Nối kết với chúng tôi

Bài thi viết

Bài thi viết Con thương chiếc áo Blouse – Thí sinh Đinh Kiều Anh

Lá thư gửi đến mẹ là cô Phan Thị Linh, hiện đang công tác tại trạm y tế xã Nghĩa Mỹ.

Published

on

Thông tin thí sinh tham dự

Họ và tên: Đinh Kiều Anh
Học sinh lớp 8A, trường THCS Nghĩa Thuận, tỉnh Nghệ An

Lá thư gửi đến mẹ là cô Phan Thị Linh, hiện đang công tác tại trạm y tế xã Nghĩa Mỹ.

*

Nghĩa Thuận, ngày 2 tháng 7 năm 2021

Thương gửi mẹ yêu!

Thế là đã hơn 2 năm kể từ ngày Việt Nam ghi nhận ca nhiễm virut Covid-19 đầu tiên. Trong hơn hai năm ấy, con đã thấy được rất nhiều điều. Đầu tiên, con thấy được sự sáng suốt, anh minh, tình yêu thương to lớn của Chính phủ dành cho nhân dân. Đó là những chỉ đạo quyết liệt và đúng đắn ngay từ ban đầu, là lời kêu gọi toàn dân đồng lòng, chung tay phòng chống dịch, là những lần xuống tận ‘‘chiến tuyến’’ để động viên các y, bác sĩ, các cán bộ nhân viên y tế tiếp tục chiến đấu, là những cuộc họp khẩn giữa đêm khuya.

Con còn thấy được sự cố gắng không ngừng nghỉ, sự hi sinh thầm lặng mà cao cả, sự đồng lòng, quyết tâm, ý chí sắt đá của toàn ngành Y. Đó là những ngày đêm làm việc đến quên mình trong khu xét nghiệm, là những nỗ lực truy vết, điều tra dịch tễ, là sự tận tâm khi hướng dẫn người dân khai báo y tế, phân luồng cách ly, là những bữa cơm chiều ăn vội, những đêm thức trắng, là những lời động viên nhau kiên cường.

Mẹ có biết không, những người được nhân dân nhắc đến nhiều nhất bây giờ chính là những ‘‘chiến sĩ áo trắng’’ đấy, họ thật tuyệt vời, phải không mẹ. Họ không màng hiểm nguy mà tham gia lên tuyến đầu chống dịch, không sợ gian nan, vất vả mà lựa chọn xa rời tổ ấm, xông pha vì tương lai ngày mai, hi sinh bản thân mình vì sự an nguy của đất nước. Có những người đã phải cố nén nỗi đau mất đi người thân để tiếp tục chiến đâu. Có những lúc mệt mỏi, kiệt sức đến ngã khuỵu nhưng họ vẫn cố gắng gượng dậy, động viên nhau đứng lên, tiếp tục chiến đấu với ‘‘đoàn quân Covy’’ hung hãn, tàn ác, tuy vô hình, nhỏ bé nhưng lại đầy nguy hiểm. Nếu cuộc chiến chống lại đại dịch Covid-19 được ví như cuộc chiến chống giặc theo lời bác Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc đã từng nói thì trên ‘‘chiến trường’’ ác liệt giữa thời bình này, ‘‘những chiến sĩ áo trắng’’ ấy thực sự là những chiến binh quả cảm và kiên cường.

Nghề y xưa nay vốn là một nghề vất vả. Khi màn đêm đã buông xuống, họ mới vội vã trở về nhà, ăn vội bát cơm rồi lại lên đường cho kịp ca trực. Ra khỏi nhà lúc chưa ai thức, về đến nhà khi mọi người đã ngủ say, đó là Y. Dạo trước con vẫn thường thắc mắc, vì sao khi con ốm mà không có mẹ kề bên. Đến bây giờ thì con đã hiểu, ngoài kia vẫn còn rất nhiều người cần mẹ hơn con. Đôi vai gầy phong sương của ‘‘những thiên thần áo trắng’’ vốn đã mang nhiều gánh nặng, nay lại thêm dịch bệnh Covid-19 bùng phát, đôi vai ấy lại càng trĩu nặng hơn.

