Trà chiều

Khi người ta trẻ và đam mê

Tôi viết những dòng này năm 2017, khi tuổi trẻ vẫn còn đúng nghĩa tuổi trẻ, không cần phân vân suy xét.

Published

on

“Look at you kids with your vintage music.
Coming through satellites while cruising.
You’re part of the past but now you’re the future…”

Đã lâu lắm rồi tôi không dám bước vào thế giới hư ảo, ma mị, trầm uất và sực mùi thuốc phiện của Lana. Bởi vì tôi sợ. Tôi sợ sẽ trượt sâu vào đường hầm hun hút mà chị tạo ra, sẽ lại có ham muốn được ngất lịm đi trong hơi cỏ hay men nồng. Trạng thái sống ấy không phù hợp với hiện thực này, bề mặt gồ ghề, lồi lõm và đầy cạm bẫy này. Một cô gái phê pha và u sầu có thể đứng vững trong hiện thực sắc lạnh như thế chăng?

Không. Nhất định là không rồi.

Nhưng Lana vẫn thế, vừa quen thuộc vừa đáng kinh ngạc. Trong phần bình luận của video Love trên YouTube, một người nói rằng dường như Lana đã đạt đến trạng thái quân bình hoàn hảo. Điều ấy thật đáng mừng cho chính Lana và cả người yêu mến chị. Đây là Lana của Born To Die, Blue Jeans, Summertime Sadness, Ride, Bel Air… nhưng đồng thời cũng là một cá thể phái sinh hoàn toàn mới. Vẫn là màu sắc cũ kỹ đầy hoài niệm, vương chút mơ màng; nhưng Lana hôm nay đã trở thành người cân bằng được thế giới xúc cảm hỗn mang trong mình.

Chị cười rạng rỡ nhiều hơn, ánh mắt sáng ngời hơn. Lana giống như đã lột được lớp kén tối tăm để hóa thân thành cánh bướm ngũ sắc. Chị vẫn bồng bềnh trôi trong vườn địa đàng xưa cũ ấy thôi, nhưng nay đã có thêm đôi cánh đẹp biết mấy. Tôi đã nghe giai điệu và những ca từ của Love rất kỹ để từng nốt nhạc thấm vào tâm can. Và tôi biết ơn Lana. Tôi biết ơn cô gái đặc biệt này bởi không chỉ là nghệ sĩ, Lana giống một vị giáo chủ của tín ngưỡng dành cho những kẻ lạc lối nhiều hơn. Khi thực hiện Love, Lana có lẽ cũng tự ý thức được rằng chị đang pha chế một liều thuốc an thần cực mạnh cho lớp lớp tín đồ.

Và tôi biết ơn Lana bởi khi lặng lẽ bước vào thế giới của Love, tôi chợt nhận ra bản thân trong những ngày xưa cũ. Tôi thấy một cô gái trẻ mặc chiếc váy đen dài quá đầu gối đang ngồi uống coke trên sân thượng vào buổi chiều tháng 7. Cô ấy đang hân hoan chia sẻ những hiểu biết non nớt về nghệ thuật và cuộc đời với cậu bạn thân. Tôi thấy niềm vui thơ dại phản chiếu trên khuôn mặt bầu bĩnh và những lọn tóc bết dính trên cổ dưới ánh nắng Hè. Cô gái ấy đã từng vui biết mấy dù cả phía trước và phía sau đều là giông tố.

Không giống hôm nay, trong hiện thực này.

Lana nhắc tôi nhớ ra rằng tôi đã thay đổi nhiều đến mức nào. Tôi thay đổi để thích nghi với vô vàn vũ trụ song song được tạo ra và giao nhau qua hàng tỉ tỉ lựa chọn của con người. Cũng như đa số họ, tôi có xu hướng cho rằng chỉ có ngoại cảnh biến chất, còn “tôi” thì không hoặc rất ít. Nhưng điều đó không phải sự thật. Không phải sự thật nào trong cả hai sự thật phổ biến mà con người tự áp đặt cho phù hợp với hệ quy chiếu riêng mình.

Tuy nhiên điều quan trọng nhất không phải nhận thức mới mẻ ấy. Điều quan trọng nhất, là Lana nhắc tôi nhớ lại con đường mình thực sự muốn đi – thế giới mà tôi thực sự muốn tan vào. Lana mở lại một ô cửa sổ đặc biệt, để tôi có thể phóng tầm mắt ra khu vườn của những tâm hồn đồng điệu.

