Book trailer

Người trồng rừng – Một ý niệm khác về hạnh phúc

Cùng Hoàng tử bé, đây là cuốn sách bất cứ một đứa trẻ nào (và cả người lớn) cũng rất nên đọc và thực hành theo.

Published

on

Nếu ai đó hỏi đâu là điểm bắt đầu cho người trưởng thành nhìn về sinh thái, thì câu trả lời chắc hẳn là Mùa xuân vắng lặng của Rachel Carson. Tôi tình cờ biết được cuốn này thông qua một cuốn sách khác, quyển sci-fic Tam Thể của Lưu Từ Hân, trong đó tác giả đã mô tả lại quá khứ của một nhân vật thời trẻ, khi bà cùng các Hồng vệ binh đốn rừng phục vụ sản xuất. Giữa khung cảnh tang thương và nhiều mất mất như thế, một cuốn sách cấm như Mùa xuân vắng lặng lại được đọc bởi một Hồng vệ binh càng là tiếng kêu thảm thiết hơn nữa, như loài ve sầu lột xác trong đêm.

Thế nhưng cũng như trong những cuốn sách khoa học thường thức khác, các tác giả ngày nay bỏ công để nghiên cứu và đúc kết ra được những nguồn thông tin quý báu chỉ sau khi thế hệ con cháu của họ bị đe dọa. Họ thường chủ quan với thời đại mình, nhưng cảm thấy nguy hiểm cho thời đại sau. Và sự chậm trễ ấy phần nào là nguyên nhân cho những ngày môi trường mù sương, hiệu ứng nhà kính xảy ra gần đây. Liệu có thể lý luận ngược lại, khi nếu trẻ con hiểu được những vấn đề về này từ sớm hơn thì liệu ta đã có một kết cục khác, một góc nhìn khác với những gì đã, đang hoặc sẽ diễn ra trong tương lai gần? Và ở một mặt nào đó tôi tin là có – và Người trồng rừng của Jean Giono như một trải nghiệm rất đáng thử qua, vừa sinh động, gần gũi; mà lại dịu dàng và nhiều triết lý.

Điểm cuốn hút đầu tiên của cuốn sách này là nó đã dẹp tan mọi tạp âm của cuộc sống thường ngày. Không gian lão Bouffier và người lữ khách đi đến là vùng cao nguyên bán hoang mạc, nơi chỉ mọc heo hút vài khóm oải hương dạo. Trong vùng đất bị xóa trắng ấy, câu chuyện bắt đầu, dày lên và được làm nền. Trong một khoảnh khắc nào đó, tôi nghĩ, Jean Giono đã đưa người đọc về thời khởi thủy, khi Bouffier và lũ cừu của ông như thuyền Noah và muôn loài thú dời đi sau trận Đại hồng thủy – nơi trái đất đang bắt đầu lại, và cũng là nơi mọi thứ đang dần diễn ra.

Trong tác phẩm đoạt giải Pulitzer – Vòm Rừng của mình, Richard Powers đã mượn một nhân vật để tự vấn đức tin rằng: “Khi Chúa nhấn chìm mọi thứ, sinh vậy duy nhất Ngài muốn mang theo là những con vật. Vậy những loài cây ở đâu sau lời sấm truyền ấy?”. Và hành trình của lão Bouffier như lời hồi đáp cho câu hỏi đó, bằng những hành động kỹ càng mà đầy yêu thương.

Với lão Bouffier, Jean Giono không cho người đọc cái nhìn của một lão đỏm dáng chỉ khi nhận ra cuộc sống của mình đang đến hồi kết thì mới cố gắng làm điều gì đó để cửa thiên đường được phần rộng mở. Mà qua quá trình gieo hạt, tìm hiểu; lão đã biết được cây phong không thể lớn lên ở nơi thiếu nước hay cây sồi mới thực sự phù hợp ở nơi đây. Và cũng trong quá trình ấy, cứ một trăm ngàn hạt giống khi ta đem gieo thì chỉ có hơn mười ngàn hạt cây nảy mầm… Tất cả tri thức ấy gợi ta nhớ đến một người thầy vĩ đại hơn, rực rỡ hơn của vấn đề sinh thái – Adold Lepold.

