Nối kết với chúng tôi

Book trailer

Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn và… Em – Như một lời thì thầm gửi tặng thành phố

Published

on

“Sài Gòn là chốn neo lòng và là nơi cho Khang gặp gỡ người thương nhất đời mình. Dù sau đó, chỉ là chia xa. Nhưng có sao đâu chứ? Vì ít ra, biết rằng mình vẫn đang sống cùng nhau ở cùng một thành phố, chung một khoảng trời, âu cũng là một niềm an ủi cho mình lắm rồi!”

Trên đây là định nghĩa ngắn gọn nhất về Sài Gòn của Anh Khang mà tôi có dịp đọc được trong một bài phỏng vấn gần đây trên trang afamily.vn. Quả thực, để bắt tay vào đọc một tác phẩm nào đó, của một tác giả nào đó, trước tiên tôi thường hay tìm thông tin về tác giả lẫn tác phẩm đó để dễ hình dung và tiếp cận sau đó. Tôi chưa từng đọc 3 cuốn sách trước đây của Anh Khang (Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn và… Em là đứa con thứ tư của Anh Khang sau Ngày trôi về phía cũ, Buồn làm sao buông, Đường hai ngả người thương thành lạ) cũng như chưa từng có bất cứ ấn tượng sâu sắc nào đối với văn phong của tác giả. Tuy nhiên, khi lật giở vài trang của Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn và… Em, tôi có thể cảm nhận được một giọng văn như một… lời thì thầm. Ngay từ cách đặt tên cho từng phần của cuốn sách, với phần đầu là “Tim mỗi người là quê nhà nhỏ”, phần thứ hai là “Ai qua bao chốn xa” và phần thứ ba “Thấy đâu vui cho bằng mái nhà”, có thể thấy một Anh Khang rất “thơ” và rất “nhạc”. Không tin bạn cứ thử đọc vài trang trong cuốn sách đi, bạn sẽ bắt gặp trong đó rất nhiều những trích dẫn về những bài thơ, những bài hát, và cả những câu hỏi rất… chơi vơi.

Đọc Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn và… Em , tôi thấy hiện ra trong từng trang sách là một Sài Gòn như một mối tình đầu, nơi mà ở đó tình yêu được nuôi dưỡng từ những bước đi chập chững cho đến lúc trưởng thành. Một Sài Gòn đẹp như tuổi trẻ, tươi mới như tuổi thanh xuân, và mãi thủy chung như những cây đa hàng trăm tuổi. Nơi chứng kiến tất cả những gì đã và đang xảy ra, không hờn, không oán, chỉ một lòng ôm trọn vào mình với tất cả sự khoan dung. Sài Gòn như Mẹ và Cha, là cội nguồn để ta gặp gỡ những người thương nhất đời mình. Sài Gòn còn là nơi để ta nhận ra sau lưng Mẹ là cả thế giới và trên vai cha là cả vũ trụ thiên hà. Chưa kể, Sài Gòn còn có… Em.

Tất nhiên, đó là Sài Gòn trong mắt Anh Khang. Còn Sài Gòn trong mắt những người con xa xứ có thể là một mối tình dang dở. Tuy nhiên, dù là bất cứ nơi nào, “không hẳn là Sài Gòn, không nhất thiết là Em, mỗi người đã luôn có riêng một hình dung cho nỗi nhớ của mình. Để tự lòng rưng rưng.” Bởi ngay cả chính những người Sài Gòn, cũng từng cảm thấy cô độc, dù đó là một sự cô độc kiêu hãnh. Như Yi trong “Cô Đơn Ở Trên Cao“, sống một mình, quen tự thân với phận đời duy kỷ trong một khu chung cư cao cấp. Một điển hình “kiêu hãnh nhưng cô độc” ở Sài Gòn.

Vì Anh Khang viết Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn và… Em dưới góc nhìn cả từ bên trong (một Sài Gòn là chốn quê nhà nơi mình sinh ra) và từ bên ngoài (nhìn về Sài Gòn qua những chuyến đi xa từ Đông sang Tây, từ Á sang Âu), cho nên đọc xuyên suốt cuốn sách, tôi có thể hình dung ra được những hồi ức ngọt ngào của tác giả về Sài Gòn qua kỷ niệm ấu thơ với những con phố, hẻm nhỏ và tình cảm gia đình ấm áp; cũng như được “miễn phí” du lịch cùng tác giả qua những thành phố, vùng đất mà anh đã đi qua. Chưa kể, cũng như hầu hết những câu chuyện “có hậu” khác, tôi còn được chứng kiến một cái kết đẹp trong cuốn sách này. Để rồi thật sự nhận ra “… hạnh phúc của mọi cuộc hành trình rốt cục không nằm ở đoạn đường đã đi, mà chính ở khi quay về.”

Đến một tuổi nào đó, con người ta sẽ nghĩ đến sum vầy nhiều hơn là rong ruổi.

Chỉ đến cuối đường mới nhận ra Đoàn tụ mới chính là điểm đến mong cầu.