Love của Lana mang đến dòng chảy cảm xúc rất đặc thù. Đó là loại cảm xúc chỉ ùa về khi bản thân nhận ra mình được thấu hiểu đến tận gốc rễ. Giống như khi hai con người thân thiết ngồi cạnh nhau trong một buổi hoàng hôn bên bờ sông mùa Thu; sắc cam dịu phủ kín nền trời và loang ra trên mặt nước. Không cần lời nói hay cái động chạm nào, ngay khi khoảnh khắc ấy bắt đầu, chúng ta liền biết mình đang được sẻ chia theo cách chân thành nhất.

Thế là tôi bắt đầu hình dung được thật cụ thể những ký ức khác nữa.

Tôi nhớ những buổi trò chuyện dài bất tận và đầy say mê về đủ thứ trên đời; khi chúng tôi cùng lao vào sáng tạo một tác phẩm mới bằng máy ảnh, máy quay, bút vẽ hay một cây đàn. Chúng tôi lúng túng chia sẻ cho nhau những bản nhạc tự viết hay một blog bí mật thưa vắng người lui tới. Có nhiều ngày chúng tôi xem liên tiếp 5-6 bộ phim khó nhằn rồi cùng nêu quan điểm và phá lên cười. Có nhiều đêm chúng tôi lao vun vút trên đường, ngang qua phố rồi phố rồi phố rồi phố. Chỉ cần tôi bỏ chiếc kính cận ra, cả thế giới này sẽ chỉ còn là một mớ bokeh nhạt nhòa. Phía trước không còn là con đường mà đã biến thành chiều không gian duy nhất dành cho những tâm hồn cô đơn. Chúng tôi rong ruổi trên cánh đồng hoang của riêng mỗi người, đôi khi chúng tôi va vào nhau ở đây hoặc ở kia. Chúng tôi có thể hiểu nhau chỉ cần qua ánh mắt hay một nụ cười, chẳng cần gì hơn nữa.

Toàn bộ vật chất phù phiếm trong vũ trụ mênh mông kia có là gì khi đem so với những khoảnh khắc ấy? Sự đố kị, hờn ghét, ganh đua để đạt được một giá trị hư ảo nào đó có đáng giá không? Thật sự không là gì cả, không thể so sánh được.

Và tôi biết ơn Lana cũng như nhóm sản xuất của chị vì đã tạo ra Love. Một nghệ sĩ có thể thông minh cả về trí tuệ lẫn cảm xúc đến mức nào mới có thể làm được điều tốt đẹp đến vậy?

Though it’s enough just to make you go crazy, crazy, crazy
I know, it’s enough just to make you go crazy, crazy, crazy…

Tái bút 2021,

Hai năm nay, tôi không còn nghe nhạc Lana Del Rey nhiều như trước, thậm chí mất hẳn sở thích đó. Tôi biết chị ra album mới với cái bìa “design nhà làm”, như thể ngẫu hứng ngoạc ra trong một buổi chiều rảnh rỗi. Tôi biết mạng xã hội vẫn vừa ưu ái vừa chọc ghẹo chị là bà cô “đu dây”. Chị rất được lòng không chỉ gen Y mà cả gen Z, khó phết đấy ạ. Nhưng tôi chỉ biết vậy rồi thôi, tôi không nghe album mới của chị.

Sát nút tuổi 30, tôi thật sự đã khác. Không phải vì tôi dùng ý chí để thay đổi, hoặc có thì tôi cũng chẳng nhận ra được mấy. Tôi chỉ khác và tôi biết thế, tôi quan sát thấy những thay đổi từ tế vi tới to khủng trong chính mình.

Tôi quan sát tôi, một trạng thái mà trước đây tôi chưa từng dám nghĩ mình sẽ đạt được, kể cả trong lần tỉnh giấc ngơ ngác ở tuổi 26 trên đây. Nhưng hãy để câu chuyện ấy lại để giãi bày trong một dịp khác.

Tôi từng ẩn bài viết này, bây giờ tôi lại mở ra. Chặng đường quá khứ có những dấu chân dường như chẳng liên quan gì tới mình của hiện tại, nhưng đâu phải vì thế mà tất cả là ảo ảnh.