Từ khi rừng được tái sinh, những vấn đề khác cũng đến manh mún xếp hàng vây quanh. Từ chỗ hơn 10 căn nhà với 3 gia đình bán than, nơi người ta nhỏ nhen, bạc nhược tranh nhau mỗi lúc mỗi nơi; nay hương thơm ngào ngạt níu lấy con người từ ngay dưới chân đường cái. Rừng hay những loài cây có một sức hút thật sự mãnh liệt, nó đem nước về lại những cành trụi khô, thành nơi sinh sống cho loài thú hoang hay cả con người, và hơn hết, là một thực thể có đủ sự sống và những điều riêng còn nhiều bí ẩn.

Chính khi khu rừng lớn nhanh cũng chính là lúc con người xuất hiện trở lại. Ho đo đạc và suy tư trong mình những ý định khai thác. Với một cơ may là chiến tranh không còn tàn phá, với những con người duy tâm tin rằng Chúa đang ký thác gửi đến một rừng hạt giống… những nỗi sợ hãi dẫu cho hoang đàn cũng thành điều tốt với khu rừng ấy. Và dẫu cho hai kỳ thế chiến có đốt nó đi, người ta có xách dao rựa đến chặt nó xuống; thì lão Bouffier vẫn thế, vẫn cách xa đến muôn hàng dặm tiếp tục công việc rải hạt của mình.

Trong những khoảnh khắc của cuốn sách này, Jean Giono có đôi lần nói rằng lão Bouffier hay người lữ thứ – có thể là cả chính ông – thường hay thường kiệm lời. Nhưng thật ra tôi lại nghĩ khác. Những người du mục thuộc những bộ tộc – những Bedouin trên thảo nguyên hay bán hoang mạc, họ nhìn thời tiết để mà tận hưởng, đóan định cuộc sống. Và lão Bouffier ở đây cũng vậy. Ông im lặng vì cây cối giao tiếp với ông bằng ngôn ngữ khác, bằng niềm tri âm hay những tiếng động dẫn cho xào xạc mà ta không thể hay biết. Chỉ có thể hiểu rừng đã ở đó, từ rất lâu rồi.

Ông lão già nua mà đầy tráng kiện ấy cũng không ôm hết công trạng vào bản thân mình. Người ta có thể bảo rằng lão chí công vô tư, nhưng từ vẻ ngoài ít nói tôi lại đoán rằng, thật ra lão nghĩ trồng rừng là điều nên làm, vì không ai làm nên lão sẽ làm – như ngay câu đầu mở vào cuốn sách “muốn thấy được cá tính vĩ đại của một người, ta phải có cơ hội quan sát hành động của họ trong nhiều năm tháng. Nếu người đó có hành động vị tha và cao cả, đem lại nhiều lợi ích lớn lao rõ ràng, mà không cần một sự đền đáp nào, một con người như thế ra rất khó thể quên”. Và cũng rõ ràng ông chẳng hề biết chỗ này là đất của ai, của lão địa chủ hay đất của tổng; thế nhưng đó là việc nên làm và cần phải làm.

Với Người trồng rừng, Jean Giono bằng một câu chuyện mang vẻ thần thoại đã khắc họa được một bức tranh tuy nhỏ mà đầy sống động về mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên. Trong đó, ông khắc họa một cách thành công nhân vật kinh điển – lão Bouffier – để vượt qua những giới hạn nhận thức thông thường; người ta có thể hiểu được đó là ý niệm, là niềm vui sống khi con người hòa mình cùng với thiên nhiên. Một trang viết đẹp và nhiều chiêm nghiệm.

Cùng Hoàng tử bé, đây là cuốn sách bất cứ một đứa trẻ nào (và cả người lớn) cũng rất nên đọc và thực hành theo.

Hết.