Và… Sài gòn luôn dang rộng vòng tay đón những đứa con trở về. Một Sài Gòn “đẹp và hay như thể bạn đang ngậm một thứ nước trong vắt và thanh khiết, không thể nhai một cách vội vàng trần tục, cũng không thể nuốt một cách phàm phu vô thức, mà phải để nó quẩn quanh trôi, chầm chậm lắng rồi đọng lại cả một miền dư vị nơi chót lưỡi.”

Hết.

Moonxtrum

5 Comments

5 Bình luận

  1. Vũ Đình Anh Khoa

    Tháng Tư 30, 2019 at 2:58 sáng

    Chỉ cần nghe tựa đề thôi, chắc hẳn người dân Sài Gòn, đặc biệt là những ai sinh ra và lớn lên trong mảnh đất đầy nắng, đầy mưa và cũng lắm nghĩa tình này, sẽ cảm thấy tự hào, hạnh phúc khi mình đang sinh sống trong một khung trời mơ mộng, nhịp sống năng động và bao câu chuyện buồn vui bi hài góp phần nuôi dưỡng ước mơ và hình thành trong ta rất bao la nhiều tình cảm đẹp. Sài Gòn là thế, vẫn có nét cổ kính nhưng vẫn hối hả tấp nập guồng xoay cuộc đời, vẫn phát triển ngày ngày những cũng hình thành những điều hay, văn minh, nghĩa tình hay nói theo cách khác là Sài Gòn luôn dang tay đón chờ mọi người từ mọi miền trên Tổ quốc đến thăm, đến chiêm nghiệm, đến khám phá và đặc biệt hơn là chứng kiến bao cuộc tình đẹp, lãng mạn của những đôi trai gái yêu nhau, hứa hẹn sẽ trao nhau một cái kết vẹn toàn và hạnh phúc nhất có thể. Xin đặc biệt cảm ơn nhà văn Anh Khang vì chính anh giúp tôi thêm yêu thành phố này và truyền cho tôi niềm tin lẫn tình cảm tốt đẹp chỉ khi ở Sài Gòn ta mới có.

  2. Tâm An

    Tháng Tư 30, 2019 at 5:19 sáng

    ” Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn và em” biết đến Anh Khang và cuốn này đã lâu nhưng cũng chưa có dịp đọc. Đọc Anh Khang qua ” Ngày trôi về phía cũ” văn của anh nhẹ nhàng nhưng da diết buồn, có thể thấy trong văn anh một sự tinh tế trong việc chọn và dùng từ. Anh Khang như là người con sinh ra và viết cho mỗi SG thôi vậy, Anh Khang cũng dành tình yêu của mình, một tình yêu lớn để rồi đến mức đi đâu cũng nhớ SG, và em- cô gái là người yêu của Anh Khang cũng vậy. Sài Gòn và con người ở thành phố mà cái gì cũng vội, ai cũng vội với dòng mưu sinh. Con người ta nhận ra,thật sự nhận ra “… hạnh phúc của mọi cuộc hành trình rốt cục không nằm ở đoạn đường đã đi, mà chính ở khi quay về.” SG, quê hương là nơi ta đi xa sẽ nhớ về, nơi mà Anh Khang khi lang thang trời Âu nhớ về, ai yêu quê hương mà chẳng có những nỗi nhớ như vậy, ai yêu nhau mà nỡ vô tâm hững hờ… Cảm ơn anh, cảm ơn một tình yêu của anh với SG mà trong mắt em luôn là vội vã, một cái nhìn với những kí ức…

  3. Mai Đặng Vĩnh Phúc

    Tháng Tư 30, 2019 at 1:15 chiều

    “Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn và Em”
    Một cuốn sách với những nghĩ suy của tuổi trẻ về Sài Gòn, về những bỡ ngỡ khi mới đến, là những giọt nước mắt khi mới va vấp vào đời, là những nhớ nhung và yêu thương khi rời xa. Ai nếu không được sinh ra ở Sài Gòn nhưng nếu có thời gian học tập, làm việc rồi cũng sẽ thấy gắn bó và yêu mến thành phố này. Thành phố với những dấu ấn thời gian, dấu tích lịch sử nhưng đang không ngừng đổi thay và phát triển. Sài Gòn với những ngõ nhỏ, những tán cây, chiếc ghế đá công viên hay tiếng rao của chị hàng rong, những điều tưởng chừng giản dị ấy lại làm ta nhớ mãi. Người đến rồi người đi, nhưng ai cũng yêu và dành những tình cảm sâu đậm, thân thương cho Sài thành. Đối với họ, thành phố này có giá trị nhiều hơn là nơi ở tạm, là nơi mưu sinh, là nơi trưởng thành, là nơi lập nghiệp, mà nó là kỷ niệm, là ước mơ tuổi trẻ, là nơi thắp lên hy vọng tri thức được vun đắp từ giọt mồ hôi trưa của cha, từ gánh cá chạy buổi sớm của mẹ, là hình bóng người thương, là em của một thuở thanh xuân. Và Anh Khang như nói hộ lên những tâm tư của các bạn trẻ chúng tôi: “Sài Gòn như Mẹ và Cha, là cội nguồn để ta gặp gỡ những người thương nhất đời mình. Sài Gòn còn là nơi để ta nhận ra sau lưng Mẹ là cả thế giới và trên vai cha là cả vũ trụ thiên hà. Chưa kể, Sài Gòn còn có… Em.”

