Nối kết với chúng tôi

Book trailer

Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn và… Em – Như một lời thì thầm gửi tặng thành phố

Published

on

“Sài Gòn là chốn neo lòng và là nơi cho Khang gặp gỡ người thương nhất đời mình. Dù sau đó, chỉ là chia xa. Nhưng có sao đâu chứ? Vì ít ra, biết rằng mình vẫn đang sống cùng nhau ở cùng một thành phố, chung một khoảng trời, âu cũng là một niềm an ủi cho mình lắm rồi!”

Trên đây là định nghĩa ngắn gọn nhất về Sài Gòn của Anh Khang mà tôi có dịp đọc được trong một bài phỏng vấn gần đây trên trang afamily.vn. Quả thực, để bắt tay vào đọc một tác phẩm nào đó, của một tác giả nào đó, trước tiên tôi thường hay tìm thông tin về tác giả lẫn tác phẩm đó để dễ hình dung và tiếp cận sau đó. Tôi chưa từng đọc 3 cuốn sách trước đây của Anh Khang (Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn và… Em là đứa con thứ tư của Anh Khang sau Ngày trôi về phía cũ, Buồn làm sao buông, Đường hai ngả người thương thành lạ) cũng như chưa từng có bất cứ ấn tượng sâu sắc nào đối với văn phong của tác giả. Tuy nhiên, khi lật giở vài trang của Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn và… Em, tôi có thể cảm nhận được một giọng văn như một… lời thì thầm. Ngay từ cách đặt tên cho từng phần của cuốn sách, với phần đầu là “Tim mỗi người là quê nhà nhỏ”, phần thứ hai là “Ai qua bao chốn xa” và phần thứ ba “Thấy đâu vui cho bằng mái nhà”, có thể thấy một Anh Khang rất “thơ” và rất “nhạc”. Không tin bạn cứ thử đọc vài trang trong cuốn sách đi, bạn sẽ bắt gặp trong đó rất nhiều những trích dẫn về những bài thơ, những bài hát, và cả những câu hỏi rất… chơi vơi.

Đọc Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn và… Em , tôi thấy hiện ra trong từng trang sách là một Sài Gòn như một mối tình đầu, nơi mà ở đó tình yêu được nuôi dưỡng từ những bước đi chập chững cho đến lúc trưởng thành. Một Sài Gòn đẹp như tuổi trẻ, tươi mới như tuổi thanh xuân, và mãi thủy chung như những cây đa hàng trăm tuổi. Nơi chứng kiến tất cả những gì đã và đang xảy ra, không hờn, không oán, chỉ một lòng ôm trọn vào mình với tất cả sự khoan dung. Sài Gòn như Mẹ và Cha, là cội nguồn để ta gặp gỡ những người thương nhất đời mình. Sài Gòn còn là nơi để ta nhận ra sau lưng Mẹ là cả thế giới và trên vai cha là cả vũ trụ thiên hà. Chưa kể, Sài Gòn còn có… Em.

Tất nhiên, đó là Sài Gòn trong mắt Anh Khang. Còn Sài Gòn trong mắt những người con xa xứ có thể là một mối tình dang dở. Tuy nhiên, dù là bất cứ nơi nào, “không hẳn là Sài Gòn, không nhất thiết là Em, mỗi người đã luôn có riêng một hình dung cho nỗi nhớ của mình. Để tự lòng rưng rưng.” Bởi ngay cả chính những người Sài Gòn, cũng từng cảm thấy cô độc, dù đó là một sự cô độc kiêu hãnh. Như Yi trong “Cô Đơn Ở Trên Cao“, sống một mình, quen tự thân với phận đời duy kỷ trong một khu chung cư cao cấp. Một điển hình “kiêu hãnh nhưng cô độc” ở Sài Gòn.

Vì Anh Khang viết Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn và… Em dưới góc nhìn cả từ bên trong (một Sài Gòn là chốn quê nhà nơi mình sinh ra) và từ bên ngoài (nhìn về Sài Gòn qua những chuyến đi xa từ Đông sang Tây, từ Á sang Âu), cho nên đọc xuyên suốt cuốn sách, tôi có thể hình dung ra được những hồi ức ngọt ngào của tác giả về Sài Gòn qua kỷ niệm ấu thơ với những con phố, hẻm nhỏ và tình cảm gia đình ấm áp; cũng như được “miễn phí” du lịch cùng tác giả qua những thành phố, vùng đất mà anh đã đi qua. Chưa kể, cũng như hầu hết những câu chuyện “có hậu” khác, tôi còn được chứng kiến một cái kết đẹp trong cuốn sách này. Để rồi thật sự nhận ra “… hạnh phúc của mọi cuộc hành trình rốt cục không nằm ở đoạn đường đã đi, mà chính ở khi quay về.”