Chiêu Dương

*


 

Book trailer

Thành phố những lục địa bay: Tự sự của sương mù và những phận đời trôi nổi

Published

on

By

Mỗi nhà văn đều có một thành phố hư cấu hoặc phi hư cấu thân thuộc, xuất hiện thường xuyên trong tác phẩm của mình: với William Faulkner là tỉnh Yoknapatawpha, với Paul Auster là thành phố New York, với Phạm Công Luận là Sài Gòn… và với nhà văn Nguyễn Vĩnh Nguyên thì đó là Đà Lạt. Thông qua tác phẩm mới nhất – Thành phố những lục địa bay – Nguyễn Vĩnh Nguyên một lần nữa tái khám phá Đà Lạt dưới những góc độ mới.

Một thành phố ẩn hiện giữa hư cấu và phi hư cấu

Trong Thành phố những lục địa bay, Nguyễn Vĩnh Nguyên đã trình hiện một thành phố vừa là Đà Lạt, vừa không phải là Đà Lạt như chúng ta từng biết. Đó là Đà Lạt của riêng nhà văn – một thành phố nằm giữa hư cấu và phi hư cấu, ẩn sau những lớp sương mù là muôn ngàn tâm tư lắng đọng – thành phố của những lục địa bay.

Nguyễn Vĩnh Nguyên đã thực hành phương thức dùng cả chữ xen kẽ với hình để thay phiên nhau kể chuyện. Nếu xem Thành phố những lục địa bay là bản giao hòa giữa thực và ảo, thì ở đây, văn bản như một đại diện cho thế giới hư cấu, còn hình ảnh thì lại là đại diện cho thế giới thực. Chính việc tường thuật về thành phố theo lối này đã tạo cho người đọc cảm giác tác phẩm như một bộ phim giả tài liệu (mockumentary), mà ở đây – trong địa phận văn chương – nhà văn đã sáng tạo nên thể loại có thể tạm gọi là giả phi hư cấu.

Với kinh nghiệm nhiều năm làm báo, Nguyễn Vĩnh Nguyên đã sử dụng không chỉ văn phong sáng tác mà còn lồng ghép song song với văn phong báo chí trong Thành phố những lục địa bay. Ở nhiều phân đoạn, nhà văn thực hiện lựa chọn lối viết ngắn gọn, chỉ đơn thuần tả lại sự kiện, gợi nhớ đến phong cách điểm tin của báo chí nhưng không tạo cảm giác tin tưởng tuyệt đối cho người đọc mà đem lại nỗi mơ hồ, hoài nghi, tựa như khi ta nghe thông tin từ những lời đồn.

Nỗ lực vượt thoát ranh giới thể loại của nhà văn Nguyễn Vĩnh Nguyên

Không chỉ chơi đùa giữa hư cấu và phi hư cấu, Nguyễn Vĩnh Nguyên còn chơi đùa giữa hai phân khúc nhỏ hơn trong phân nhánh hư cấu là truyện ngắn và tiểu thuyết.

Tác phẩm chia làm ba phần chính được đánh số La Mã và không đặt tiêu đề, ba phần này đóng vai trò tương tự như cấu trúc ba hồi trong điện ảnh, cách trình bày cũng gợi nhớ đến thể loại tiểu thuyết. Ở mỗi phần đều có rất nhiều truyện ngắn. Có thể gọi những truyện ngắn này là những mảnh vụn rơi ra từ lục địa kí ức; cũng có thể hiểu nó là những trường đoạn hay phân cảnh trong một hồi của cấu trúc kể chuyện.

Các truyện ngắn được dàn trải đều ở cả ba phần. Phần I có 25 truyện ngắn, phần II có 19 truyện ngắn, phần III có 22 truyện ngắn. Từng truyện ngắn này đều thực sự ngắn với dung lượng từ hai đến ba trang, tiện lợi cho cả những người đọc bận rộn theo dõi câu chuyện.

Hòa vào thiên nhiên để chiêm nghiệm thân phận con người

Thông thường, con người hiện đại đã quen thuộc với khái niệm “trở về thiên nhiên” sau những bộn bề trong cuộc sống đô thị – nơi không gian sinh hoạt bị những tòa nhà cao chọc trời xâm lấn, vây cùng siết tận. Nhưng trong Thành phố những lục địa bay, có vẻ như với nhà văn Nguyễn Vĩnh Nguyên, thiên nhiên không phải là nơi để quay về – vì “quay về” đồng nghĩa với việc thiên nhiên và con người vẫn còn là hai cá thể tách biệt, là đối tượng và chủ thể.