  4. Hoa Sua

    Tháng Năm 1, 2019 at 1:44 sáng

    “Đến một tuổi nào đó, con người ta sẽ nghĩ đến sum vầy nhiều hơn là rong ruổi” – mình rất thích câu này vì nhìn thấy 1 phần bản thân trong đó. Cái “tuổi nào đó” chính là khi ta không ở cùng gia đình nữa, ta hiểu chuyện, ta trưởng thành hơn.
    Nói thật, cách đây vài năm, mình ương bướng lắm, trẻ con lắm, mình nghĩ mình còn trẻ, chân mình còn khỏe, mình thích đi đó, đi đây, thích khám phá và thích cả xa rời gia đình, người thân bởi cảm thấy “ngột ngạt”, “tù túng” nữa.
    Lúc ấy, mình cho rằng cha, mẹ la rầy mình là cha, mẹ khó. Mình “phát chán” với các quy định nọ, kia. Mình chỉ mong ước được vào Đại học thật nhanh để có thể “thoát ly”, để tự do làm những gì mình muốn mà không bị ai quản, ai ngăn. Thế nhưng, đi học, đi làm xa mới hiểu được rằng: “Ngoài vòng tay mẹ là bão tố”! Ngôi nhà trọ không có mẹ dọn dẹp, lo toan thật vắng lạnh, bữa cơm tự nấu không nóng sốt và tươi ngon như mẹ, nhiều hôm đi học, đi làm thêm về mà nước mắt cứ trào ra vì nhớ ánh nhìn nghiêm nghị nhưng rất bao dung của cha, nhớ câu mắng yêu “Cha bố cô, lớn đầu rồi mà dại” của mẹ, nhớ con miu, nhớ cây ổi, luống rau sau nhà…Thậm chí, khi bị ăn hiếp cũng chẳng biết phải kêu ai! :(((

  5. Phan Hữu Tuyến

    Tháng Năm 2, 2019 at 4:22 sáng

    Sài Gòn không phải là nơi sinh ra và lớn lên, không phải là nơi nuôi dưỡng tâm hồn tôi mỗi ngày. Nhưng tôi đã chọn Sài Gòn là nơi đặt chân và thực hiện hoài bão, những ước mơ của đời mình.Ngày còn non nớt qua ti vi tôi thấy Sài Gòn náo nhiệt quá, Sài Gòn đông vui quá đến đỗi tôi luôn ao ước được đặt chân đến cái đất phồn thịnh này hơn bao giờ hết. Lớn lên một chút khi chuẩn bị tinh thần bước vào cánh cổng đại học tôi đã chọn cho mình một ngôi trường ở Sài Gòn để theo cái sự học, để thỏa cái ước muốn đến với nơi này. Đêm trước khi chia tay gia đình đi vào thành phố vì cái sự học tôi vui lắm, háo hức lắm, hệt một đứa trẻ lần đầu tiên đi xa nhà. Thế nhưng chẳng được bao lâu tôi nhận ra Sài Gòn đông vui vậy nhưng cũng vô cùng lạnh, lạnh ở cái cách con người ta nhìn nhau, đi qua nhau rồi phớt lờ nhau, lạnh bởi nỗi bản thân chơi vơi giữa dòng người tấp nập mà nhớ về quê. Khi ấy tôi lại thèm cái cảm giác ở nhà, nhưng muôn rồi cậu bé ạ, chính cậu đã chọn cho mình con đường này vậy thì cậu chỉ có thể nhìn về phía trước mà bước đi. Buồn vậy thôi đến lúc thì cái cảm giác hụt hẫng, xa lại trên cái đất Sài Gòn này cũng nguôi ngoai phần nào theo thời gian. Ở Sài Gòn lâu rồi cũng thành quen, lâu rồi cũng thành yêu như câu mà ông bà ta thường nói “Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”. Quả thực giờ thì Sài Gòn với tôi rất đáng yêu các bạn ạ! Không biết các bạn cảm nhận như thế nào về Sài Gòn nhưng với tôi ở hiện tại Sài Gòn bớt náo nhiệt bởi tôi luôn tìm cho mình được góc nhìn êm ả nơi phố thị. Sài Gòn có nhièu món ngon và luôn khiến tôi phải bỏ công mà săn lùng, Sài Gòn còn có những con đường sách nơi tôi có thể cả ngày thả mình vào trong đó tha hồ đọc.. vâng vâng và vâng vâng. Khi tôi tìm được cái riêng mà chỉ có ở Sài Gòn mới có nó khiến tôi thêm yêu và quý nơi này, không bởi sự xô bồ, nỗi nhớ quê nhà hay sự đối xử giữa người với người nơi đây mà tôi ghét bỏ Sài Gòn. Sài Gòn rộng lớn đa dạng, phong phú khiến tôi phải tự mình vận động mở rộng nhièu góc nhìn học hỏi, tìm hiểu và vui chơi… Và có lẽ tác phẩm “Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn và …em” đã nắm bắt được cảm xúc đồng điệu này của số đông nên mới hay đến vậy. Hay từ trong cách kể chuyện, hay từ những gì thân thuộc mà bất kì ai sống ở Sài Gòn nhiều năm điều có thể thấy. Bởi đỗi những điều bình dị quen thuộc ấy đã làm nên một Sài Gòn vừa nên thơ, yên bình vừa náo nhiệt, phồn hoa… sự đối nghịch giúp người đọc hiểu rõ hơn về Sài Gòn-một cô gái trẻ dịu dàng và năng động.