Đến một tuổi nào đó, con người ta sẽ nghĩ đến sum vầy nhiều hơn là rong ruổi.

Chỉ đến cuối đường mới nhận ra Đoàn tụ mới chính là điểm đến mong cầu.

Và… Sài gòn luôn dang rộng vòng tay đón những đứa con trở về. Một Sài Gòn “đẹp và hay như thể bạn đang ngậm một thứ nước trong vắt và thanh khiết, không thể nhai một cách vội vàng trần tục, cũng không thể nuốt một cách phàm phu vô thức, mà phải để nó quẩn quanh trôi, chầm chậm lắng rồi đọng lại cả một miền dư vị nơi chót lưỡi.”

Hết.

Moonxtrum

5 Comments

5 Bình luận

  1. Vũ Đình Anh Khoa

    Tháng Tư 30, 2019 at 2:58 sáng

    Chỉ cần nghe tựa đề thôi, chắc hẳn người dân Sài Gòn, đặc biệt là những ai sinh ra và lớn lên trong mảnh đất đầy nắng, đầy mưa và cũng lắm nghĩa tình này, sẽ cảm thấy tự hào, hạnh phúc khi mình đang sinh sống trong một khung trời mơ mộng, nhịp sống năng động và bao câu chuyện buồn vui bi hài góp phần nuôi dưỡng ước mơ và hình thành trong ta rất bao la nhiều tình cảm đẹp. Sài Gòn là thế, vẫn có nét cổ kính nhưng vẫn hối hả tấp nập guồng xoay cuộc đời, vẫn phát triển ngày ngày những cũng hình thành những điều hay, văn minh, nghĩa tình hay nói theo cách khác là Sài Gòn luôn dang tay đón chờ mọi người từ mọi miền trên Tổ quốc đến thăm, đến chiêm nghiệm, đến khám phá và đặc biệt hơn là chứng kiến bao cuộc tình đẹp, lãng mạn của những đôi trai gái yêu nhau, hứa hẹn sẽ trao nhau một cái kết vẹn toàn và hạnh phúc nhất có thể. Xin đặc biệt cảm ơn nhà văn Anh Khang vì chính anh giúp tôi thêm yêu thành phố này và truyền cho tôi niềm tin lẫn tình cảm tốt đẹp chỉ khi ở Sài Gòn ta mới có.

  2. Tâm An

    Tháng Tư 30, 2019 at 5:19 sáng

    ” Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn và em” biết đến Anh Khang và cuốn này đã lâu nhưng cũng chưa có dịp đọc. Đọc Anh Khang qua ” Ngày trôi về phía cũ” văn của anh nhẹ nhàng nhưng da diết buồn, có thể thấy trong văn anh một sự tinh tế trong việc chọn và dùng từ. Anh Khang như là người con sinh ra và viết cho mỗi SG thôi vậy, Anh Khang cũng dành tình yêu của mình, một tình yêu lớn để rồi đến mức đi đâu cũng nhớ SG, và em- cô gái là người yêu của Anh Khang cũng vậy. Sài Gòn và con người ở thành phố mà cái gì cũng vội, ai cũng vội với dòng mưu sinh. Con người ta nhận ra,thật sự nhận ra “… hạnh phúc của mọi cuộc hành trình rốt cục không nằm ở đoạn đường đã đi, mà chính ở khi quay về.” SG, quê hương là nơi ta đi xa sẽ nhớ về, nơi mà Anh Khang khi lang thang trời Âu nhớ về, ai yêu quê hương mà chẳng có những nỗi nhớ như vậy, ai yêu nhau mà nỡ vô tâm hững hờ… Cảm ơn anh, cảm ơn một tình yêu của anh với SG mà trong mắt em luôn là vội vã, một cái nhìn với những kí ức…