Từ lâu, tôi đã luyện thành công khả năng coi quá khứ là những giấc mơ vụn, chỉ cần tỉnh dậy là quá khứ tan biến, không cảm xúc, hoàn toàn hư vô. Tôi phải có khả năng này để tiến bước, để gánh nặng quá khứ không thể kéo trì đôi chân tôi. Sự lạnh nhạt, thậm chí tàn nhẫn của tôi với quá khứ đã trở thành một giai thoại nổi tiếng giữa những người thuộc về nơi đó.

Tôi chưa từng mặn mà với quá khứ, trước sao nay vẫn vậy. Tôi không có lý do nào để nhìn về phía ấy, ngay cả lúc này, cái tôi nhìn không phải một chiều thời gian mà là chính mình trong chiều thời gian đó. Tôi đã là ai, là ai, là ai, là ai trong một thập kỷ qua?

Mỗi năm đều đặn, sẽ có những ngày ký ức tuổi 20 gõ vào tôi coong coong, càng gần tuổi 30 tiếng gõ càng dồn dập và ồn ào hơn. Thật kỳ lạ, những ngày ấy thường rơi vào mùa Hè, dù tuổi trẻ tôi đâu có yêu mùa Hè. Vậy mới thấy vô thức chứa những bí mật lớn đến thế nào về ta. Tôi từng tưởng tôi rất hiểu bản thân, bây giờ tôi mới biết mình chẳng hiều gì cả.

Cuối cùng tôi cũng đã đủ già để nhận ra mình không hề biết gì về thế giới này. Nghiêm túc, chân thành. Như một cuốn sách mới trống không, sẽ được chầm chậm viết lại từ đầu.

Hải Âu

Click to comment

Viết bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Trà chiều

Đọc sách và khoe sách: Trào lưu mới của giới thượng lưu

Published

on

By

Trong khi dòng chảy siết của công nghệ khiến chúng ta bão hòa thông tin và mệt mỏi với nhiều tin rác thì giới thượng lưu và sách đang lội ngược dòng, tạo nên một trào lưu thú vị.

Chúng ta không còn xa lạ khi các tỉ phú, doanh nhân nổi tiếng mới gắn liền với sách. Họ không chỉ là những người đọc nhiều sách, đọc thường xuyên mà vài người còn trở thành tác giả và liên tục truyền cảm hứng sống thông qua sách. Nhà đầu tư Warren Buffett ước tính rằng 80% thời gian ngày làm việc của ông được dành cho việc đọc và suy ngẫm. Ông nổi tiếng với câu nói: “Tôi thường ngồi trong văn phòng và đọc hầu như tất cả mọi thứ”. Bill Gate thì coi việc đọc sách là thói quen không thể bỏ mỗi ngày. Elon Musk luôn khẳng định sức ảnh hưởng của những cuốn sách đối với bản thân. Không chỉ cung cấp kiến thức, sách còn dạy cho ông cách ứng xử, cách nhìn nhận với thế giới để có được vị trí như hôm nay.

Bill Gate coi việc đọc sách là thói quen không thể bỏ mỗi ngày

Nhưng đến gần đây, không biết vô tình hay cố ý, sách bỗng trở thành một phụ kiện đặc biệt của những người mẫu khi xuất hiện trước công chúng. Những cuốn sách tạo nên điểm nhấn đặc biệt khi kết hợp với bất kỳ trang phục nào. Người ta hay nói vui rằng "Sách là trang sức đẹp nhất của phụ nữ!" theo nghĩa bóng, nhưng dường như điều này vẫn rất đúng theo nghĩa đen.

Chị em siêu mẫu Gigi và Bella Hadid thích cầm sách khi đi ra ngoài.

Người mẫu trẻ Kaia Gerber xây dựng một câu lạc bộ thích đọc sách trên Instagram. Hằng tuần, cô và các thành viên trong câu lạc bộ chia sẻ và thảo luận về những cuốn sách mà họ đang đọc.