Viết bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Book trailer

Cây tiền và bài học ‘làm giàu không khó!’

“Bạn cảm thấy bế tắc? Mối quan hệ của bạn trên đà đổ vỡ? Câu chuyện hấp dẫn của Chris sẽ cho bạn thấy rằng có một cách để kiểm soát cuộc sống và tương lai mà không cần mất nhiều thời gian, tiền bạc. Với các chiến lược thông minh của Chris và niềm cảm hứng từ các nhân vật đáng yêu của anh, bạn có thể bắt đầu ngay hôm nay.”

Published

on

By

Cay tien

Cây tiền, được viết bởi tác giả best-seller của The New York Times - Chris Guillebeau, dùng giọng kể thu hút và một câu chuyện lôi cuốn pha lẫn hài hước để truyền tải thông điệp chính: làm giàu luôn khó trừ khi bạn sẵn lòng làm việc hăng say và đủ can đảm vượt khỏi vùng an toàn.

Sách kể câu chuyện về Jake Aarons – chàng trai trẻ đang bị khủng hoảng, cả trong đời sống tài chính lẫn tình cảm. Anh sẽ bị tống khỏi căn hộ đang thuê trong 30 ngày tới. Giữa tình cảnh ngặt nghèo, Jake tham gia một nhóm hành động gặp gỡ hàng tuần. Mỗi thành viên nhóm có nhiệm vụ chạy một mô hình kinh doanh ngoài công việc chính để kiếm thêm thu nhập, với điều kiện: chi càng ít vốn càng tốt trước khi mô hình kiếm được tiền.

Trong vòng một tuần, Jake đã vật lộn học cách kiếm 1000 USD, với sự giúp đỡ tận tình của các thành viên khác. Nhờ lòng kiên trì, nhẫn nại và ham học hỏi, Jake đã tích lũy được nhiều kỹ năng quan trọng và kiểm soát thành công cuộc sống của mình.

Mượn câu chuyện của Jake, quyển sách nêu lên những bài học hay, hữu hiệu trong kĩ năng quản lý tài chính thời hiện đại. Trong khi nhiều cuốn sách cùng thể loại gạch ra những đầu dòng “how to”, lời khuyên và các bước hướng dẫn hành động, Cây tiền khéo léo đi theo một hướng khác và không trùng lập với những tác phẩm bàn về tài chính hiện hành.

Toàn bộ nội dung xoay quanh câu chuyện của Jake - hấp dẫn và đầy cảm hứng, sau đó nhẹ nhàng rút ra những hiểu biết sâu sắc và các bước hành động thiết thực từ câu chuyện đó. Điểm người đọc yêu thích ở Cây tiền là nó thực sự mang tới một làn gió mới cho thể loại sách tài chính vốn bị rập khuôn là khô khan, thiếu hấp dẫn.

  • Không ai nên để cho toàn bộ thu nhập của mình phụ thuộc vào một nguồn lương duy nhất. Cho dù bạn gọi nó là nghề tay trái, công việc làm ăn nhỏ hay chỉ là “một thứ gì đó bạn làm để kiếm thêm tiền”, bạn đều có thể sử dụng mô hình này để tạo thêm tự do cho chính mình.
  • Bắt tay vào làm trước khi bạn sẵn sàng.

Tất cả chúng ta, ai cũng có thể rút ra được bài học cho riêng mình từ quyển sách. Cây tiền có thể là cuốn cẩm nang hữu ích với đầy những ý tưởng tuyệt vời để kiếm tiền, đồng thời là một quyển fiction cuốn hút, giúp bạn tận hưởng trong suốt quá trình đọc.

Cây tiền truyền cảm hứng và khiến người đọc cảm thấy sẵn sàng ra ngoài và thực hiện ước mơ của họ, song cũng thực tế và hữu ích khi chứa đựng các lời khuyên khác nhau dành cho bất kỳ ai muốn thay đổi cuộc sống, kiếm thêm thu nhập.

Tác phẩm được phát hành trong thời điểm thế giới bất ổn do dịch bệnh, vì lẽ đó, thông điệp Chris Guillebeau muốn truyền tải về việc nắm quyền kiểm soát tương lai, cuộc sống của chính bạn được nhiều độc giả đón nhận, đồng cảm. "Tôi viết cuốn sách này nhằm hướng mọi người đến một cách nghĩ mới có thể giúp họ thoát khỏi gánh nặng nợ nần và trao cho họ sức mạnh để kiểm soát mạnh mẽ hơn tương lai của mình.”

“Bạn có thể làm nhiều điều hơn bạn nghĩ.”, tác giả Chris Guillebeau kết luận.