  3. Mai Đặng Vĩnh Phúc

    Tháng Tư 30, 2019 at 1:15 chiều

    “Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn và Em”
    Một cuốn sách với những nghĩ suy của tuổi trẻ về Sài Gòn, về những bỡ ngỡ khi mới đến, là những giọt nước mắt khi mới va vấp vào đời, là những nhớ nhung và yêu thương khi rời xa. Ai nếu không được sinh ra ở Sài Gòn nhưng nếu có thời gian học tập, làm việc rồi cũng sẽ thấy gắn bó và yêu mến thành phố này. Thành phố với những dấu ấn thời gian, dấu tích lịch sử nhưng đang không ngừng đổi thay và phát triển. Sài Gòn với những ngõ nhỏ, những tán cây, chiếc ghế đá công viên hay tiếng rao của chị hàng rong, những điều tưởng chừng giản dị ấy lại làm ta nhớ mãi. Người đến rồi người đi, nhưng ai cũng yêu và dành những tình cảm sâu đậm, thân thương cho Sài thành. Đối với họ, thành phố này có giá trị nhiều hơn là nơi ở tạm, là nơi mưu sinh, là nơi trưởng thành, là nơi lập nghiệp, mà nó là kỷ niệm, là ước mơ tuổi trẻ, là nơi thắp lên hy vọng tri thức được vun đắp từ giọt mồ hôi trưa của cha, từ gánh cá chạy buổi sớm của mẹ, là hình bóng người thương, là em của một thuở thanh xuân. Và Anh Khang như nói hộ lên những tâm tư của các bạn trẻ chúng tôi: “Sài Gòn như Mẹ và Cha, là cội nguồn để ta gặp gỡ những người thương nhất đời mình. Sài Gòn còn là nơi để ta nhận ra sau lưng Mẹ là cả thế giới và trên vai cha là cả vũ trụ thiên hà. Chưa kể, Sài Gòn còn có… Em.”

  4. Hoa Sua

    Tháng Năm 1, 2019 at 1:44 sáng

    “Đến một tuổi nào đó, con người ta sẽ nghĩ đến sum vầy nhiều hơn là rong ruổi” – mình rất thích câu này vì nhìn thấy 1 phần bản thân trong đó. Cái “tuổi nào đó” chính là khi ta không ở cùng gia đình nữa, ta hiểu chuyện, ta trưởng thành hơn.
    Nói thật, cách đây vài năm, mình ương bướng lắm, trẻ con lắm, mình nghĩ mình còn trẻ, chân mình còn khỏe, mình thích đi đó, đi đây, thích khám phá và thích cả xa rời gia đình, người thân bởi cảm thấy “ngột ngạt”, “tù túng” nữa.
    Lúc ấy, mình cho rằng cha, mẹ la rầy mình là cha, mẹ khó. Mình “phát chán” với các quy định nọ, kia. Mình chỉ mong ước được vào Đại học thật nhanh để có thể “thoát ly”, để tự do làm những gì mình muốn mà không bị ai quản, ai ngăn. Thế nhưng, đi học, đi làm xa mới hiểu được rằng: “Ngoài vòng tay mẹ là bão tố”! Ngôi nhà trọ không có mẹ dọn dẹp, lo toan thật vắng lạnh, bữa cơm tự nấu không nóng sốt và tươi ngon như mẹ, nhiều hôm đi học, đi làm thêm về mà nước mắt cứ trào ra vì nhớ ánh nhìn nghiêm nghị nhưng rất bao dung của cha, nhớ câu mắng yêu “Cha bố cô, lớn đầu rồi mà dại” của mẹ, nhớ con miu, nhớ cây ổi, luống rau sau nhà…Thậm chí, khi bị ăn hiếp cũng chẳng biết phải kêu ai! :(((