Đợt bùng phát dịch lần thứ tư này có lẽ đã đưa nhiều tỉnh bước vào cuộc chiến chống Covid cam go khi lần đầu tiên ghi nhận ca mắc Covid-19 trong cộng đồng sau ba đợt bùng phát dịch trước, trong đó có Nghệ An, mẹ nhỉ. Ngay từ sau khi ghi nhận ca mắc Covid-19 đầu tiên, Sở Y tế tỉnh ta đã ngay lập tức tiến hành khoanh vùng, truy vết các trường hợp có liên quan, ra các văn bản quy định về các biện pháp phòng chống dịch sát với tình hình thực tế và tình hình dịch bệnh hiện tại. Các trường hợp trở về từ vùng dịch đều được hướng dẫn khai báo y tế, phân luồng và hướng dẫn cách ly an toàn, thăm khám sức khỏe hàng ngày. Mặc dù tình hình dịch bệnh hiện tại ở Nghệ An đang rất căng thẳng khi liên tục ghi nhận các ca mắc mới nhưng con tin rằng, với những nỗ lực của mẹ, của các cô chú cán bộ nhân viên y tế tỉnh ta, dịch bệnh sẽ nhanh chóng đẩy lùi.

Đại dịch Covid-19 đã gây ra nhiều hệ lụy cho không chỉ riêng đất nước Việt Nam mà còn là ở trên toàn thế giới. Nó đã cướp đi sinh mạng của hàng triệu triệu người dân vô tội, đã cướp đi cuộc sống bình yên trước đây, làm đảo lộn cuộc sống của toàn nhân loại, tác động sâu sắc đến kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội, gây ra khủng hoảng y tế toàn cầu tồi tệ nhất trong vòng 100 năm vừa qua và suy thoái kinh tế toàn cầu lớn nhất trong lịch sử được ghi nhận. Covid-19 giống như một cơn lốc tử thần, đi tới đâu càn quét tới đó. Vì vậy cho nên mẹ và các cô chú cán bộ nhân viên y tế phải cố lên, ‘‘những chiến sĩ áo trắng’’ phải kiên cường lên, phải đồng lòng, quyết tâm, chung tay đánh bay Covid, trả lại cuộc sống bình yên cho mọi người. Nghe theo mệnh lệnh từ trái tim, sứ mệnh cao cả đặt trên vai người thầy thuốc, mẹ hãy vững tin chiến đấu, kiên cường bám trụ, ba bố con nhất định sẽ là hậu phương vững chắc cho mẹ, vậy nên mẹ cứ yên tâm chống dịch, mẹ nhé!

Giữa muôn vàn bông hoa nở trong mùa dịch, với con, mẹ là bông hoa tinh khôi nhất, thanh thuần nhất, nở rộ nhất. Con đã rất lo lắng khi thấy mẹ làm việc không ngơi tay, thấp thỏm khi đã quá trưa và tối muộn mà mẹ vẫn chưa về nhà, còn đang bận bịu với công việc, với những cuộc họp khẩn, bồn chồn khi thấy mẹ sốt cao sau khi tiêm vacxin. Những cảm xúc ấy cứ bao trùm trái tim con, mẹ ạ. Nhưng mà giờ đây, sự tự hào đã dần xâm chiếm lấy trái tim của con gái mẹ rồi. Con tự hào vì người đã sinh ra con là cũng một mảnh ghép của đội quân áo trắng dũng cảm, kiên cường ấy, người đã dạy dỗ con lớn khôn là một nữ chiến binh anh hùng.