Sách còn là nguồn cảm hứng cho những nhà thiết kế thời trang. Tại Tuần lễ Thời trang New York, nhà tạo mẫu Carolina Herrera trình diễn bộ sưu tập lấy cảm hứng từ cuốn tiểu thuyết "Khu vườn bí mật" của nữ nhà văn người Anh Frances Hodgson Burnett. Trong khi đó, bộ sưu tập xuân - hè 2023 của nhà thiết kế Rejina Pyo tại Tuần lễ Thời trang London cũng được lấy cảm hứng từ một câu nói của tiểu thuyết gia người Nga Lev Tolstoy: "Một người chỉ có thể sống trọn vẹn trong cuộc đời này nếu người đó biết cách làm việc và biết cách yêu thương".

Phòng làm việc tại nhà riêng của Anna Wintour tổng biên tập tờ tạp chí thời trang Vogue (Mỹ)

Không dừng lại ở đó, giới thượng lưu đang xuất hiện trào lưu thiết kế hẳn kệ sách riêng theo phong cách của mình. Anh Thatcher Wine - tác giả cuốn sách "For the love of Book: Designing and Curating a Home Library" cho biết anh đã hợp tác với nhiều nhân vật trong giới thượng lưu để giúp họ sắp đặt những giá sách lớn trong nhà riêng.

Anh Thatcher Wine và tủ sách được chính anh thiết kế.

Nhiệm vụ của anh Wine là thiết kế và xây dựng một giá sách phù hợp với phong cách của khách hàng, để khi họ có thời gian ngồi lại đọc sách, họ sẽ cảm thấy hứng thú với những cuốn mà anh đã chọn để xếp lên giá. Những khách hàng tìm tới anh hiện có diễn viên, đạo diễn, ngôi sao thể thao, doanh nhân...

Sau nhiều năm các nhà xuất bản phải chịu áp lực từ việc sụt giảm mạnh lượng sách bán ra. Tuy nhiên giờ đây, ở nhiều quốc gia trên thế giới, lượng sách bán ra bất ngờ gia tăng, đặc biệt ở giai đoạn trong và sau đại dịch Covid-19.  Phải chăng đại dịch Covid - 19 đã cho chúng ta quãng thời gian tuyệt vời để kết nối lại với thói quen đọc sách. Giờ đây, khi cuộc sống dần bình thường trở lại, nhiều người quyết định vẫn giữ thói quen này.

Trong thời đại mạng xã hội bùng nổ, tâm trí con người ngày càng ngộ độc với số lượng thông tin khổng lồ thì sách được xem là một phương thức nghỉ ngơi, một liệu pháp thư giãn tinh thần cực kỳ hiệu quả. Với những chuyển biến tích cực từ giới thượng lưu, sách vở trở thành một món đồ thời thượng. Việc đọc và thưởng thức sách được nâng lên một tầm cao mới.

Hạnh (Dịch và tổng hợp)

Đọc bài viết

Trà chiều

Những hình ảnh đáng suy ngẫm về sách, mạng xã hội và chúng ta

Published

on

By

Chúng ta là những gì chúng ta đọc. Có những điều trong cuộc sống đôi khi rất đúng nhưng ta vì một lý do nào đó ta đã không nhận ra được, cùng xem và ngẫm về những gì đang xảy ra với sách, mạng xã hội và chúng ta qua những bức ảnh dưới đây nhé!

Trên trang sách, ta không hề già đi.
Chúng ta có đang ngộ độc thông tin?
Hãy đọc vị chính mình thay vì đọc vị người khác.
Đây là cách chúng ta bảo vệ những đứa trẻ.
Kho báu thực sự!
Có một biển kiến thức ngoài kia đang đợi bạn.
Ở đâu không quan trọng, quan trọng là trên tay bạn cầm gì.
Bên trong người đàn ông bình tĩnh.
Đọc bao nhiêu sách là đủ?

Hạnh (Tổng hợp)

