Nối kết với chúng tôi

Book trailer

Tình khờ – Bạo liệt đầy đam mê, hài hước cùng mỉa mai, biến thái nhưng lãng mạn…

“Tình khờ” là điểm đồng quy toàn hảo của những áng văn diễm tình nức tiếng – Lolita, Lady Chatterley’s Lover và Pygmalion…

Published

on

Cuốn tiểu thuyết lấy bối cảnh Nhật Bản những năm 20, khi làn sóng Tây hóa tràn lan khắp hang cùng ngõ hẻm, làm lung lay cả cội rễ truyền thống lâu đời. Tình khờ có tác động rất lớn đối với những phụ nữ Nhật đang bắt đầu từ chối vai trò của bà nội trợ truyền thống, quanh quẩn nơi xó nhà nấu cơm, rửa bát, nuôi con và chấp nhận ý tưởng về tự do của phụ nữ phương Tây và cả cánh đàn ông với những mơ mộng hão huyền về các nàng minh tinh da trắng, mũi cao, chân dài, eo thon, ngực nở Hollywood. Đây cũng là một trong những cuốn tiểu thuyết nổi tiếng nhất của Tanizaki, đồng thời cũng là “cuốn tiểu thuyết quan trọng đầu tiên” của ông.

Tanizaki Jun’ichiro là một thiên tài văn chương với một văn nghiệp đồ sộ. Bằng nghệ thuật dẫn dắt bậc thầy, bằng thứ văn chương diễm tình tinh tế, Tanizaki khiến người đọc trầm luân trong bể ái tình không lối thoát, say sưa trong những khát khao khó nói thành lời, cảm thông với những ám ảnh tính dục lệch chuẩn và đồng thời, cũng thấu hiểu phần nào những rối ren của Nhật Bản lúc giao thời, khi cái cũ bị cái mới thay thế, khi truyền thống và đạo đức cũng theo đó phai dần… Trong gần 50 năm cầm bút, với gần 30 tác phẩm lớn nhỏ, Tanizaki luôn làm chúng ta bất ngờ bởi những sáng tạo không ngừng nghỉ, cùng là mô típ những người phụ nữ đẹp vạn người mê mà lòng dạ rắn rết nhưng ông vẫn tạo được phong vị khác nhau qua các cuốn sách, vẫn khiến ta đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Đọc Chữ Vạn của ông, ta tưởng yêu đương, thờ phụng đến mức chết vì tình như thế là đã đạt đến cảnh giới tối cao rồi, đọc Hai cuốn nhật ký ta tưởng ám ảnh tình dục, đam mê thể xác đến đó cũng là cùng nhưng đến Tình khờ ta lại thấy à thì ra “núi cao còn có núi cao hơn”.

Tình khờ là câu chuyện kể về chàng tư chức mẫn cán Joji với ước mong “dấm” được một cô gái xinh đẹp, thanh lịch, vừa tốt gỗ vừa tốt nước sơn để sau này cưới làm vợ. Chàng phải lòng Naomi – cô gái mười lăm tuổi bẽn lẽn, trông có vẻ thông minh phục vụ ở quán cà phê. Cảm thương cho thân phận nghèo hèn của cô gái trẻ có đam mê học tập, say mê vẻ đẹp lai Tây hiếm có, Joji đón cô về sống cùng nhà, nuôi ăn nuôi ở, không tiếc tay sắm sửa quần áo mới tân thời chu cấp tiền cho cô nàng học Anh ngữ, học đàn, học nhảy rồi còn tự mình dạy kèm, rèn giũ. Nấu cơm, rửa bát, giặt giũ Naomi cũng chẳng mấy khi đụng tay vì sợ những ngón tay sẽ trở nên thô kệch, không thể đánh đàn được. Joji còn chăm chút cho “cô vợ tương lai” đến mức tự mình tắm cho nàng, âu yếm gọi nàng là “bé bự”, hân hoan khi được nghe tiếng “Papa” từ người đẹp, thậm chí còn làm ngựa cho Naomi cuỡi nhong nhong. Joji tựa như chàng Pygmalion trong thần thoại Hy Lạp say sưa đẽo gọt nên bức tượng nữ thần trong mơ. Nhưng mộng đẹp cũng tàn, Joji nhận ra “kiệt tác” của mình chỉ có vẻ ngoài đẹp ma mị mà trí não thì rỗng tuếch, bản tính thì dâm đãng… Dẫu biết vậy nhưng Joji vẫn không thể dứt tình với Naomi, bởi nàng là trái chín chàng đã cất công chăm bón bao lâu nay và hơn hết thảy, thân thể Naomi có sức quyến rũ không thể kháng cự. Thế nên dù Naomi có ích kỉ, có xấu xa, có qua lại với biết bao đàn ông thì với Joji – kẻ đã hoàn toàn bị chế ngự thì vẫn nguyên một tình yêu cuồng si, nguyện hết lòng vì nữ thần trong lòng mình.