  5. Phan Hữu Tuyến

    Tháng Năm 2, 2019 at 4:22 sáng

    Sài Gòn không phải là nơi sinh ra và lớn lên, không phải là nơi nuôi dưỡng tâm hồn tôi mỗi ngày. Nhưng tôi đã chọn Sài Gòn là nơi đặt chân và thực hiện hoài bão, những ước mơ của đời mình.Ngày còn non nớt qua ti vi tôi thấy Sài Gòn náo nhiệt quá, Sài Gòn đông vui quá đến đỗi tôi luôn ao ước được đặt chân đến cái đất phồn thịnh này hơn bao giờ hết. Lớn lên một chút khi chuẩn bị tinh thần bước vào cánh cổng đại học tôi đã chọn cho mình một ngôi trường ở Sài Gòn để theo cái sự học, để thỏa cái ước muốn đến với nơi này. Đêm trước khi chia tay gia đình đi vào thành phố vì cái sự học tôi vui lắm, háo hức lắm, hệt một đứa trẻ lần đầu tiên đi xa nhà. Thế nhưng chẳng được bao lâu tôi nhận ra Sài Gòn đông vui vậy nhưng cũng vô cùng lạnh, lạnh ở cái cách con người ta nhìn nhau, đi qua nhau rồi phớt lờ nhau, lạnh bởi nỗi bản thân chơi vơi giữa dòng người tấp nập mà nhớ về quê. Khi ấy tôi lại thèm cái cảm giác ở nhà, nhưng muôn rồi cậu bé ạ, chính cậu đã chọn cho mình con đường này vậy thì cậu chỉ có thể nhìn về phía trước mà bước đi. Buồn vậy thôi đến lúc thì cái cảm giác hụt hẫng, xa lại trên cái đất Sài Gòn này cũng nguôi ngoai phần nào theo thời gian. Ở Sài Gòn lâu rồi cũng thành quen, lâu rồi cũng thành yêu như câu mà ông bà ta thường nói “Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”. Quả thực giờ thì Sài Gòn với tôi rất đáng yêu các bạn ạ! Không biết các bạn cảm nhận như thế nào về Sài Gòn nhưng với tôi ở hiện tại Sài Gòn bớt náo nhiệt bởi tôi luôn tìm cho mình được góc nhìn êm ả nơi phố thị. Sài Gòn có nhièu món ngon và luôn khiến tôi phải bỏ công mà săn lùng, Sài Gòn còn có những con đường sách nơi tôi có thể cả ngày thả mình vào trong đó tha hồ đọc.. vâng vâng và vâng vâng. Khi tôi tìm được cái riêng mà chỉ có ở Sài Gòn mới có nó khiến tôi thêm yêu và quý nơi này, không bởi sự xô bồ, nỗi nhớ quê nhà hay sự đối xử giữa người với người nơi đây mà tôi ghét bỏ Sài Gòn. Sài Gòn rộng lớn đa dạng, phong phú khiến tôi phải tự mình vận động mở rộng nhièu góc nhìn học hỏi, tìm hiểu và vui chơi… Và có lẽ tác phẩm “Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn và …em” đã nắm bắt được cảm xúc đồng điệu này của số đông nên mới hay đến vậy. Hay từ trong cách kể chuyện, hay từ những gì thân thuộc mà bất kì ai sống ở Sài Gòn nhiều năm điều có thể thấy. Bởi đỗi những điều bình dị quen thuộc ấy đã làm nên một Sài Gòn vừa nên thơ, yên bình vừa náo nhiệt, phồn hoa… sự đối nghịch giúp người đọc hiểu rõ hơn về Sài Gòn-một cô gái trẻ dịu dàng và năng động.

Viết bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Book trailer

Chú bé có tài mở khóa – Món quà thơ ấu 30 năm tuổi

Tác phẩm của nhà văn Nguyễn Quang Thân đoạt giải văn học thiếu nhi của Hội Nhà văn Việt Nam năm 1985. Thời gian trôi đi, quyển sách giữ nguyên giá trị trong lòng những bạn đọc nhí bởi những thông điệp mà nó chuyển tải.

Published

on

By

chu be co tai mo khoa 1

Chú bé có tài mở khóa là một truyện phiêu lưu, kể về chú bé Hùng bị ném ra ngoài xã hội, phải đối mặt với cái xấu, cái ác, phải vật lộn nhọc nhằn, gặp đủ loại người tốt có, xấu có, có khi được cưu mang, có lúc bị vùi dập.

Quyển sách kết hợp các tình tiết phiêu lưu với phản gián. Chuyện bắt đầu từ việc chú bé Nam ở quê ra tỉnh chơi. Bố đi vắng, Nam trở nên bơ vơ. Nhờ làm quen với Hùng lé, một chú bé có biệt tài mở khóa, Nam mới vào được phòng bố ở. Thế rồi, phòng bố Nam trở thành cứ điểm của bọn lưu manh. Khu tập thể Nam ở bị trộm lớn, bản thân Nam thì bị bọn lưu manh bắt cóc… Hùng lé giúp Nam trốn khỏi hang ổ bọn cướp nhưng Hùng lại sa vào tay một bọn gián điệp kiêm buôn lậu và tiếp tục những cuộc phiêu lưu. Khi ở Hà Nội, khi ở Hải Phòng, khi ở Quảng Ninh, bọn chúng “thử thách rèn luyện” Hùng. Cho đến khi gặp các chú công an, Hùng mới hiểu thêm mình, biết mình là con một liệt sĩ công an và tên gián điệp với biệt danh Cóc Vàng chính là kẻ trước đây đã giết bố Hùng.