Tuy nhiên, ở tác phẩm này thì thiên nhiên vừa là đối tượng vừa là chủ thể, cả con người cũng đóng cùng lúc hai vai trò ấy. Con người hiểu chính mình thông qua việc hòa vào thiên nhiên; đồng thời, thiên nhiên cũng như một chủ thể có cảm xúc, thầm lặng quan sát tâm tư của con người và trình hiện lại những ghi nhận đó bằng dáng vẻ bên ngoài thông qua cây cối, gió sương, hồ mây… Quan điểm này thể hiện rõ trong truyện Thác – phần truyện mà tác giả dành để miêu tả cái chết của những người tuyệt vọng rồi tìm đến thác để nhanh chóng đặt dấu chấm hết cho cuộc đời. Ở đây, có một phép chơi chữ thông minh khi thác vừa là danh từ chỉ nơi chốn, vừa là động từ chỉ cái chết. Như thế, thác-danh-từ đại diện cho thiên nhiên, thác-động-từ đại diện cho con người. Những cái chết trong Thác cho người đọc một cảm thức rằng: cái chết của con người không phải là sự ra đi mà là trở về, để “chuyển hóa vào giới tự nhiên”.

Như vậy là, con người không chỉ sinh ra từ thiên nhiên, chết đi trở về với thiên nhiên, mà thực ra trong lúc ta còn sống, trong lúc trái tim còn bồi hồi nhịp đập, thiên nhiên vẫn luôn song hành cùng con người, thu hết vào lòng mọi tâm tư của con người, không phán xét, không gạn lọc, không chối bỏ – giống như cách mặt hồ thu hết hình ảnh từ những sinh thể xung quanh rồi dịu dàng phản chiếu lại rõ nét, sắc trong, trung thực; giống như chính tình yêu của tác giả dành cho Đà Lạt được thể hiện rất tỏ tường trong Thành phố những lục địa bay.         

Trích đoạn

Sương khói đặt cảnh vật vào một trạng thái mông lung mơ màng. Mọi khung cảnh đều có thể đánh lừa thị giác con người khi chúng lùi ra, giãn cách, ẩn hiện phía sau một lớp voan trắng, nhẹ và mỏng, nhạt mờ mọi đường nét.

(trích Hồ)

Một cây thông già mọc không thẳng thớm. Thân nó đổ ra phía mặt hồ như một trò đùa thăng bằng nhạt nhẽo. Những cành nhánh quằn quại mở rộng tán trên mặt nước vuốt ve chính chiếc bóng méo mó của mình.

(trích Thi sĩ)

Các hồ nước giống nhau ở một điểm, đó là những chiếc gương phẳng lặng dệt thêu mơ tưởng. Nhưng có thể chúng chỉ là những mảnh vỡ rời rạc của một chiếc gương mà thôi. Chiếc gương làm lật trái mọi sự việc mà nó soi bóng.

(trích Chuỗi hồ)

Về tác giả

Nguyễn Vĩnh Nguyên sinh năm 1979 tại Khánh Hòa, lớn lên tại Ninh Thuận, tốt nghiệp Sư phạm Ngữ văn Đại học Đà Lạt khóa 1997 - 2001. Anh sống và làm việc tại Sài Gòn. Ngoài các tập truyện ngắn, tản văn, tiểu thuyết, anh còn chuyên tâm thực hiện loạt sách về Đà Lạt, với nhiều ấn phẩm như: Đà Lạt một thời hương xa; Với Đà Lạt ai cũng là lữ khách; Đà Lạt, bên dưới sương mù; Thành phố những lục địa bay... Anh còn lập một fanpage chuyên về Đà Lạt, là nơi trao đổi những thông tin văn hóa, lịch sử, những câu chuyện về thành phố.