“Nếu quý vị thấy chuyện tôi kể ngu ngốc thì cứ thoải mái cười. Nếu quý vị rút ra được điều gì thì hãy xem đó là bài học.” – Đó là lời tự thuật của Joji cũng là lời khuyên gửi tới tất thảy những trái tim đang yêu. Nhưng tình yêu vốn có bao giờ chịu nghe theo? Xưa kia, Antony hẳn biết Cleopatra không hẳn đã thật lòng nhưng vẫn nguyện chết theo, Đường Huyền Tông dù biết Dương Quý Phi tư thông với người khác sau lưng vẫn hết mực yêu thương người đẹp… Những người là tướng một quân, vua một nước mà lại dại khờ, ngốc nghếch vậy sao? Cả Joji vốn là một anh tư chức có đầu óc, chăm chỉ nhưng cũng thoát khỏi cảnh ngộ giống tiền nhân. Không. Những người đàn ông ấy không phải khờ dại. Tình yêu mới chính là kẻ khờ dại và mãi mãi chẳng rút ra được bài học cho mình.

Book trailer

Tháo gỡ phép màu x Crying in H Mart: Chuyến tàu về sáng

Hai người phụ nữ và hai góc nhìn quấn lấy nhau, bổ sung cho nhau.

Published

on

By

Đến một độ tuổi trưởng thành nhất định, người ta sẽ thôi mơ ước (hoặc giảm đi phần nào) những thiên kiến viễn vông mà thời tuổi trẻ vẫn thường hay mơ, để quay ngược về trạng thái phôi thai ta một lần có. Sau khi bôn ba và bị trùi dập trên mọi nẻo đường trưởng thành, họ nhớ về những ký ức của thời quá khứ đã từng đi qua. Nhưng thời gian là liều thuốc độc chua cay và mặn đắng nhất (chứ không phải của Shakespeare mà thời 14 -15 ta hay trộm nghĩ) bởi lẽ bóng dáng của những nhân ảnh vừa mới đây thôi đã không còn đâu. Họ đã chìm khuất, biến dạng, nhiễu loạn hay đơn giản hơn là trôi vào trong hư không.

Không biết ngẫu nhiên hay là vô tình mà năm nay tôi đọc được 2 tác phẩm vô cùng cảm động một cách sâu xa như thế. Một là Tháo gỡ phép màu của Julie Yip - Williams, và cuốn còn lại là Crying in H Mart của Michelle Zauner. Từ 2 góc nhìn của 2 người phụ nữ chia sẻ cùng chung một câu chuyện; những gợi ý, liên tưởng, suy ngẫm đánh úp vào con người ta, và ở một độ tuổi mà những viễn kiến nhất thời vẫn còn chưa phai, ít nhất ta vẫn lên kịp chuyến tàu cuối cùng để rồi nhìn ngắm nhân ảnh chỉ mới mờ đi đôi phần mờ nhạt.