Một cốt truyện phiêu lưu có nhiều tầng, nhiều tuyến, nhiều tình tiết lạ. Tác giả Nguyễn Quang Thân đã khéo léo kết hợp những hình ảnh do sức tưởng tượng phóng khoáng, bay bổng với những chi tiết dung dị, tự nhiên do sự quan sát hàng ngày, tạo nên những cảnh huống bất ngờ, ngẫu nhiên mà hợp lý.

Truyện hấp dẫn ở những tình huống bất ngờ, nhiều chi tiết gay cấn, hồi hộp và nhiều chi tiết gây xúc động với bạn đọc.
Chú bé có tài mở khóa và Chú bé Thất Sơn được Phương Nam Book tái bản với bìa mới, ảnh minh họa đặc biệt.

Bạn có thể đọc thích thú một hơi, như chơi một trò chơi, vừa chơi vừa học. theo từng trang sách, những mánh khóe, mưu mô của bọn lưu manh, gián điệp bị vạch trần. Bạn căm ghét chúng và hiểu thêm, yêu thêm các chiến sĩ an ninh.

Nhưng cái chính là người đọc sẽ có cái nhìn khác đi về nhân vật chính Hùng lé. Cậu bé có những tính xấu như thích chơi, ngại học, nhưng là một thiếu niên lương thiện. Chẳng may gặp cảnh khó khăn, sa vào tay bọn lưu manh, phải làm việc bất lương nhưng hung luôn luôn day dứt, muốn trở về gia đình, trở về với cuộc sống bình thường yên ổn.

Song, cuối cùng, cậu bé cũng đã nhận sai. Một phần do những người lớn tốt bụng xung quanh, một phần do chính bản chất lương thiện của Hùng. Người đọc có thể học được nhiều ở Hùng về tính táo bạo, lòng tự tin và tài tháo vát, nhất là lòng yêu đời và sự thông cảm với nỗi bất hạnh của người khác… qua đó mà cảm mến cậu bé hơn. Chẳng thế mà suốt cuộc phiêu lưu gian khổ, Hùng vẫn không quên, vẫn giữ được con búp bê nhỏ cho bé Liên, dù chỉ mời gặp Liên thoáng qua một lần.

Sách được ra đời cách đây 30 năm. Cuộc đời ngày ấy có thể chưa nhiều cạm bẫy như bây giờ, cũng chưa có các phương tiện truyền thông hiện đại hỗ trợ, nhưng chắc chắn cũng không kém phần thu hút các chú bé tìm đọc để nếm trải cuộc phiêu lưu gay cấn và thú vị.

"Hùng Lé, đứa con từng lầm lạc nhưng luôn là đứa trẻ ngoan, cuối cùng đã tìm được đường về nhà. Và giờ đây có lẽ chú đã vào tuổi trung niên. Con trai hay con gái của chú đang đọc lại câu chuyện phiêu lưu của chú ngày nào. Ngày chú được tái tạo lại bằng chữ trên các trang sách, chuyện phiêu lưu còn hiếm hoi, thậm chí bị cấm kỵ. Cuộc đời ngày ấy cũng chưa nhiều cạm bẫy nguy hiểm như bây giờ. Vi thế, cuốn sách vẫn được in lại và hy vọng vẫn được các chú bé tìm đọc để nếm trải chuyện phiêu lưu mà có thể mình sẽ phải trải qua. Dù thế nào đi nữa, chân lý ở phía chân trời nhưng vẫn luôn tồn tại. Đó là lương tri của con người, là tâm hồn trẻ con, những tờ giấy trắng. Mong rằng, lòng tốt, tình yêu con người là hành trang mãi mãi đi cùng các bạn.” (cố nhà văn Nguyễn Quang Thân)

Chân dung cố nhà văn Nguyễn Quang Thân.