Đọc bài viết

Trà chiều

Thư viện nhỏ nhất nước Ý

Published

on

By

Có một làn không khí mát lành thổi qua những ngọn đồi và những ghềnh đá ở Basilicata, vùng đất xa xôi ở phía nam nước Ý. Đó là một chiếc xe buýt thu nhỏ màu xanh lam nhạt, một chiếc xe nhỏ xíu chất đầy sách. Người thủ thư của thư viện đáng yêu này là Antonio La Cava, một giáo viên người Ý già đã về hưu. Kết thúc sự nghiệp dạy học sau 42, ông Antonio La Cava cảm thấy vẫn còn nhiều điều mình có thể để giúp trẻ em khám phá niềm vui với sách. Cũng chính từ suy nghĩ ấy, năm 2003, ông quyết định mua một chiếc xe Ape cũ và sửa nó thành một thư viện di động, đặt tên là Bibliomotocarro. Trên xe chứa khoảng 700 cuốn sách và có thể phát nhạc. Đây có lẽ là thư viện di động nhỏ nhất nước Ý. Mỗi khi chiếc thư viện di động ghé qua, âm thanh vui nhộn sẽ báo hiệu cho lũ trẻ biết. Ngay lập tức, chúng kéo đến vây quanh tủ sách độc đáo, háo hức như vây quanh chiếc xe bán kem yêu thích. Basilicata là vùng đất xa xôi và cằn cỗi của nước Ý, vùng đất này bị cô lập trong nhiều thế kỷ, cư dân ở đây đa số đã di cư đến Naples, Rome hoặc Mỹ. Trong hơn mười năm, Antonio La Cava đã lái xe qua nhiều ngôi làng nhỏ ở Basilicata, ông dừng lại, trò chuyện với người dân địa phương và cho lũ trẻ ở đó mượn sách, đôi tặng luôn những cuốn sách mà chúng thích. Đặc biệt, bên cạnh những cuốn sách thông thường, nơi đây còn có những cuốn sách trắng để cho trẻ em có thể vẽ và nói những suy nghĩ, mong muốn của mình. Trong một cuộc phỏng vấn năm 2013, ông La Cava chia sẻ rằng kinh nghiệm của bản thân cho thấy những năm tháng dạy ở trường đã giúp ông có thêm cách để giúp trẻ em yêu thích sách và việc đọc sách. Không chỉ là một thư viện nhỏ, chiếc xe Bibliomotocarro còn là một câu chuyện ý nghĩa về nước Ý, về sách, về trẻ em và tình bạn.

Có một làn gió mát lành thổi qua những ngọn đồi và ghềnh đá ở Basilicata, vùng đất xa xôi ở phía nam nước Ý. Đó là một chiếc xe màu xanh lam nhạt, một chiếc xe nhỏ xíu chất đầy sách. Người thủ thư của thư viện đáng yêu này là Antonio La Cava, một giáo viên người Ý già đã về hưu.

Kết thúc sự nghiệp dạy học sau 42, ông Antonio La Cava cảm thấy vẫn còn nhiều điều mình có thể để giúp trẻ em khám phá niềm vui với sách. Cũng chính từ suy nghĩ ấy, năm 2003, ông quyết định mua một chiếc xe Ape cũ và sửa nó thành một thư viện di động, đặt tên là IL Bibliomotocarro. Trên xe chứa khoảng 700 cuốn sách và có thể phát nhạc. Đây có lẽ là thư viện di động nhỏ nhất nước Ý.

Mỗi khi chiếc thư viện di động ghé qua, âm thanh vui nhộn sẽ báo hiệu cho lũ trẻ biết. Ngay lập tức, chúng kéo đến vây quanh tủ sách độc đáo, háo hức như vây quanh chiếc xe bán kem yêu thích.

Basilicata là vùng đất xa xôi và cằn cỗi của nước Ý, vùng đất này bị cô lập trong nhiều thế kỷ, cư dân ở đây đa số đã di cư đến Naples, Rome hoặc Mỹ. Suốt 19 năm qua, Antonio La Cava đã lái xe qua nhiều ngôi làng nhỏ ở Basilicata, ông dừng lại, trò chuyện với người dân địa phương và cho lũ trẻ ở đó mượn sách, đôi khi tặng luôn những cuốn sách mà chúng thích. Đặc biệt, bên cạnh việc cho và cho mượn sách, ông còn có những cuốn sách trắng để cho trẻ em có thể vẽ và nói những suy nghĩ, mong muốn của mình.

Trong một cuộc phỏng vấn năm 2013, ông Antonio La Cava chia sẻ rằng kinh nghiệm dạy học của mình ở trường đã giúp ông có thêm cách để giúp trẻ em yêu thích sách và việc đọc sách. Không chỉ là một thư viện nhỏ, chiếc xe IL Bibliomotocarro còn là một câu chuyện ý nghĩa về nước Ý, về sách, về trẻ em và tình bạn.

Hạnh
dịch và tổng hợp từ nhiều nguồn

Đọc bài viết

Cafe sáng