Nếu Julie Yip - Williams là một người mẹ, người vợ, người con viết về những trải nghiệm sống cùng căn bệnh ung thư đại tràng; thì Zaunner lại là một cô gái trẻ. Cô viết cuốn này khi vừa 28, may thay tầm ngang tuổi tôi, vì nỗi đau mất mẹ, vì những điều chưa kịp làm và những điêu tàn ngả ra xung quanh, khi mẹ cô – một người phụ nữ trung tuần – cũng mắc ung thư trực tràng. Như hai hòa thanh của một tổ khúc bổ sung cho nhau và quấn lấy nhau, một tạo ấn tượng cho tôi về cuốn hồi ký của một người mẹ dũng cảm để lại cho con; và một là của người con tưởng niệm mẹ mình. Hai cuốn sách cảm động và có thể nói, chạm đến trái tim một cách nào đó.

Với những ai yêu thích âm nhạc nhạc indie US-UK thì Japanese Breakfast không hẳn là cái tên quá hẳn xa lạ. Album đầu tay của nhóm - Psychopomp - có artwork là một tấm ảnh mẹ của Zauner mang một ý nghĩa sâu xa mà nhờ cuốn sách đầy cảm động này ta mới có thể hiểu. Việc mất đi bà và cả người cha (dẫu không về mặt vật lý nhưng trong não trạng thì đã tan biến hoàn toàn) tác động rất mạnh lên cô gái ấy. Từ một đứa trẻ cứng đầu muốn bỏ đại học để thành lập ban nhạc riêng đến một người vì muốn mẹ mình cảm thấy bình yên mà đã chấp nhận lấy bạn trai làm chồng ở tuổi 25. Zauner trong câu chuyện này chứa đầy thịnh nộ. Cô nổi giận vì người đàn bà thần chết ghé thăm không phải ai khác mà là mẹ cô. Cô ghét cay đắng những gia đình nào vẫn còn nguyên vẹn, vẫn chăm sóc nhau và chở che nhau.

H Mart trong đầu đề sách là nơi người Hàn đi mua thực phẩm Hàn. Mẹ cô là người nhập cư gốc Hàn, và bà giữ hết mọi tính đặc trưng của dân tộc ấy: từ ẩm thực, thời trang, cho đến mỹ phẩm… Bà là hiện thân của một đất nước cách xa vạn dặm, với hệ tư tưởng phần nào cứng nhắc nhưng ẩn đằng sau là tình yêu thương vô bờ. Bà mang trong nhà đôi bốt cho mềm bớt đế để khi mang vào cô không bị đau. Bà bỗng chốc khỏe lại rồi khiêu vũ những điệu slowdance với người con rể, bà có tủ lạnh đựng kim chi và ti tỉ những thứ khác nhắc cô về bà. Mọi thứ thực phẩm, mọi clip nấu ăn, mọi nơi chỉ dấu về của người phụ nữ ấy đều hướng Zauner vào một nỗi đau nơi siêu thị tiện ích H Mart, mà mỗi lần đến, là một lần khóc.

Crying in H Mart

Nếu Zauner có H Mart, thì Julie Yip - Williams có căn hộ gộp chung hai nhà ở khu Brooklyn mà cô chuẩn bị cho các con khi mình qua đời. Nơi đó sẽ được tiếp quản bởi “cô vợ hai lẳng lơ” với mong muốn dành mọi không gian cho Mia và Bella trưởng thành. Những sắp xếp trước như thực đơn, lịch khám nha sĩ, lớp học đàn, thức ăn cho chó… như những dấu chỉ cuối cùng mà cô để lại cho những người thân. Julie không chết, mà cô sống và đấu tranh vì hai đứa trẻ. Cô thừa hiểu kết cục sẽ đi về đâu, nhưng như trong một câu thừa nhận, cô không muốn các con nhìn mình như kẻ chiến bại.