Đọc bài viết

Giới thiệu sách

THÁI CÔNG – A PASSION FOR AESTHETICS: Dấu ấn thẩm mỹ của Nhà Thiết kế Nội thất Thái Công

Published

on

By

Nhà thiết kế Quách Thái Công vừa được nhà xuất bản TeNeues - một nhà xuất bản sách danh tiếng của Đức chuyên về các dòng sách kiến trúc, nội thất, đời sống và nghệ thuật biên tập và xuất bản quyển sách nghệ thuật có tên Thái Công - A Passion For Aesthetics. Quách Thái Công là Nhà Thiết Kế Việt Nam đầu tiên được đơn vị xuất bản này thực hiện một tác phẩm. Quyển sách được in tại Florence (Ý), dự kiến chính thức phát hành trên 70 quốc gia gồm Mỹ, Đức, Anh, Pháp, Ý, Tây Ban Nha,… Tại Việt Nam, Công ty Cổ phần Văn hoá Phương Nam là đơn vị phân phối sách độc quyền, thông qua hệ thống hơn 50 nhà sách Phương Nam trên toàn quốc.

Một tác phẩm Nghệ thuật về Thiết kế

Thái Công – A Passion for Aesthetics là cuốn sách thể hiện sự độc đáo của Thái Công trong lĩnh vực thiết kế nội thất, tổng hợp 18 công trình thiết kế nội thất tại Đức và Việt Nam được thể hiện trong quyển sách, trong đó có 15 công trình tại Việt Nam. Đây cũng là thành tựu của Nhà thiết kế Nội thất người Đức gốc Việt Quách Thái Công, đã tạo ra trong hơn 20 năm qua. Đặc biệt, tác giả Ute Laatz cũng đã dành nhiều trang để chia sẻ về thẩm mỹ mà Thái Công muốn đem đến trong mỗi công trình.

Quyển sách được đầu tư công phu, với tổng cộng 350 trang, có phần bìa bọc nhung, gáy mạ vàng cho thấy sự duy mỹ, tỉ mẩn và tâm huyết của anh dành cho đứa con tinh thần này.

Sự kết nối tinh hoa Nghệ thuật phương Tây và nét đẹp văn hoá phương Đông

Quách Thái Công là một nhà thiết kế nội thất người Đức gốc Việt. Sang Đức từ năm 10 tuổi, Thái Công được gia đình giáo dục theo truyền thống Việt Nam nhưng song song đó, anh cũng cảm thụ, thấu hiểu sâu sắc văn hoá, phong cách, thẩm mỹ phương Tây. Quá trình đến với thiết kế nội thất hoàn toàn ngẫu nhiên khi Thái Công trưng bày các bức hình mình chụp trong 1 không gian nội thất và nhận được sự ủng hộ của rất nhiều khách hàng. Kể từ đó, anh bắt đầu theo đuổi lĩnh vực thiết kế và trang trí nội thất.

Ngay từ khi bắt đầu, Quách Thái Công đã hướng tới kiến tạo những không gian sống sang trọng, lộng lẫy và ấm cúng dành cho những khách hàng yêu thích vẻ đẹp độc bản bởi phong cách riêng của anh. Từ đó tạo nên thương hiệu Thái Công gắn liền với những món đồ nội thất sang trọng đẳng cấp Châu Âu, những dự án thiết kế - trang trí nội thất và cung cấp nội thất cho các biệt thự, căn hộ cá nhân và các dự án nhà hàng, khách sạn, bất động sản cao cấp.

Trong thiết kế, Thái Công khéo léo kết hợp tinh hoa Nghệ thuật phương Tây với nét đẹp văn hoá phương Đông, nhưng đồng thời không tập trung vào sự sang trọng của nội thất mà luôn lấy con người làm yếu tố trung tâm. Điều đó nâng sự thẩm mỹ của nhà thiết kế triệu đô vượt ngoài giá trị vật chất, thổi vào không gian sống sự tinh tế và tinh thần của văn hóa Đông Tây. Hơn cả một quyển sách chuyên ngành Thiết kế Nội thất, quyển sách như hé mở một cánh cửa cho độc giả về Thế giới Thượng lưu. A Passion for Aesthetics – là quyển sách đầu tiên thể hiện được gout thẩm mỹ và tài năng thiết kế độc đáo của Thái Công.