Về tác giả:

Chris Guillebeau (sinh năm 1978) là một trong những tác giả best-seller của tờ The New York Times. Guillebeau nổi tiếng với tác phẩm Khởi nghiệp với 100 đô la và nhiều tác phẩm giá trị khác. Ngoài viết sách, Guillebeau còn cộng tác viết bài cho CNN, Business Week, the Huffington Post...

Cây tiền là quyển sách mới nhất của tác giả, cũng là một trong các quyển nổi bật nhất.

“Chris Guillebeau luôn là một trong những bộ óc truyền cảm hứng kinh doanh mạnh mẽ nhất – cung cấp cho chúng ta nhiều điều bổ ích, từ cẩm nang du lịch thế giới đến xây dựng cuộc sống thú vị. Giờ đây, với Cây tiền, anh cho thấy mình cũng là bậc thầy kể chuyện. Nếu bạn đang mong mỏi làm việc để kiếm sống và phát triển sự nghiệp, đây là một cuốn sách đáng đọc.” - Daniel H. Pink, tác giả của Từ bản năng đến nghệ thuật bán hàng

Nhận xét về quyển sách:

  • "Một câu chuyện đầy cảm hứng về cách nghề tay trái có thể giúp bạn hái ra tiền trong suốt quãng đường dài." - Daymond John, Ngôi sao chương trình Thương vụ bạc tỷ và Tác giả của Rise and Grind
  • "Cuốn sách này không chỉ khiến bạn phải lật giở từng trang, chính nó sẽ thắp lên tia sáng trong hành trình xây dựng cuộc sống tự do, thịnh vượng mà bạn hằng mơ ước." - Derek Sivers, Tác giả của Anything You Want
  • “Với những nhân vật sống động, dễ hiểu và một câu chuyện sẽ cuốn hút bạn đến cùng, cuốn sách này đưa ra một thông điệp mạnh mẽ: cơ hội kiếm tiền ở khắp mọi nơi. Bạn chỉ cần học cách nhìn ra chúng”. - Grant Sabatier, tác giả của Financial Freedom
  • “Bạn cảm thấy bế tắc? Mối quan hệ của bạn trên đà đổ vỡ? Câu chuyện hấp dẫn của Chris sẽ cho bạn thấy rằng có một cách để kiểm soát cuộc sống và tương lai mà không cần mất nhiều thời gian, tiền bạc. Với các chiến lược thông minh của Chris và niềm cảm hứng từ các nhân vật đáng yêu của anh, bạn có thể bắt đầu ngay hôm nay”. - Laura Vanderkam, tác giả của Juliet's School of Possibilities

Một số trích dẫn hay:

  • Tiền không phải là tất cả, nhưng khi không có tiền, bạn có ít quyền kiểm soát hơn. Bạn có ít lựa chọn hơn.
  • Bán những gì mọi người muốn mua là một bài học quý giá.
  • Chi phí thời gian của tiền là gì? Chẳng cần bằng cấp kinh doanh bạn cũng biết rằng thời gian của mình có giá trị nào đó.
  • "...một vài giờ đồng hồ mang lại lợi nhuận nhiều hơn so với những giờ khác. Toàn bộ thời gian học hỏi và tìm hiểu, anh không kiếm được chút tiền nào – nhưng khoảng thời gian đó có tiềm năng tạo ra giá trị lớn."
  • Có một điều tôi không thể không nhấn mạnh là: hãy cẩn thận, đừng phức tạp hóa vấn đề. Nhiều người bị ám ảnh bởi chuyện ‘nghĩ lớn’. Họ nghĩ mình có thể giống như Steve Jobs hay nhiều doanh nhân thành đạt khác. Một cách tốt hơn cho hầu hết chúng ta là phải suy nghĩ rất, rất đơn giản. Cậu có thể làm gì để người ta trả tiền cho mình? Làm sao để cậu có thể dùng những gì mình học được để giúp đỡ người khác – và giúp họ đủ nhiều để họ sẵn sàng dùng tiền đổi lấy nó?
  • Thực sự có thị trường cho bất cứ mặt hàng nào.
Đọc bài viết

Book trailer

Người trồng rừng – Một ý niệm khác về hạnh phúc

Cùng Hoàng tử bé, đây là cuốn sách bất cứ một đứa trẻ nào (và cả người lớn) cũng rất nên đọc và thực hành theo.

Published

on

By

Nếu ai đó hỏi đâu là điểm bắt đầu cho người trưởng thành nhìn về sinh thái, thì câu trả lời chắc hẳn là Mùa xuân vắng lặng của Rachel Carson. Tôi tình cờ biết được cuốn này thông qua một cuốn sách khác, quyển sci-fic Tam Thể của Lưu Từ Hân, trong đó tác giả đã mô tả lại quá khứ của một nhân vật thời trẻ, khi bà cùng các Hồng vệ binh đốn rừng phục vụ sản xuất. Giữa khung cảnh tang thương và nhiều mất mất như thế, một cuốn sách cấm như Mùa xuân vắng lặng lại được đọc bởi một Hồng vệ binh càng là tiếng kêu thảm thiết hơn nữa, như loài ve sầu lột xác trong đêm.