Julie kể về quãng đời từ khi còn ở miền Trung Việt Nam đến những ngày sống sót thần kỳ trên biển, đến Mỹ và một cơ ngơi của sự cố gắng. Thế nhưng hơn hết mọi thứ đao to búa lớn ấy, điều đọng lại nhất vẫn là nỗi xót xa khi cô nhìn về phía hai cô gái nhỏ. Mia và Bella là những đứa trẻ lớn hơn chúng nó, mà có đôi lúc cô phải tự hỏi liệu rằng một trong hai có phải có mối quan hệ với đấng siêu nhiên, vì những câu hỏi mà chúng thắc mắc không thể hiểu được khi là một đứa trẻ. Tôi cũng tự hỏi đó là bí ẩn khoa học, hay cô đang tự nhập mình vào cô bé ấy - một con người cô thật sự yêu nhưng sau rồi đây không thể gặp lại hay được chạm vào. Phép thuật đã đến và rồi đi, nhưng cái tốt đẹp khi được trở thành một người mẹ đã kịp ở lại, đã chiến đấu, giành giật sự sống và là anh hùng của hai cô bé.

Tháo gỡ phép màu

Hai người phụ nữ và hai góc nhìn quấn lấy nhau, bổ sung cho nhau. Julie Yip - Williams chỉ muốn tận dụng thời gian còn lại, Zauner đành lòng nhìn mẹ ra đi với một cái chết êm dịu. Một người phụ nữ trung tuần và một cô bé đang thời tuổi trẻ, rốt cuộc rồi thì ai cũng sẽ phải chìm vào nỗi đau. Zauner lặng lẽ gom góp ký ức, cô nhìn từng món đồ của mẹ, cô nấu những món mẹ làm, cô đương đầu với cha – người như mất hồn sau cú sốc ấy và lớn lao nhất là phải chấp nhận mẹ đã qua đời. Còn Julie, điều hằn lại sâu nhất trong cuốn sách này là một tình yêu bao la vô bờ bến của một người mẹ và những tình yêu không thể đếm đong, của một hành trình đầy dũng cảm và phi thường.            

Ung thư là một trò chơi mà thần chết không cho người chơi được quyền lựa chọn; họ phải chấp nhận nhưng lại có quyền thỏa thuận cách chơi. Họ có thể mạnh mẽ như Julie dành hết thời gian ở lại bên con nhưng cũng có thể vượt qua nỗi đau để mẹ ra đi một cách yên bình như là Zauner. Với hai cuốn sách đầy cảm động và gợi mở nhiều vùng cảm xúc này, những con tim cứng rắn rồi sẽ mềm ra, để con người ta thêm lần nữa yêu thương và không còn trễ chuyến tàu sau cùng để được về nhà, để gặp nhân dạng chưa mất hẳn đi mà còn tồn tại đâu đó nơi này.

Ở đó chuyến tàu về sáng sẽ không còn là hồi tàu xé tan màn đêm của cặp tình nhân yêu nhau trong nhạc Giang Tử, mà hơn ai hết nó là chuyến tàu cuối cùng, để cho người ta trở mình, nhìn ngắm và suy ngẫm.

Hết.

Chiêu Dương

Đọc bài viết

Book trailer

Cây tiền và bài học ‘làm giàu không khó!’

“Bạn cảm thấy bế tắc? Mối quan hệ của bạn trên đà đổ vỡ? Câu chuyện hấp dẫn của Chris sẽ cho bạn thấy rằng có một cách để kiểm soát cuộc sống và tương lai mà không cần mất nhiều thời gian, tiền bạc. Với các chiến lược thông minh của Chris và niềm cảm hứng từ các nhân vật đáng yêu của anh, bạn có thể bắt đầu ngay hôm nay.”

Published

on

By

Cay tien

Cây tiền, được viết bởi tác giả best-seller của The New York Times - Chris Guillebeau, dùng giọng kể thu hút và một câu chuyện lôi cuốn pha lẫn hài hước để truyền tải thông điệp chính: làm giàu luôn khó trừ khi bạn sẵn lòng làm việc hăng say và đủ can đảm vượt khỏi vùng an toàn.