Con biết cuộc chiến chống dịch này vẫn còn nhiều chông gai, gian nan và vất vả, nhưng con tin rằng chỉ cần cả đất nước Việt Nam ta đồng lòng, quyết tâm, vào một tương lai không xa, dịch bệnh sẽ nhanh chóng được đẩy lùi. Dân tộc Việt Nam là một dân tộc anh hùng, chúng ta chưa bao giờ chịu khuất phục trước một kẻ thù nào cả, vì thế cho nên MẸ ƠI CỐ LÊN!!! VIỆT NAM CỐ LÊN!!! CHÚNG TA NHẤT ĐỊNH SẼ CHIẾN THẮNG ĐẠI DỊCH!!!

                                                                                        Con gái của mẹ
Anh
Đinh Kiều Anh


Cuộc thi vẽ – viết “Con thương chiếc áo Blouse” do Nhà Sách Phương Nam và Trung tâm Nghiên cứu Cải tiến Y tế (CHIR) đồng tổ chức nhằm tôn vinh và tri ân tất cả những cống hiến, đóng góp thầm lặng của đội ngũ nhân viên y tế trong cuộc chiến chống dịch COVID-19 tại Việt Nam.

Cuộc thi dành cho tất cả thiếu nhi, học sinh từ 3 – 15 tuổi, là con em của các nhân viên y tế trên toàn quốc với tổng giá trị giải thưởng lên đến 100.000.000 đồng.

Thể lệ cuộc thi & Cơ cấu giải thưởng

Bài thi viết

Bài thi viết Con thương chiếc áo Blouse – Thí sinh Nguyễn Hoàng Anh

Lá thư gửi đến chú Nguyễn Mạnh Tưởng, hiện đang công tác tại Bệnh viện Đa khoa 108.

Published

on

Thông tin thí sinh tham dự

Họ và tên: Nguyễn Hoàng Anh
Sinh năm 2013.
Học sinh trường Tiểu học Đông Trà, tỉnh Thái Bình

Lá thư gửi đến chú Nguyễn Mạnh Tưởng, hiện đang công tác tại Bệnh viện Đa khoa 108.

*

Một vài điều con muốn tâm sự đến chú!

Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

Thái Bình, ngày 14 tháng 7 năm 2021

Trong thời gian qua con biết chú vẫn luôn hết sức chống dịch cùng các cô chú khác trong ngành nơi tuyến đầu để bọn con được sống trong an toàn giữa mùa dịch bệnh. Trên ti vi, con vẫn luôn được thấy các cô, chú luôn hết mình vì mọi người mà không quản khó khăn. Có lẽ suốt những ngày dịch bệnh hoành hành, cô chú không thể dành được nhiều thời gian chăm sóc cho gia đình và bản thân được. Nhưng chú hãy yên tâm nhé! Con và gia đình ở nhà sẽ luôn giữ gìn sức khỏe để chú có thể yên tâm chống dịch. Con mong chú cùng các y bác sĩ trong ngành sẽ thật là khỏe mạnh và con cũng mong dịch bệnh sẽ sớm qua đi nhanh chóng. Sau này nhất định con sẽ làm một bác sĩ như chú để có thể chữa bệnh cho tất cả mọi người.

                       Yêu gửi chú kính mến của con

                                                                         Ký tên
Nguyễn Hoàng Anh


Cuộc thi vẽ – viết “Con thương chiếc áo Blouse” do Nhà Sách Phương Nam và Trung tâm Nghiên cứu Cải tiến Y tế (CHIR) đồng tổ chức nhằm tôn vinh và tri ân tất cả những cống hiến, đóng góp thầm lặng của đội ngũ nhân viên y tế trong cuộc chiến chống dịch COVID-19 tại Việt Nam.

Cuộc thi dành cho tất cả thiếu nhi, học sinh từ 3 – 15 tuổi, là con em của các nhân viên y tế trên toàn quốc với tổng giá trị giải thưởng lên đến 100.000.000 đồng.