Thế nhưng cũng như trong những cuốn sách khoa học thường thức khác, các tác giả ngày nay bỏ công để nghiên cứu và đúc kết ra được những nguồn thông tin quý báu chỉ sau khi thế hệ con cháu của họ bị đe dọa. Họ thường chủ quan với thời đại mình, nhưng cảm thấy nguy hiểm cho thời đại sau. Và sự chậm trễ ấy phần nào là nguyên nhân cho những ngày môi trường mù sương, hiệu ứng nhà kính xảy ra gần đây. Liệu có thể lý luận ngược lại, khi nếu trẻ con hiểu được những vấn đề về này từ sớm hơn thì liệu ta đã có một kết cục khác, một góc nhìn khác với những gì đã, đang hoặc sẽ diễn ra trong tương lai gần? Và ở một mặt nào đó tôi tin là có – và Người trồng rừng của Jean Giono như một trải nghiệm rất đáng thử qua, vừa sinh động, gần gũi; mà lại dịu dàng và nhiều triết lý.

Điểm cuốn hút đầu tiên của cuốn sách này là nó đã dẹp tan mọi tạp âm của cuộc sống thường ngày. Không gian lão Bouffier và người lữ khách đi đến là vùng cao nguyên bán hoang mạc, nơi chỉ mọc heo hút vài khóm oải hương dạo. Trong vùng đất bị xóa trắng ấy, câu chuyện bắt đầu, dày lên và được làm nền. Trong một khoảnh khắc nào đó, tôi nghĩ, Jean Giono đã đưa người đọc về thời khởi thủy, khi Bouffier và lũ cừu của ông như thuyền Noah và muôn loài thú dời đi sau trận Đại hồng thủy - nơi trái đất đang bắt đầu lại, và cũng là nơi mọi thứ đang dần diễn ra.

Trong tác phẩm đoạt giải Pulitzer – Vòm Rừng của mình, Richard Powers đã mượn một nhân vật để tự vấn đức tin rằng: “Khi Chúa nhấn chìm mọi thứ, sinh vậy duy nhất Ngài muốn mang theo là những con vật. Vậy những loài cây ở đâu sau lời sấm truyền ấy?”. Và hành trình của lão Bouffier như lời hồi đáp cho câu hỏi đó, bằng những hành động kỹ càng mà đầy yêu thương.

Với lão Bouffier, Jean Giono không cho người đọc cái nhìn của một lão đỏm dáng chỉ khi nhận ra cuộc sống của mình đang đến hồi kết thì mới cố gắng làm điều gì đó để cửa thiên đường được phần rộng mở. Mà qua quá trình gieo hạt, tìm hiểu; lão đã biết được cây phong không thể lớn lên ở nơi thiếu nước hay cây sồi mới thực sự phù hợp ở nơi đây. Và cũng trong quá trình ấy, cứ một trăm ngàn hạt giống khi ta đem gieo thì chỉ có hơn mười ngàn hạt cây nảy mầm… Tất cả tri thức ấy gợi ta nhớ đến một người thầy vĩ đại hơn, rực rỡ hơn của vấn đề sinh thái – Adold Lepold.

Từ khi rừng được tái sinh, những vấn đề khác cũng đến manh mún xếp hàng vây quanh. Từ chỗ hơn 10 căn nhà với 3 gia đình bán than, nơi người ta nhỏ nhen, bạc nhược tranh nhau mỗi lúc mỗi nơi; nay hương thơm ngào ngạt níu lấy con người từ ngay dưới chân đường cái. Rừng hay những loài cây có một sức hút thật sự mãnh liệt, nó đem nước về lại những cành trụi khô, thành nơi sinh sống cho loài thú hoang hay cả con người, và hơn hết, là một thực thể có đủ sự sống và những điều riêng còn nhiều bí ẩn.

Chính khi khu rừng lớn nhanh cũng chính là lúc con người xuất hiện trở lại. Ho đo đạc và suy tư trong mình những ý định khai thác. Với một cơ may là chiến tranh không còn tàn phá, với những con người duy tâm tin rằng Chúa đang ký thác gửi đến một rừng hạt giống… những nỗi sợ hãi dẫu cho hoang đàn cũng thành điều tốt với khu rừng ấy. Và dẫu cho hai kỳ thế chiến có đốt nó đi, người ta có xách dao rựa đến chặt nó xuống; thì lão Bouffier vẫn thế, vẫn cách xa đến muôn hàng dặm tiếp tục công việc rải hạt của mình.

Trong những khoảnh khắc của cuốn sách này, Jean Giono có đôi lần nói rằng lão Bouffier hay người lữ thứ - có thể là cả chính ông – thường hay thường kiệm lời. Nhưng thật ra tôi lại nghĩ khác. Những người du mục thuộc những bộ tộc - những Bedouin trên thảo nguyên hay bán hoang mạc, họ nhìn thời tiết để mà tận hưởng, đóan định cuộc sống. Và lão Bouffier ở đây cũng vậy. Ông im lặng vì cây cối giao tiếp với ông bằng ngôn ngữ khác, bằng niềm tri âm hay những tiếng động dẫn cho xào xạc mà ta không thể hay biết. Chỉ có thể hiểu rừng đã ở đó, từ rất lâu rồi.