Sau 20 năm hoạt động, Thái Công đạt được nhiều giải thưởng cao quý như Infinity Award do Hội đồng ICP ở New York – Hoa Kỳ trao tặng, Sư Tử Vàng ở Cannes – Pháp và giải Đồng do Hội đồng ADC ở Đức vinh danh. Những công trình của anh luôn mang đậm dấu ấn thẩm mỹ cá nhân với một phong cách không thể nhầm lẫn.

Dấu ấn thẩm mỹ của nhà Thiết kế Nội thất hàng đầu

Với lối viết sắc sảo, hình ảnh lôi cuốn, quyển sách giới thiệu với độc giả những không gian nội thất đã hoàn thiện và câu chuyện cảm hứng tạo nên các công trình này của Nhà thiết kế triệu đô. Đặc biệt là những cuộc thảo luận hấp dẫn giữa Thái Công và các chuyên gia về đề tài “Thế nào mới là thẩm mỹ?” đối với Thái Công.

Tự nhận mình là nô lệ của thẩm mỹ thông qua các chia sẻ trong sách, Quách Thái Công muốn khẳng định với người đọc rằng thẩm mỹ là đa dạng phong cách, không có sự tranh cãi. Qua đó, anh đã truyền cảm hứng đến độc giả về thẩm mỹ với thông điệp: cuộc sống sẽ tốt đẹp và tích cực hơn khi mọi người cùng quan tâm đến thẩm mỹ.

Khi độc quyền phát hành cuốn sách Thái Công - A Passion For Aesthetics tại Việt Nam, bà Ngô Kim Thủy - Giám đốc Kinh Doanh Sách Quốc Văn, đại diện Phương Nam chia sẻ:

“Phương Nam Book rất hân hạnh được phát hành quyển sách này cũng như góp phần mang quyển sách về Việt Nam. Đây là cuốn sách có đối tượng độc giả riêng. Hiện nay, càng ngày càng nhiều người yêu thích mỹ thuật hơn, không chỉ riêng người trong ngành, còn có những người ngoài ngành nhưng yêu thích mỹ thuật họ cũng chọn mua rất nhiều sách thiết kế, kiến trúc. Lô sách đầu tiên Thái Công – A Passion for Aesthetic sẽ nhập khẩu chính thức sẽ về ngày 16/12/2022, dự kiến trong tháng 12/2022 sẽ phát hành ở Việt Nam. Quyển sách sẽ được trưng bày trang trọng trong tất cả các Nhà sách Phương Nam ở Sài Gòn Center, Crescent Mall, …Đây là quyển sách trang trọng, hiếm có ở Việt Nam.”

Thái Công - A Passion For Aesthetics là cuốn sách không thể bỏ lỡ của những tín đồ yêu thiết kế nói riêng và những ai muốn tìm hiểu về ngành thiết kế nội thất nói chung. Sách đang được bày bán tại hệ thống Nhà sách Phương Nam và website nhasachphuongnam.

Đọc bài viết

Book trailer

Mảnh Gốm Vỡ: Câu chuyện tôn vinh nghề gốm và lòng quả cảm

Published

on

By

Mảnh gốm vỡ - tác phẩm thiếu nhi được trao giải Newbery năm 2002 là một câu chuyện đẹp, đầy tính nhân văn và truyền cảm hứng về nghề làm gốm. Không chỉ thế, truyện còn đề cao những giá trị về gia đình, tình thương, dũng khí, lòng biết ơn, sự quyết tâm...

Đất nước Hàn Quốc thế kỷ XII đẹp như tranh vẽ. Cậu bé Mộc Nhĩ mồ côi, sống với bác Sếu già ở dưới gầm cầu làng gốm Chulpo, mơ ước trở thành thợ gốm – một giấc mơ mà không ai ở vị trí cậu dám mơ tới hay có thể đạt được. Phụ việc cho ông thợ cả Min, lễ phép, siêng năng, không ngại khó, Mộc Nhĩ đưa độc giả đến với không khí làng gốm lúc nào cũng có nhiều hoạt động tất bật. Từ những bí quyết, bí mật cậu học lóm được đến cả cuộc ganh đua nảy lửa giữa các thợ gốm để lọt vào mắt xanh của sứ giả triều đình, được chọn làm người cung cấp đồ gốm cho hoàng gia. Và rồi, Mộc Nhĩ bị đẩy vào bước đường phiêu lưu rong ruổi trên đất Hàn Quốc, vượt qua bao gian khó, nguy hiểm, với mảnh gốm vỡ làm hành trang...