Thể lệ cuộc thi & Cơ cấu giải thưởng

Đọc bài viết

Bài thi viết

Bài thi viết Con thương chiếc áo Blouse – Thí sinh Lương Ngọc Hà Thủy

Lá thư gửi đến mẹ là cô Ngô Thị Ngọc Linh, hiện đang công tác tại Bệnh viện Đa khoa Thiện Hạnh, Đắk Lắk.

Published

on

Thông tin thí sinh tham dự

Họ và tên: Lương Ngọc Hà Thủy
Học sinh trường Tiểu học, THCS & THPT Hoàng Việt,TP. Buôn Ma Thuột, Đắk Lắk

Lá thư gửi đến mẹ là cô Ngô Thị Ngọc Linh, hiện đang công tác tại Bệnh viện Đa khoa Thiện Hạnh.

*

Kính gửi mẹ!

Con biết mẹ vừa là trưởng phòng điều dưỡng, vừa là điều dưỡng trưởng của một bệnh viện. Để quản lí nhân viên, vệ sinh hay mọi thứ thì điều đó quả thực không hề dễ dàng, chắc hẳn mẹ đã phải cố gắng rất nhiều. Mẹ là người luôn hết mình vì công việc nên chắc mẹ cảm thấy rất mệt nhưng con biết chỉ cần mẹ thấy con và em luôn chăm ngoan, học giỏi thì đó chính là động lực để mẹ cố gắng tiếp tục làm việc.

Con thật sự rất biết ơn mẹ vì đã sinh ra con, nuôi con lớn khôn, cho con ăn học đàng hoàng. Tuy đôi khi còn có hơi nóng nảy, không nghe lời, thích làm theo ý mình nhưng mẹ vẫn luôn bỏ qua và tha thứ cho con. Vì dịch Covid-19 nên mẹ rất bận rộn phải luôn lo lắng cho người bệnh, nhân viên và tất cả mọi việc trong ngoài bệnh viện nên mẹ rất mệt và áp lực mà không dành được nhiều thời gian dành cho chúng con. Nhưng con luôn mong mẹ có thể dành nhiều thời gian cho bản thân để có thể thoải mái và không cảm thấy mệt.

Trong đại dịch lần này mọi người ai cũng phải cố gắng từ trẻ em đến người già, từ học sinh đến sinh viên, từ các điều dưỡng đến bác sĩ ở tuyến đầu chống dịch, và đương nhiên chúng ta cũng không phải ngoại lệ. Vì thế, con rất hiểu và luôn mong đại dịch lần này qua đi để mọi người có cuộc sống tốt hơn. Từ lúc con hai tuổi mẹ đã là trưởng điều dưỡng của một khoa rồi vì vậy từ nhỏ mẹ đã không thể dành nhiều thời gian cho con cũng là vì lần đầu làm mẹ nên mẹ còn bỡ ngỡ và bối rối nhưng con luôn hiểu và biết ơn vì mẹ đã làm rất tốt rồi. Con luôn cảm thấy vi-rút là một con vi sinh vật mà mắt thường không thể nhìn thấy nhưng nó lại rất lợi hại và còn biến hoá khôn lường. Mọi người ai ai cũng sợ hãi nó cố gắng tìm cách phòng chống và tiêu diệt nó vì vậy mới cho thấy được lòng nhân ái ái và điều yêu thương của mọi người trên toàn thế giới và cộng đồng người Việt Nam. Ai cũng chung tay để đẩy lùi dịch bệnh người có sức thì góp sức, có của thì góp của, thậm chí chỉ là một bó rau hay còn cá thì cũng đã thể hiện được trong mỗi người chúng ta ai cũng có sự đồng cảm với bà con vùng dịch, các y bác sĩ tuyến đầu. Mong sao đại dịch mau qua đi để không phải thấy cảnh bác sĩ mệt quá nằm nghỉ bên vệ đường hay các em nhỏ xách ba lô một mình tự vào khu cách ly một mình mà không có người thân, mọi người sẽ có ý thức cao hơn trong việc phòng chống dịch. Con luôn luôn yêu thương và biết ơn mẹ vì mọi thứ mẹ đã làm cho con. Con cũng mong đại dịch lần này mau mau qua đi để gia đình chúng ta cùng nhau đi chơi để thư giãn và cũng để chứng minh sự nỗ lực cố gắng của các y bác sĩ, toàn bộ người dân đã cùng nhau chung tay chống dịch.