Ông lão già nua mà đầy tráng kiện ấy cũng không ôm hết công trạng vào bản thân mình. Người ta có thể bảo rằng lão chí công vô tư, nhưng từ vẻ ngoài ít nói tôi lại đoán rằng, thật ra lão nghĩ trồng rừng là điều nên làm, vì không ai làm nên lão sẽ làm – như ngay câu đầu mở vào cuốn sách “muốn thấy được cá tính vĩ đại của một người, ta phải có cơ hội quan sát hành động của họ trong nhiều năm tháng. Nếu người đó có hành động vị tha và cao cả, đem lại nhiều lợi ích lớn lao rõ ràng, mà không cần một sự đền đáp nào, một con người như thế ra rất khó thể quên”. Và cũng rõ ràng ông chẳng hề biết chỗ này là đất của ai, của lão địa chủ hay đất của tổng; thế nhưng đó là việc nên làm và cần phải làm.

Với Người trồng rừng, Jean Giono bằng một câu chuyện mang vẻ thần thoại đã khắc họa được một bức tranh tuy nhỏ mà đầy sống động về mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên. Trong đó, ông khắc họa một cách thành công nhân vật kinh điển – lão Bouffier – để vượt qua những giới hạn nhận thức thông thường; người ta có thể hiểu được đó là ý niệm, là niềm vui sống khi con người hòa mình cùng với thiên nhiên. Một trang viết đẹp và nhiều chiêm nghiệm.

Cùng Hoàng tử bé, đây là cuốn sách bất cứ một đứa trẻ nào (và cả người lớn) cũng rất nên đọc và thực hành theo.

Hết.

Chiêu Dương

Đọc bài viết

Book trailer

Mỗi phụ nữ phải tự tìm ra cách để mình hạnh phúc

Published

on

By

Bởi vì, người phụ nữ không hạnh phúc thì không thể có mối quan hệ tốt đẹp với bất cứ ai, ngay cả với chính bản thân mình và con mình sinh ra. Đó là thông điệp mà tác giả Trần Vân Anh gửi gắm trong cuốn sách vừa phát hành Hôm nay mẹ có vui không?

Muốn hạnh phúc, phải biết tự chữa lành

Cuốn sách mở đầu với kí ức làm con của tác giả, trong đó là sự soi chiếu của đứa con nhỏ với tổ ấm và mối quan hệ với gia đình từ mỗi ngày lớn lên. Đâu đó, người đọc tìm thấy chính vấn đề của gia đình mình, từ sự đứt kết nối, từ âu lo, trầm cảm, đến sự phản kháng tức thì của tuổi nhỏ. Tập sách tìm kiếm câu chuyện ẩn bên trong mỗi đứa con, nơi cảm xúc phức tạp không thể bày tỏ thành lời và dần trở nên xa lạ trong chính tổ ấm của mình. Chứng thiếu hụt cảm xúc thời thơ ấu hình thành, khiến một đứa trẻ lớn lên, trưởng thành với khuyết tật cảm xúc. Có người vấp ngã trong đời sống cá nhân, người trầm cảm, lo âu và có người trượt dài trên suốt cuộc đời.

Thế nhưng, con người sinh ra vốn đã có bản năng mưu cầu hạnh phúc. Theo tác giả "Cố hạnh phúc không phải là hạnh phúc. Đã gọi là hạnh phúc thì sao lại phải cố? Hạnh phúc là cảm xúc thoả mãn tự nhiên như hơi thở. Khi tự gọt chân cho vừa giày, khi phải nhẫn nhịn cho qua, khi phải gồng mình kiềm chế, dù là tự nguyện, thì không thể nào gọi đó là  hạnh phúc, có chăng cũng chỉ là phép thắng lợi tinh thần, tự huyễn hoặc bản thân mà thôi".

Trong Hôm nay mẹ có vui không?, tác giả đã đi tìm khái niệm tận cùng của hạnh phúc, từ đó tìm ra cách để trở nên hạnh phúc mà bước đầu tiên và quan trọng đó là phải biết tự chữa lành. Những tổn thương sâu kín nhất nếu được tìm thấy và sửa chữa kịp thời sẽ giúp người phụ nữ ngập tràn trong năng lượng tích cực, được sống đúng với bản thân mình, tự vui với những niềm vui chân thật. Đó chính là hạnh phúc trọn vẹn mà chúng ta đều mong mỏi tìm kiếm.

Thông qua từng trang sách, người đọc tìm thấy bản thân mình trong nhiều vấn đề từ khủng hoảng hôn nhân, hậu ly hôn và nuôi dạy con cái. Đồng thời học được từ tác giả quá trình tìm lại chính mình, tự chữa lành, là con đường thoát khỏi trầm cảm, tìm lại niềm vui, sự cân bằng, thanh thản trong tâm hồn, giải phóng khỏi những áp lực của hành trình làm mẹ và đồng hành cùng con vượt qua những khiếm khuyết không mong muốn. 

Hôm nay mẹ có vui không?