Tác phẩm độc đáo từ cảm thức tìm về cội nguồn của nhà văn người Mỹ gốc Hàn

Linda Sue Park – tác giả Mảnh gốm vỡ – là người Mỹ gốc Hàn, sinh ra và lớn lên ở Mỹ nên hầu như không biết về Hàn Quốc. Sau khi kết hôn và sinh con, bà bắt đầu nhận thấy cần phải đọc và tìm hiểu về văn hóa, lịch sử Hàn Quốc để kể cho con nghe. Và đó cũng là lý do chính khiến bà lên ý tưởng viết quyển sách này.

Mảnh gốm vỡ lấy bối cảnh triều đại Goryeo trên bán đảo Hàn thế kỷ XII. Câu chuyện xoay quanh nhân vật chính là cậu thiếu niên mồ côi Mộc Nhĩ với nhiều dũng khí và luôn hy vọng trở thành một thợ gốm thực thụ. Cậu sống với bác Sếu, một ông lão thọt chân, dưới gầm cầu làng gốm Chulpo. Mộc Nhĩ khao khát trở thành một thợ gốm nhưng mơ ước của cậu có vẻ quá xa xôi vì nghề này chỉ cha truyền con nối. Một hôm, vì làm vỡ món đồ gốm của bác thợ Min khó tính, một nghệ nhân gốm hàng đầu trong làng, Mộc Nhĩ buộc phải vào phụ việc vặt trong xưởng gốm của bác để trả nợ. Từ đó hành trình nhọc nhằn, đầy thử thách để tiến gần tới giấc mơ của cậu chính thức bắt đầu.

Câu chuyện về nghề làm gốm trong bối cảnh Hàn Quốc xưa được tái hiện sống động

Tuy là tiểu thuyết hư cấu nhưng Mảnh gốm vỡ lại có nhiều chi tiết, sự kiện có thật trong sử liệu do tác giả dày công nghiên cứu để đưa vào truyện ở những điểm hợp lí, nhằm giúp người đọc phần nào hiểu thêm về lịch sử, văn hóa Hàn Quốc.

Chẳng hạn, Mảnh gốm vỡ có nêu ra một trong những câu chào hỏi thông dụng ở xã hội xưa chính là: “Hôm nay nhà bác được bữa no chứ?” Chỉ thông qua một câu chào đó, người đọc có thể cảm nhận kế sinh nhai chính là mối bận tâm hàng đầu của dân làng sống ở Hàn Quốc thời kỳ này. Và cậu bé Mộc Nhĩ cùng bác Sếu chính là hai con người phải chịu cảnh đói khổ, dày vò nhiều nhất trong làng.

Bên cạnh những chi tiết về đời sống sinh hoạt, Linda Sue Park cũng rất dụng công khi tái hiện lại nghề làm gốm ở xã hội Hàn Quốc thời xưa vô cùng kĩ lưỡng. Thời gian đầu, thợ làm gốm men ngọc bích của triều đại Goryeo (918 – 1392) cũng chịu ảnh hưởng phong cách từ Trung Quốc. Dần dà, họ đã tìm được bản sắc riêng trên nhiều phương diện: dáng gốm đơn giản mà tao nhã, màu men không ở đâu có được, nét hoa văn tinh xảo trong từng sản phẩm, và cuối cùng là việc sáng tạo ra nghệ thuật khảm gốm. Mọi sản phẩm được mô tả trong Mảnh gốm vỡ đều thực sự nằm trong viện bảo tàng hoặc các bộ sưu tập cá nhân trên thế giới.