Sách kể câu chuyện về Jake Aarons – chàng trai trẻ đang bị khủng hoảng, cả trong đời sống tài chính lẫn tình cảm. Anh sẽ bị tống khỏi căn hộ đang thuê trong 30 ngày tới. Giữa tình cảnh ngặt nghèo, Jake tham gia một nhóm hành động gặp gỡ hàng tuần. Mỗi thành viên nhóm có nhiệm vụ chạy một mô hình kinh doanh ngoài công việc chính để kiếm thêm thu nhập, với điều kiện: chi càng ít vốn càng tốt trước khi mô hình kiếm được tiền.

Trong vòng một tuần, Jake đã vật lộn học cách kiếm 1000 USD, với sự giúp đỡ tận tình của các thành viên khác. Nhờ lòng kiên trì, nhẫn nại và ham học hỏi, Jake đã tích lũy được nhiều kỹ năng quan trọng và kiểm soát thành công cuộc sống của mình.

Mượn câu chuyện của Jake, quyển sách nêu lên những bài học hay, hữu hiệu trong kĩ năng quản lý tài chính thời hiện đại. Trong khi nhiều cuốn sách cùng thể loại gạch ra những đầu dòng “how to”, lời khuyên và các bước hướng dẫn hành động, Cây tiền khéo léo đi theo một hướng khác và không trùng lập với những tác phẩm bàn về tài chính hiện hành.

Toàn bộ nội dung xoay quanh câu chuyện của Jake - hấp dẫn và đầy cảm hứng, sau đó nhẹ nhàng rút ra những hiểu biết sâu sắc và các bước hành động thiết thực từ câu chuyện đó. Điểm người đọc yêu thích ở Cây tiền là nó thực sự mang tới một làn gió mới cho thể loại sách tài chính vốn bị rập khuôn là khô khan, thiếu hấp dẫn.

  • Không ai nên để cho toàn bộ thu nhập của mình phụ thuộc vào một nguồn lương duy nhất. Cho dù bạn gọi nó là nghề tay trái, công việc làm ăn nhỏ hay chỉ là “một thứ gì đó bạn làm để kiếm thêm tiền”, bạn đều có thể sử dụng mô hình này để tạo thêm tự do cho chính mình.
  • Bắt tay vào làm trước khi bạn sẵn sàng.

Tất cả chúng ta, ai cũng có thể rút ra được bài học cho riêng mình từ quyển sách. Cây tiền có thể là cuốn cẩm nang hữu ích với đầy những ý tưởng tuyệt vời để kiếm tiền, đồng thời là một quyển fiction cuốn hút, giúp bạn tận hưởng trong suốt quá trình đọc.

Cây tiền truyền cảm hứng và khiến người đọc cảm thấy sẵn sàng ra ngoài và thực hiện ước mơ của họ, song cũng thực tế và hữu ích khi chứa đựng các lời khuyên khác nhau dành cho bất kỳ ai muốn thay đổi cuộc sống, kiếm thêm thu nhập.

Tác phẩm được phát hành trong thời điểm thế giới bất ổn do dịch bệnh, vì lẽ đó, thông điệp Chris Guillebeau muốn truyền tải về việc nắm quyền kiểm soát tương lai, cuộc sống của chính bạn được nhiều độc giả đón nhận, đồng cảm. "Tôi viết cuốn sách này nhằm hướng mọi người đến một cách nghĩ mới có thể giúp họ thoát khỏi gánh nặng nợ nần và trao cho họ sức mạnh để kiểm soát mạnh mẽ hơn tương lai của mình.”

“Bạn có thể làm nhiều điều hơn bạn nghĩ.”, tác giả Chris Guillebeau kết luận.

Về tác giả:

Chris Guillebeau (sinh năm 1978) là một trong những tác giả best-seller của tờ The New York Times. Guillebeau nổi tiếng với tác phẩm Khởi nghiệp với 100 đô la và nhiều tác phẩm giá trị khác. Ngoài viết sách, Guillebeau còn cộng tác viết bài cho CNN, Business Week, the Huffington Post...