Ở lần tái bản năm 2021, Phương Nam Book thổi vào tác phẩm tinh hoa văn học xưa một sức sống mới khi thay đổi bìa và bố trí các ảnh minh họa trong trang ruột do họa sĩ Kim Duẩn thực hiện.

"Hãy trân quý tâm hồn con trẻ. Những tờ giấy trắng cần được viết nên bởi yêu thương, bao dung, thấu hiểu và cả sự chở che, dẫn dắt theo những điều đúng đắn."

  • Sách hiện đang được giảm 10% tại website nhasachphuongnam.com và hệ thống Nhà Sách Phương Nam trên toàn quốc.
Đọc bài viết

Book trailer

Trang bị kỹ năng cần thiết bước vào thời đại khoa học 4.0 qua bộ sách của Peter Hollins

Published

on

By

Bo_sach_ky_nang_4.0

Bộ sách Khoa học kỹ năng cho thời đại mới giúp bạn tự trang bị cho mình những hành trang cần thiết nhất để bước vào thời đại mới – thời đại của việc tự học, tư duy độc lập, tinh thần k­ỉ luật cao và sự nhạy bén trong quá trình tiếp thu những thành tựu mới. một tác giả bestseller dành nhiều năm nghiên cứu về lĩnh vực tâm lý và hành vi con người. Những gì ông viết dựa trên kiến thức khoa học, nghiên cứu của chính ông và kinh nghiệm làm diễn giả huấn luyện cho nhiều tổ chức.

Bộ sách của Peter Hollins gồm 4 quyển: Tư duy nhạy, tiếp thu nhanh, Làm chủ việc tự học, Sống kỷ luật, gặt thành công, Kỹ năng mới trong tầm tay.

Tư Duy Nhạy, Tiếp Thu Nhanh

Quyển sách nêu lên những quy tắc cơ bản về khoa học thần kinh, qua đó giúp bạn hiểu được nguyên nhân sâu xa tại sao chúng ta lại hành động thiếu suy nghĩ, hay lo âu, sợ hãl một cách vô thức, và biết cách kiểm soát các thói quen cả tốt lẫn xấu của mình - những điều mà bạn cho rằng rất khó thay đổi.

Chẳng hạn như:

  • Bạn có biết bộ não nghĩ rằng nó vẫn đang sống ở 10.000 năm trước Công nguyên?
  • Vấn đề này nằm ở hệ limbic bên trong não - vốn không chịu tự thích nghi với thế giới đang đổi thay khủng khiếp xung quanh nó!
  • Bạn đã từng nghe đến trường hợp của Phineas Gage - một người đàn ông từng bị thủng sọ nhưng vẫn sống sót một cách kỳ lạ?
  • Một que sắt xuyên qua não của Gage, phá vỡ đỉnh sọ. Thế mà anh ấy vẫn sống và làm việc bình thường, có điều... tính tình của Gage lại không còn đáng yêu cho lắm…
  • Bạn vẫn nghĩ rằng bộ não sẽ ngày càng bị lão hóa, không còn đủ linh hoạt và mềm dẻo như khi chúng ta còn trẻ?

Qua tác phẩm, người đọc biết được bộ não người già vẫn phát triển được các kết nối mới, mở ra những hiểu biết và cảm nhận mới mà người trẻ hiếm ai có thể phát triển.

Làm Chủ Việc Tự Học

Peter Hollins viết Làm chủ việc tự học với mục đích làm vơi đi một số khó khăn đó và giúp bạn trở thành một người tự học tận tụy, kiên quyết và nhanh nhẹn ở bất cứ môn học nào bạn đã chọn, sách sẽ dẫn dắt bạn từng bước tìm kiếm nguồn cảm hứng để học tập, hoạch định, phát triển những thói quen tốt và điều khiển việc học tập của chính mình.

“Hy vọng bạn có thể sử dụng những kỹ năng rút ra từ cuốn sách này và áp dụng cho bất cứ khóa học nào bạn quan tâm. Và cũng hy vọng rằng cuốn sách sẽ khuyến khích bạn tìm thấy nhiều đề tài, môn học hơn nữa để học hỏi”, tác giả chia sẻ.