Trong cuộc sống quá bận rộn vội vã hiện nay, phụ nữ chúng ta đôi khi không còn nhận ra niềm vui lấp lánh trong tim hoặc phớt lờ nỗi buồn phảng phất sâu kín. Trong khi, theo lẽ tự nhiên, những diễn biến cảm xúc vui buồn thường nhật ấy cần được mỗi cá nhân nhận ra và giải toả nó. 

Hôm nay mẹ có vui không cũng chính là hôm nay mình có vui không? Ý thức được hôm nay mình có vui không, vì sao mình vui chính là một bước để hiểu bản thân, từ đó người phụ nữ sẽ tự biết yêu bản thân đúng cách, chăm sóc những phần cảm xúc sâu kín nhất bên trong và đạt tới hạnh phúc trọn vẹn. Người đọc nhận ra rằng yêu bản thân không phải là ích kỉ, và một phụ nữ dám hạnh phúc sẽ biết cách làm cho mình hạnh phúc, từ đó các mối quan hệ xung quanh họ cũng dần trở nên tốt đẹp hơn.

Chân dung người phụ nữ hiện đại hiện ra rất rõ ràng trong trang sách. Cô ấy biết rõ mình muốn gì, độc lập tài chính, nuôi dưỡng đam mê, không ngừng học hỏi. Cô ấy dám đấu tranh với chính mình để đạt tự do thực sự về tư tưởng. Cô ấy rạch ròi giữa thấu cảm và chấp nhận trong mối quan hệ với bố mẹ và mạnh mẽ bước ra khỏi cuộc hôn nhân không khiến mình hạnh phúc như một cách tự sửa chữa sai lầm của bản thân và giải thoát khỏi các định kiến.

Cũng theo tác giả Trần Vân Anh: "Mẹ vui hay buồn có ảnh hưởng rất nhiều đến hành trình làm mẹ và tâm lý đứa con. Mẹ dịu dàng hay gắt gỏng, nóng nảy hay kiên nhẫn đều tác động đến hành vi và suy nghĩ của con mình. Khi mẹ hạnh phúc, mẹ trở nên nhẹ nhàng, bao dung, đứa con sẽ lớn lên bình an, vượt qua khiếm khuyết, tự tìm cho mình lẽ sống. Khi mẹ hạnh phúc, mối quan hệ mẹ con sẽ tự nhiên trở nên khăng khít, mẹ chỉ cần đốt đuốc lên, con sẽ tự tìm ra lối đi cho riêng mình".

Trong một xã hội quá nhiều định kiến khắc nghiệt với phụ nữ như Việt Nam, nếu không tự mình dám hạnh phúc thì phụ nữ không bao giờ hạnh phúc thật sự. "Hôm nay mẹ có vui không?" cũng chính là thông điệp về hạnh phúc, bắt đầu từ một điều rất nhỏ nhoi là cảm nhận niềm vui, ngay hôm nay. Người phụ nữ - người mẹ dám hạnh phúc sẽ lan toả năng lượng đó cho con mình và những người xung quanh.

Mẹ "lười" dạy con trai

Một phần khá thú vị của tập sách chính là câu chuyện làm mẹ "chín ép" của tác giả. Một người mẹ như sống giữa hai thế giới tâm lý trái ngược: Một bé học giỏi nhưng sợ giao tiếp vì chứng tự kỉ chức năng cao, một bé hoạt ngôn, nhạy cảm nhưng có vấn đề về học tập và bị chứng tăng động giảm chú ý.

Như tác giả viết "Tôi không nuôi dạy những đứa trẻ nhiều khiếm khuyết, tôi đang đồng hành cùng hai con người trưởng thành có khiếm khuyết - giống như chính bản thân tôi. Chúng tôi giúp nhau hoàn thiện mình". Cách tác giả dạy con nấu ăn làm việc nhà, tiêu tiền, tự chơi với nhau hay cách chị giải thích cho con việc bố mẹ ly hôn, chuyện mẹ sẽ có người yêu mới, nói với con trai về sinh lí, tình dục tuổi dậy thì... được kể chân thật, gần gũi và lôi cuốn. Tác giả chủ trương giảm áp lực hết mức có thể cho những đứa con của mình bằng cách trở thành bà mẹ hạnh phúc, không hy sinh cả cuộc đời cho con, không bắt con phải gánh lấy giấc mơ của mình và tôn trọng tối đa tính cách riêng của mỗi đứa.

Cách tác giả đồng hành cùng con vượt qua các nhược điểm để cả ba mẹ con có một cuộc sống nhẹ nhàng vui vẻ là những gợi ý hữu ích cho nhiều bậc cha mẹ trong hành trình nuôi dạy con.

"Hôm nay mẹ có vui không?" có lối viết giản dị, chân thật và rất đời, không triết lý nhưng sâu sắc, không hoa mỹ trong ngôn từ nhưng đủ chạm đến trái tim của người đọc. Đây là một cuốn sách đẹp cả về nội dung và hình thức mà phụ nữ nào cũng nên có, nhất là trong tháng 3 - tháng của phụ nữ này. Sách do nhà xuất bản Phụ Nữ và Phương Nam book phát hành. Đang có bán tại hệ thống nhà sách trên toàn quốc.

*


Đọc bài viết

Cafe sáng