Cây tiền là quyển sách mới nhất của tác giả, cũng là một trong các quyển nổi bật nhất.

“Chris Guillebeau luôn là một trong những bộ óc truyền cảm hứng kinh doanh mạnh mẽ nhất – cung cấp cho chúng ta nhiều điều bổ ích, từ cẩm nang du lịch thế giới đến xây dựng cuộc sống thú vị. Giờ đây, với Cây tiền, anh cho thấy mình cũng là bậc thầy kể chuyện. Nếu bạn đang mong mỏi làm việc để kiếm sống và phát triển sự nghiệp, đây là một cuốn sách đáng đọc.” - Daniel H. Pink, tác giả của Từ bản năng đến nghệ thuật bán hàng

Nhận xét về quyển sách:

  • "Một câu chuyện đầy cảm hứng về cách nghề tay trái có thể giúp bạn hái ra tiền trong suốt quãng đường dài." - Daymond John, Ngôi sao chương trình Thương vụ bạc tỷ và Tác giả của Rise and Grind
  • "Cuốn sách này không chỉ khiến bạn phải lật giở từng trang, chính nó sẽ thắp lên tia sáng trong hành trình xây dựng cuộc sống tự do, thịnh vượng mà bạn hằng mơ ước." - Derek Sivers, Tác giả của Anything You Want
  • “Với những nhân vật sống động, dễ hiểu và một câu chuyện sẽ cuốn hút bạn đến cùng, cuốn sách này đưa ra một thông điệp mạnh mẽ: cơ hội kiếm tiền ở khắp mọi nơi. Bạn chỉ cần học cách nhìn ra chúng”. - Grant Sabatier, tác giả của Financial Freedom
  • “Bạn cảm thấy bế tắc? Mối quan hệ của bạn trên đà đổ vỡ? Câu chuyện hấp dẫn của Chris sẽ cho bạn thấy rằng có một cách để kiểm soát cuộc sống và tương lai mà không cần mất nhiều thời gian, tiền bạc. Với các chiến lược thông minh của Chris và niềm cảm hứng từ các nhân vật đáng yêu của anh, bạn có thể bắt đầu ngay hôm nay”. - Laura Vanderkam, tác giả của Juliet's School of Possibilities

Một số trích dẫn hay:

  • Tiền không phải là tất cả, nhưng khi không có tiền, bạn có ít quyền kiểm soát hơn. Bạn có ít lựa chọn hơn.
  • Bán những gì mọi người muốn mua là một bài học quý giá.
  • Chi phí thời gian của tiền là gì? Chẳng cần bằng cấp kinh doanh bạn cũng biết rằng thời gian của mình có giá trị nào đó.
  • "...một vài giờ đồng hồ mang lại lợi nhuận nhiều hơn so với những giờ khác. Toàn bộ thời gian học hỏi và tìm hiểu, anh không kiếm được chút tiền nào – nhưng khoảng thời gian đó có tiềm năng tạo ra giá trị lớn."
  • Có một điều tôi không thể không nhấn mạnh là: hãy cẩn thận, đừng phức tạp hóa vấn đề. Nhiều người bị ám ảnh bởi chuyện ‘nghĩ lớn’. Họ nghĩ mình có thể giống như Steve Jobs hay nhiều doanh nhân thành đạt khác. Một cách tốt hơn cho hầu hết chúng ta là phải suy nghĩ rất, rất đơn giản. Cậu có thể làm gì để người ta trả tiền cho mình? Làm sao để cậu có thể dùng những gì mình học được để giúp đỡ người khác – và giúp họ đủ nhiều để họ sẵn sàng dùng tiền đổi lấy nó?
  • Thực sự có thị trường cho bất cứ mặt hàng nào.
Đọc bài viết

Book trailer

Người trồng rừng – Một ý niệm khác về hạnh phúc

Cùng Hoàng tử bé, đây là cuốn sách bất cứ một đứa trẻ nào (và cả người lớn) cũng rất nên đọc và thực hành theo.