Qua quyển sách, bạn sẽ biết được cách:

  • Xác định mục tiêu tự học cụ thể và thiết thực
  • Tự học bất cứ thứ gì với thời gian hạn chế
  • Làm thế nào để không bỏ dở việc tự học giữa chừng

Sống Kỷ Luật, Gặt Thành Công

Đến một lúc nào đó, kỷ luật sẽ trở thành thói quen nhờ:

  • Quy tắc 40% của lính đặc nhiệm Hải quân Mỹ (SEAL) trong tình huống vào sinh ra tử
  • Quy tắc 75% khắc chế và định luật Parkinson
  • Quy tắc 10-10-10 và quy tắc luôn luôn ăn món rau trước
  • Quy tắc 66 ngày tạo dựng thói quen

...cùng những bí quyết đầy thú vị khác giúp bạn tràn đầy nghị lực, dẻo dai tinh thần, tăng cường tự chủ, để chống lại các cám dỗ và đạt được mục tiêu.

Với Sống kỷ luật, gặt thành công, Peter Hollins cho chúng ta thấy để thành công, “chỉ việc nghiến răng lại, rồi cố gắng thì luôn luôn chưa đủ”, bạn còn cần “biết cách gia tăng mức khởi điểm của sự tự giác kỷ luật, cũng như làm sao để bố trí, sắp xếp cuộc đời mà không cần tới tự giác kỷ luật tại mỗi khúc quanh”.

“Môi trường bạn tạo lập cho chính mình có tác động lớn lên sự hình thành tự giác kỷ luật bởi vì nó có thể không ngừng làm suy kiệt hoặc có thể giúp bạn bảo tồn và rèn luyện sự tự giác kỷ luật ấy. Bạn nên giới hạn một cách có chiến lược những sự phân tâm, sao lãng của mình bằng cách “không thấy, không nghĩ tới”, tối thiểu hóa sự gia tăng dopamine đột ngột mà điều đó khiến bạn mất tập trung, và hãy làm con đường ít trở ngại nhất trở thành hoạt động mà bạn muốn nhất.”

Kỹ Năng Mới Trong Tầm Tay

Học kỹ năng mới có thể thay đổi hoàn toàn cuộc đời bạn, nhưng làm thế nào để đạt được những kỹ năng đó?

Điểm thú vị nhất khiến cuốn sách này trở nên độc đáo là nó không gây cho bạn cảm giác rằng mình bị bảo ban, dắt tay chỉ việc. Peter Hollins chỉ đơn giản là phân tích để xây dựng nên những nguyên tắc cơ bản cùng một hai ví dụ, phần còn lại là tùy thuộc vào suy nghĩ, sáng tạo và thích ứng của bạn. Nói cách khác, Peter Hollins cho bạn những chiếc cần câu dài ngắn khác nhau với những chiếc lưỡi câu đủ kiểu, và sắc bén, thay vì những “con cá” đã ươn.

Cách tiếp cận này không chỉ khích lệ bạn tư duy mà còn tôn trọng những thành tựu và cả những điểm mạnh của bạn. Khi được tôn trọng, đánh giá đúng cũng như được tự do suy nghĩ, sáng tạo vì quyền lợi của bản thân, còn có trở ngại nào ngăn được bạn vận dụng toàn bộ sức mạnh trí óc và sức lực của mình để đạt được mục đích.

Đọc bài viết

Book trailer

Khi một tác phẩm thuần phong vị Việt chiến thắng trên đấu trường văn học quốc tế

Published

on

Vượt qua nhiều tác phẩm nặng ký khác, tiểu thuyết đầu tay The Mountain Sings của nhà thơ gốc Việt Nguyễn Phan Quế Mai đã vinh dự nhận giải thưởng văn học Dayton vì hòa bình năm 2021, hạng mục hư cấu. Tiêu đề The Mountains Sing tượng trưng cho vùng đất và con người Việt Nam, đồng thời “núi hát”, hay “sơn ca” là tên của loài chim biểu tượng cho sự bất tử trong văn hóa Việt.

Có gì trong The Mountain Sing?

Trong câu chuyện trải dài hơn 350 trang sách, Nguyễn Phan Quế Mai đã vẽ nên bức chân dung gia đình phức tạp trong gần một thế kỷ tiến trình lịch sử, từ thời Pháp thuộc, khi chính quyền cộng sản Việt Minh lên nắm chính quyền, sự chia cắt giữa hai miền đất nước,… và những dư âm của chiến tranh Việt Nam còn vang vọng đến tận ngày nay.