Hành trình trưởng thành của một cậu bé quả cảm đem lại nhiều bài học cuộc sống

Mảnh gốm vỡ mượn hình ảnh đồ gốm để kể về tinh thần của những nghệ nhân gốm và quá trình trưởng thành của một cậu thiếu niên đầy nghị lực. Triều đại Goryeo trong lịch sử Hàn Quốc nổi tiếng với đồ gốm tráng men ngọc bích và kỹ thuật khắc chìm độc đáo. Bên cạnh danh tiếng là sự đánh đổi bằng mồ hôi và nước mắt, sự hy sinh thầm lặng, nghị lực bền bỉ theo đuổi sáng tạo của nghệ nhân làm gốm. Tất cả những điều đó đã tiếp dũng khí và ước mơ cho thế hệ trẻ như cậu thiếu niên Mộc Nhĩ trong truyện.

Người đọc sẽ thích thú với những nội dung đặc sắc mang đậm tính Hàn Quốc, đồng thời vẫn hứng thú dõi theo từng bước đi và cung bậc cảm xúc của nhân vật qua lối kể chuyện tài tình, khéo léo của tác giả. Có thể nói đây là một cuốn sách viết về cái đẹp và hành trình gian nan đi tìm cái đẹp. Truyện nhận được Huân chương Newbery năm 2002 – giải thưởng sách thiếu nhi đầu tiên trên thế giới có từ năm 1922 của Hiệp hội Thư viện Mỹ trao tặng hằng năm cho các tác giả có đóng góp đặc sắc trong văn học thiếu nhi, là quyển sách thiếu nhi được khuyến khích đọc trong tất cả các thư viện trên khắp nước Mỹ.

Giải thưởng

Mảnh gốm vỡ được đề cử nhiều giải thưởng văn học từ năm 2001 đến 2006, nổi bật có:

  • 2002 Newbery Medal Book
  • 2002 ALA Best Book for Young Adults
  • 2002 ALA Notable Book for Children
  • 2003 Asian Pacific American Award
  • 2004 Young Reader's Choice Award

Nhận xét của báo chí thế giới

“Những âm mưu, hiểm nguy và lòng quyết tâm hành động vì chính nghĩa đã biến một câu chuyện vốn giản đơn trở nên hấp dẫn hơn bao giờ hết… Câu chuyện của Mộc Nhĩ tái hiện lại không gian của một vùng đất xa xôi từ cách đây rất lâu, bằng một vẻ bình dị, gần gũi vừa tinh tế, vừa chân thành. Một viên ngọc còn mãi với thời gian.” 

Kirkus Reviews

“Câu chuyện của Park thật sống động với những kiến thức lý thú về cuộc sống và nghệ thuật của Hàn Quốc cổ đại.” 

Horn Book Guide

“Lòng dũng cảm cùng quyết tâm theo đuổi ước mơ trở thành một thợ gốm của Mộc Nhĩ đã đưa người đọc tham gia vào cuộc hành trình văn chương, mà ở đó lòng dũng cảm, danh dự và tính kiên trì có thể giúp con người vượt qua những chướng ngại gay go và đem đến hạnh phúc viên mãn. Park đã lột tả thành công xã hội Hàn quốc thế kỷ XII trong tuyệt tác viễn tưởng lịch sử này.” 

Kathleen Odean, cựu Chủ tịch Hội đồng tuyển chọn Giải thưởng Newbery

Về tác giả

Linda Sue Park

Linda Sue Park sinh ngày 25.3.1960 tại Urbana, Illinois, Mỹ, là con gái của dân nhập cư Hàn Quốc. Cô bắt đầu làm thơ và viết truyện từ năm 4 tuổi. Năm 9 tuổi, lần đầu tiên cô được đăng một bài thơ ngắn trên một tạp chí dành cho trẻ em. Sau khi tốt nghiệp Đại học Stanford với bằng tiếng Anh, cô tiếp tục nhận được bằng tốt nghiệp của cả hai trường Cao đẳng Trinity, Dublin và Đại học London.

Là tác giả của nhiều tiểu thuyết và sách tranh dành cho thiếu nhi, cô đặc biệt nổi tiếng với A Single Shard (Newbery Medal 2002) và A Long Walk to Water (New York Times Bestseller). Cô còn là thành viên Ban giám khảo cho nhiều giải thưởng, gồm Kirkus Prize, National Book Award, PEN Naylor Grant và Cánh diều vàng SCBWI.

Đọc bài viết

Cafe sáng