Published

on

By

Nếu ai đó hỏi đâu là điểm bắt đầu cho người trưởng thành nhìn về sinh thái, thì câu trả lời chắc hẳn là Mùa xuân vắng lặng của Rachel Carson. Tôi tình cờ biết được cuốn này thông qua một cuốn sách khác, quyển sci-fic Tam Thể của Lưu Từ Hân, trong đó tác giả đã mô tả lại quá khứ của một nhân vật thời trẻ, khi bà cùng các Hồng vệ binh đốn rừng phục vụ sản xuất. Giữa khung cảnh tang thương và nhiều mất mất như thế, một cuốn sách cấm như Mùa xuân vắng lặng lại được đọc bởi một Hồng vệ binh càng là tiếng kêu thảm thiết hơn nữa, như loài ve sầu lột xác trong đêm.

Thế nhưng cũng như trong những cuốn sách khoa học thường thức khác, các tác giả ngày nay bỏ công để nghiên cứu và đúc kết ra được những nguồn thông tin quý báu chỉ sau khi thế hệ con cháu của họ bị đe dọa. Họ thường chủ quan với thời đại mình, nhưng cảm thấy nguy hiểm cho thời đại sau. Và sự chậm trễ ấy phần nào là nguyên nhân cho những ngày môi trường mù sương, hiệu ứng nhà kính xảy ra gần đây. Liệu có thể lý luận ngược lại, khi nếu trẻ con hiểu được những vấn đề về này từ sớm hơn thì liệu ta đã có một kết cục khác, một góc nhìn khác với những gì đã, đang hoặc sẽ diễn ra trong tương lai gần? Và ở một mặt nào đó tôi tin là có – và Người trồng rừng của Jean Giono như một trải nghiệm rất đáng thử qua, vừa sinh động, gần gũi; mà lại dịu dàng và nhiều triết lý.

Điểm cuốn hút đầu tiên của cuốn sách này là nó đã dẹp tan mọi tạp âm của cuộc sống thường ngày. Không gian lão Bouffier và người lữ khách đi đến là vùng cao nguyên bán hoang mạc, nơi chỉ mọc heo hút vài khóm oải hương dạo. Trong vùng đất bị xóa trắng ấy, câu chuyện bắt đầu, dày lên và được làm nền. Trong một khoảnh khắc nào đó, tôi nghĩ, Jean Giono đã đưa người đọc về thời khởi thủy, khi Bouffier và lũ cừu của ông như thuyền Noah và muôn loài thú dời đi sau trận Đại hồng thủy - nơi trái đất đang bắt đầu lại, và cũng là nơi mọi thứ đang dần diễn ra.

Trong tác phẩm đoạt giải Pulitzer – Vòm Rừng của mình, Richard Powers đã mượn một nhân vật để tự vấn đức tin rằng: “Khi Chúa nhấn chìm mọi thứ, sinh vậy duy nhất Ngài muốn mang theo là những con vật. Vậy những loài cây ở đâu sau lời sấm truyền ấy?”. Và hành trình của lão Bouffier như lời hồi đáp cho câu hỏi đó, bằng những hành động kỹ càng mà đầy yêu thương.

Với lão Bouffier, Jean Giono không cho người đọc cái nhìn của một lão đỏm dáng chỉ khi nhận ra cuộc sống của mình đang đến hồi kết thì mới cố gắng làm điều gì đó để cửa thiên đường được phần rộng mở. Mà qua quá trình gieo hạt, tìm hiểu; lão đã biết được cây phong không thể lớn lên ở nơi thiếu nước hay cây sồi mới thực sự phù hợp ở nơi đây. Và cũng trong quá trình ấy, cứ một trăm ngàn hạt giống khi ta đem gieo thì chỉ có hơn mười ngàn hạt cây nảy mầm… Tất cả tri thức ấy gợi ta nhớ đến một người thầy vĩ đại hơn, rực rỡ hơn của vấn đề sinh thái – Adold Lepold.