Cuốn sách là bản hợp xướng của nhiều giọng nữ, được kể xen kẽ giữa bà Diệu Lan, sinh năm 1920 và cô cháu gái Hương, sinh năm 1960. Bà Diệu Lan là trụ cột của gia đình; khi những người đàn ông trong nhà - cha bà, chồng bà, chồng, anh trai, con trai - đều vắng bóng do chiến tranh, bà đã vượt qua những biến động lịch sử và bể dâu cuộc đời bằng tinh thần tự lực, tháo vát, linh hoạt cùng tấm lòng nhân ái. Trước thời cải cách kinh tế, bà buộc phải tham gia vào nền kinh tế chợ đen để nuôi sống gia đình. Bà truyền lại những cuốn văn học lậu của Mỹ cho cháu gái, hy vọng sẽ mở mang tri thức cho Hương, và tình mẫu tử không suy suyển dành cho người con trai chiến đấu trong Quân đội Nam Việt Nam thân Mỹ. Những hành động của bà Diệu Lan đã phản ánh chân thực nhất định nghĩa “độc lập” mà bà cho là phải.

Nhìn lại chiến tranh Việt Nam

Sinh năm 1973 tại Bắc Việt Nam, Nguyễn Phan Quế Mai cùng gia đình đã chuyển đến sống tại miền Nam khi bà 6 tuổi. Sau khi giành được học bổng du học đại học tại Úc, bà theo đuổi sự nghiệp viết lách nhằm đào sâu và kiến giải những hậu quả tâm lý xã hội lâu dài tác động đến những bên tham gia vào chiến tranh Việt Nam. Chính điều này mang lại cho bà ngòi bút sắc sảo và lối diễn đạt duyên dáng khi khắc họa những sự thật mâu thuẫn về chiến tranh, tha hương và bản chất con người.

Cuốn sách khiến chúng ta nhìn nhận “kẻ thù” không như một bản thể trừu tượng hay quái ác, mà là con người bằng xương bằng thịt, thậm chí là người thân thương quen thuộc. Chiến tranh Việt Nam không chỉ là một cuộc chiến về ý thức hệ giữa những quốc gia khác nhau, mà còn là một cuộc nội chiến - đôi khi là trong gia đình. Một nhân vật đã trầm ngâm, “Liệu tôi có thể giết chết anh em máu mủ của mình để cứu mạng anh em đồng chí?”

Liệu The Mountains Sing có thể vượt qua rào cản dịch thuật và kiểm duyệt?

The Mountains Sing được nhà thơ Nguyễn Phan Quế Mai đề tặng cho người bà đã mất trong nạn đói lớn những năm 40 khi quân đội Nhật chiếm đóng Việt Nam, cho người ông đã mất vì chính sách cải cách ruộng đất khắc nghiệt những năm 1955, cho người chú đã “chôn vùi tuổi trẻ trong cuộc chiến”, cũng như hàng triệu người Việt Nam - và những người không phải người Việt Nam - đã chết trong chiến tranh.

Tác giả cho biết lý do bà quyết định viết The Mountains Sing bằng tiếng Anh là để đạt được một “khoảng cách an toàn” - chỉ có được khi sử dụng một ngôn ngữ không phải tiếng mẹ đẻ. Khoảng cách này cần thiết để tiếp cận và chiêm nghiệm lại lịch sử hỗn độn một cách điềm tĩnh, minh xác. Đồng thời, sử dụng tiếng Anh cũng cho phép bà giới thiệu tới độc giả Mỹ một bức chân dung cảm động về “kẻ thù cũ” của họ - Bắc Việt Nam.

Bên cạnh việc miêu tả những hậu quả thảm khốc của chiến tranh, The Mountains Sing nêu lên quan điểm: hệ tư tưởng Mác-xít chính là điều buộc công dân Việt Nam và những người thân trong gia đình đứng trước việc lựa chọn hoặc trở thành kẻ phản bội, hoặc làm người yêu nước. Tác phẩm quả quyết về quyền tiếp thu thông tin, tự do tư duy và hành động trên tấm phông nền di sản văn hóa giàu đẹp và nhân ái của dân tộc. Tuy nhiên, việc The Mountains Sing liệu có gặp phải rào cản về dịch thuật và kiểm duyệt trước khi đến tay độc giả tại Việt Nam vẫn là một câu hỏi còn bỏ ngỏ.

Hết.

Mèo Heo

Đọc bài viết

Cafe sáng