay cả khi lau dọn toilet công cộng để có thêm chút tiền. Dù cảm xúc có lúc muốn gục ngã, anh vẫn tiếp tục hành động có lý trí, không để cơn tuyệt vọng làm tê liệt mình. Những lúc phải ngủ ở ga tàu với con trai, Chris vẫn giữ lòng tự trọng và tiếp tục cố gắng, giống như một người cưỡi đang cố gắng điều khiển một con voi đầy hoảng loạn.

Điều kiện ngoại cảnh và “ngưỡng hạnh phúc”

Sách Giải Mã Hạnh Phúc chỉ ra rằng con người có “mức độ hạnh phúc” nhất định. Ta có thể vui hoặc buồn nhất thời vì sự kiện bên ngoài, nhưng sau đó sẽ quay về mức hạnh phúc trung bình của mình. Thế nhưng, Haidt cũng lưu ý rằng có những yếu tố bên ngoài ảnh hưởng lâu dài đến hạnh phúc: nghèo đói, cô lập, hoặc bị sỉ nhục kéo dài.

Chris Gardner trải qua gần như tất cả những điều này, nhưng thay vì cam chịu, anh đã cố gắng tìm nhiều cách khác nhau để xoay chuyển số phận của bản thân, dẫu có những lúc rơi vào cảnh nghèo túng đến mức chỉ còn vỏn vẹn 30 đô la trong ví. Vì đã nỗ lực tự mình thay đổi hoàn cảnh nên khi thành công đến, anh không chỉ nhận được phần thưởng vật chất mà kèm theo đó còn là cảm giác xứng đáng, sự gắn kết với con trai, và lòng tự tôn được củng cố.

Ý nghĩa và mục đích sống: Cội nguồn của hạnh phúc bền vững

Haidt cho rằng hạnh phúc bền vững không đến từ việc theo đuổi khoái lạc (pleasure), mà đến từ việc sống có mục tiêu, có giá trị. Chris Gardner không chỉ muốn giàu mà hơn thế nữa, anh muốn trở thành một người cha xứng đáng, một con người có giá trị. Tình yêu dành cho con trai là kim chỉ nam dẫn lối, khiến anh không bỏ cuộc dù bị cả thế giới quay lưng.

Điều này khớp với một câu nói của triết gia Friedrich Nietzsche: "Nếu bạn có một lý do đủ lớn để sống, bạn có thể chịu đựng hầu hết mọi nỗi đau." (He who has a why to live for can bear almost any how).

Hạnh phúc không phải đích đến, mà là hành trình

Cuối phim, khi Chris được nhận vào làm chính thức, anh rưng rưng cố không bật khóc giữa đám đông, chạy vội đến nhà trẻ của con trai và ôm lấy con. Đó không chỉ là giây phút hạnh phúc đơn thuần, mà còn là sự giải phóng sau bao tháng ngày chịu đựng và không từ bỏ. Từ một nhân viên chào bán thiết bị y tế, cuộc đời Chris đã thay đổi. Đó là minh chứng cho giả thuyết cuối cùng của Haidt: “Hạnh phúc không phải là thứ mà bạn có thể tìm thấy, có được hoặc đạt được một cách trực tiếp. Bạn phải có được các điều kiện phù hợp và sau đó chờ đợi. Một số điều kiện đó nằm trong bạn, chẳng hạn như sự gắn kết thống nhất giữa các phần và cấp độ trong tính cách của bạn. Các điều kiện khác yêu cầu mối quan hệ với những thứ bên ngoài bạn: giống như cây cối cần mặt trời, nước và đất tốt để phát triển, con người cũng cần tình yêu, công việc và sự kết nối với một điều gì đó lớn lao hơn.”

Mưu Cầu Hạnh Phúc không kể lại con đường đạt đến thành công của một người đàn ông, mà đã khắc họa lại lòng kiên trì bền bỉ và ý chí quyết tâm vượt lên số phận. Giải Mã Hạnh Phúc không dạy ta cách để luôn hạnh phúc, mà cho ta công cụ để hiểu hạnh phúc thật sự là gì. Một bên là nhân vật trong phim, một bên là những giả thuyết được đúc kết từ hàng ngàn năm trí tuệ của nhân loại, giao nhau tại điểm giữa: sự gắn kết với cuộc sống, niềm tin vào một điều tốt đẹp và cao cả hơn chính bản thân mình.

Lam

Đọc bài viết

Cafe sáng