Từ khi rừng được tái sinh, những vấn đề khác cũng đến manh mún xếp hàng vây quanh. Từ chỗ hơn 10 căn nhà với 3 gia đình bán than, nơi người ta nhỏ nhen, bạc nhược tranh nhau mỗi lúc mỗi nơi; nay hương thơm ngào ngạt níu lấy con người từ ngay dưới chân đường cái. Rừng hay những loài cây có một sức hút thật sự mãnh liệt, nó đem nước về lại những cành trụi khô, thành nơi sinh sống cho loài thú hoang hay cả con người, và hơn hết, là một thực thể có đủ sự sống và những điều riêng còn nhiều bí ẩn.

Chính khi khu rừng lớn nhanh cũng chính là lúc con người xuất hiện trở lại. Ho đo đạc và suy tư trong mình những ý định khai thác. Với một cơ may là chiến tranh không còn tàn phá, với những con người duy tâm tin rằng Chúa đang ký thác gửi đến một rừng hạt giống… những nỗi sợ hãi dẫu cho hoang đàn cũng thành điều tốt với khu rừng ấy. Và dẫu cho hai kỳ thế chiến có đốt nó đi, người ta có xách dao rựa đến chặt nó xuống; thì lão Bouffier vẫn thế, vẫn cách xa đến muôn hàng dặm tiếp tục công việc rải hạt của mình.

Trong những khoảnh khắc của cuốn sách này, Jean Giono có đôi lần nói rằng lão Bouffier hay người lữ thứ - có thể là cả chính ông – thường hay thường kiệm lời. Nhưng thật ra tôi lại nghĩ khác. Những người du mục thuộc những bộ tộc - những Bedouin trên thảo nguyên hay bán hoang mạc, họ nhìn thời tiết để mà tận hưởng, đóan định cuộc sống. Và lão Bouffier ở đây cũng vậy. Ông im lặng vì cây cối giao tiếp với ông bằng ngôn ngữ khác, bằng niềm tri âm hay những tiếng động dẫn cho xào xạc mà ta không thể hay biết. Chỉ có thể hiểu rừng đã ở đó, từ rất lâu rồi.

Ông lão già nua mà đầy tráng kiện ấy cũng không ôm hết công trạng vào bản thân mình. Người ta có thể bảo rằng lão chí công vô tư, nhưng từ vẻ ngoài ít nói tôi lại đoán rằng, thật ra lão nghĩ trồng rừng là điều nên làm, vì không ai làm nên lão sẽ làm – như ngay câu đầu mở vào cuốn sách “muốn thấy được cá tính vĩ đại của một người, ta phải có cơ hội quan sát hành động của họ trong nhiều năm tháng. Nếu người đó có hành động vị tha và cao cả, đem lại nhiều lợi ích lớn lao rõ ràng, mà không cần một sự đền đáp nào, một con người như thế ra rất khó thể quên”. Và cũng rõ ràng ông chẳng hề biết chỗ này là đất của ai, của lão địa chủ hay đất của tổng; thế nhưng đó là việc nên làm và cần phải làm.

Với Người trồng rừng, Jean Giono bằng một câu chuyện mang vẻ thần thoại đã khắc họa được một bức tranh tuy nhỏ mà đầy sống động về mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên. Trong đó, ông khắc họa một cách thành công nhân vật kinh điển – lão Bouffier – để vượt qua những giới hạn nhận thức thông thường; người ta có thể hiểu được đó là ý niệm, là niềm vui sống khi con người hòa mình cùng với thiên nhiên. Một trang viết đẹp và nhiều chiêm nghiệm.

Cùng Hoàng tử bé, đây là cuốn sách bất cứ một đứa trẻ nào (và cả người lớn) cũng rất nên đọc và thực hành theo.

Hết.

Chiêu Dương

Đọc bài viết

Cafe sáng