Cuộc thi vẽ – viết “Con thương chiếc áo Blouse” do Nhà Sách Phương Nam và Trung tâm Nghiên cứu Cải tiến Y tế (CHIR) đồng tổ chức nhằm tôn vinh và tri ân tất cả những cống hiến, đóng góp thầm lặng của đội ngũ nhân viên y tế trong cuộc chiến chống dịch COVID-19 tại Việt Nam.

Cuộc thi dành cho tất cả thiếu nhi, học sinh từ 3 – 15 tuổi, là con em của các nhân viên y tế trên toàn quốc với tổng giá trị giải thưởng lên đến 100.000.000 đồng.

Thể lệ cuộc thi & Cơ cấu giải thưởng

Đọc bài viết

Bài thi viết

Bài thi viết Con thương chiếc áo Blouse – Thí sinh Nguyễn Đông Nghi

Lá thư gửi đến ba là chú Nguyễn Phi Long, hiện đang công tác tại Bệnh viện Quân Y TP. Hồ Chí Minh.

Published

on

Thông tin thí sinh tham dự

Họ và tên: Nguyễn Đông Nghi
Học sinh trường THCS Nguyễn Du, Quận Gò Vấp, TP. Hồ Chí Minh

Lá thư gửi đến ba là chú Nguyễn Phi Long, hiện đang công tác tại Bệnh viện Quân Y TP. Hồ Chí Minh.

*

Ba ơi?

Màn đêm buông xuống, trong tai con giờ chỉ còn lác đác tiếng côn trùng rả rích khi cơn mưa mùa hạ vừa dứt. Nhưng hôm nay khu mình ở lạ lắm ba à, vì tiếng còi xe hú inh ỏi ngoài kia sao không ngớt. Con bất chợt run lên khi nghe báo đài nói số ca bệnh ngày càng tăng. Ngồi học bài mà trong đầu con lại nghĩ đến hàng trăm nghìn bác sĩ, nhân viên y tế đang ngày đêm chống dịch, con thấy thật tự hào về gia đình mình, đã mấy thế hệ theo ngành y, trong đó có ba và mẹ yêu dấu của con.

Ba ơi? Thế là đã mấy tuần ba đi trực liên tục ở cơ quan không về, mẹ cũng đi làm nhưng thật may mắn khi không phải ở lại. Vì thế con vẫn còn có bờ vai để cảm thấy bình yên bên mình. Chưa bao giờ con từng chứng kiến một dịch bệnh khủng khiếp thế này! Hàng ngày đọc báo, con thấy các cô chú bác sĩ phải gồng mình để cứu chữa bệnh nhân, động viên, giúp đưa mọi người đi cách ly bất kể lúc nào. Các cô chú mặc đồ bảo hộ suốt ngày chắc nóng lắm ba nhỉ? Rồi con thấy một em bé hai tuổi ở nhà khóc mếu máo khi thấy mẹ xuất hiện trên tivi. Con thương em đó quá ba ơi! Vì cộng đồng, vì nhân dân phục vụ mà có những nhân viên y tế thậm chí đã sáu bảy mươi ngày rồi vẫn chưa được gặp lại gia đình đó ba. Chao ôi! Giá mà không có dịch bệnh thì cuộc sống của mọi người đều bình an và không bị đảo lộn. Con vẫn luôn tự hào về ba, người luôn cố gắng để điều trị cho bệnh nhân. Và cứ thế mỗi ngày ba vẫn luôn gắn bó với công việc chữa trị cho bệnh nhân, đi trực theo lịch phân công của bệnh viện. Con vẫn luôn tự hào có ba làm nghề cứu bệnh giúp đời. Ba cứ yên tâm chữa bệnh cho tất cả mọi người đều khỏe mạnh để họ còn được về bên gia đình. Đó là niềm vui hạnh phúc của người làm nghề Y, phải không Ba?

Ba ơi? Mỗi ngành nghề đều có một nỗi vất vả khó khăn riêng. Tuy nhiên nghề y người ta thường nói: “Lương y như từ mẫu”, đúng vậy ha ba? Mấy hôm nay ngày nào con cũng thấy sự vất vả của các cô chú ngành y coi bệnh viện là nhà, bệnh nhân là người than. Các cô chú không ngại khó khăn làm việc đến nỗi nước không kịp uống, cơm không kịp ăn, lại khoác trên mình không phải là chiếc áo Blouse trắng như thường ngày nữa mà là những bộ đồ bảo hộ bít bùng và những gương mặt hằn dấu khẩu trang. Nghĩ đến các cô chú con lại nghĩ về ba con cũng như thế. Nhưng con không khóc đâu ạ, con luôn tự hào về các cô chú ngành y, trong đó con tự hào về ba. Con xin được gọi các cô chú và ba là những chiến sĩ khoác quân phục bảo hộ, là những chiến sĩ mạnh mẽ và kiên cường nhất trong lòng con. Ngành y, cái ngành mà có khi phải giành giật sự sống cho bệnh nhân suốt 24 giờ đồng hồ và thậm chí có những ca trực kéo dài đến 48 tiếng.

Con biết rằng nếu ai cũng chọn việc nhẹ nhàng thì gian khổ sẽ để dành phần ai. Nhưng hơn ai hết trong hai năm lại đây dịch bệnh Covid phủ sóng cả nước Việt Nam thì ngành y tế trong đó có ba con đã làm việc không quản khó khăn và gian khổ. Những chiến sĩ thầm lặng đã khoác lên mình đồ bảo hộ thay vì mặc áo Blouse. Con tự hào về ba, về mẹ của con, những thiên thần áo trắng. Dẫu biết rằng nghề y đầy chông gai và thử thách thì con gái ba vẫn luôn nung nấu ước mơ trong tương lai trở thành một bác sĩ để giúp ích cho đời. Bởi vì con yêu ba của con, con yêu chiếc áo Blouse ba mặc, và cả bộ đồ bảo hộ phòng dịch nữa. Chiếc áo màu trắng tinh khôi, chiếc áo màu xanh dũng cảm.

Ba ơi? Một lần nữa con thương chúc ba có nhiều sức khỏe để cứu chữa người bệnh. Vì con luôn yêu thương ba rất nhiều. Con dừng bút ba nhé! Hẹn ngày dịch bệnh chấm dứt ba sẽ về bên con về bên gia đình yêu thương!

Gò Vấp, ngày 12.07.2021

Con gái của Ba
Nguyễn Đông Nghi


Cuộc thi vẽ – viết “Con thương chiếc áo Blouse” do Nhà Sách Phương Nam và Trung tâm Nghiên cứu Cải tiến Y tế (CHIR) đồng tổ chức nhằm tôn vinh và tri ân tất cả những cống hiến, đóng góp thầm lặng của đội ngũ nhân viên y tế trong cuộc chiến chống dịch COVID-19 tại Việt Nam.

Cuộc thi dành cho tất cả thiếu nhi, học sinh từ 3 – 15 tuổi, là con em của các nhân viên y tế trên toàn quốc với tổng giá trị giải thưởng lên đến 100.000.000 đồng.

Thể lệ cuộc thi & Cơ cấu giải thưởng

Đọc bài viết

Cafe sáng