Nối kết với chúng tôi

Book trailer

Những chiếc cầu ở quận Madison: Khi trái tim dẫn lối

Published

on

Trở thành một bà nông dân, sống một cuộc sống nhàm chán và lặng lẽ ở vùng Iowa ngoại ô nước Mỹ hẳn không phải cuộc sống mà Francesa mong muốn khi còn trẻ và cả những năm tháng sau này. Thế nhưng, đó lại chính xác là cuộc sống mà cô đang có, bên cạnh người chồng Richard.

Richard tử tế, an toàn và ổn định. Anh yêu vợ con một cách vụng về, bản năng và vô cùng thực tế. Nhưng đó lại không phải những thứ mà Francesa kiếm tìm. Francesa quen Richard sau khi mối tình của cô với một giáo sư đại học môn nghệ thuật kết thúc. Bố mẹ cô, với lối tư duy truyền thống, không ngừng phản đối mối tình đó. Bám lấy những giấc mơ cho đến khi sự thúc ép gay gắt của thực tế làm Francesa nhận ra rằng những lựa chọn trong bối cảnh chiến tranh của mình bị kiềm chế. Cô nhận lời theo Richard về miền quê Iowa trong khi vẫn không ngừng băn khoăn về cuộc đời mình.

Francesa sinh cho Richard hai đứa con, một trai, một gái và luôn làm tròn vai trò của người vợ trong suốt hai mươi năm sinh sống. Cho đến khi, cô gặp Robert Kincaid vào một ngày tháng Hai khô nóng của tháng Tám 1965, khi Robert đang trên đường đi tìm chiếc cầu Roseman – một trong những cây cầu có mái che thứ sáu của quận Madison, còn Richard cùng các con đi hội chợ bang Illinois.

Cuộc gặp gỡ tuy ngắn ngủi, nhưng cũng đủ để Francesa và Robert nhận ra rằng, họ sinh ra để dành cho nhau. Francesa lúc ấy 42 tuổi, còn Robert 50, là một nhà văn, nhà nhiếp ảnh tài năng của tờ National Geographic, đã từng trải qua một cuộc hôn nhân tan vỡ. Không vợ con, Robert lang thang từ miền quê này đến miền quê khác để chụp những bức ảnh sống động nhất.

Họ nhanh chóng lao vào nhau theo cách mãnh liệt nhất. Chỉ có bốn ngày sống hết mình bên nhau, nhưng lại là những ngày tháng đẹp đẽ nhất trong cuộc đời mỗi người, để rồi sau đó, họ dành cả phần đời còn lại của mình để tưởng nhớ về nhau một cách âm thầm nhưng không kém phần dai dẳng.

Câu chuyện tình này sẽ không giống bất kỳ các câu chuyện tình yêu nào trước đó. Nó không khiến người đọc có cảm giác đó là một thiên tình sử đẹp đẽ, đáng tôn vinh, càng không phải thứ khiến người ta khao khát. Nếu có, ắt hẳn là khao khát trong tội lỗi. Nhưng…

Nếu như, bạn đã từng trải qua hoặc đang khao khát thứ tình yêu đích thực, thứ tình yêu mà vì lẽ gì đó không được toại nguyện, bạn sẽ đồng cảm hoặc sẽ thấu hiểu vì sao Francesa và Robert, biết rõ đã bước qua ranh giới của đạo đức và trách nhiệm mà vẫn điên cuồng lao vào nhau. Ranh giới giữa tình yêu và tội lỗi, đôi khi chỉ cách nhau một cách nhìn. Có nhiều chuyện, mãi mãi không có câu trả lời, không có nhận biết đúng sai. Thước đo công minh nhất, chính là trái tim và lý trí.

Tôi tin rằng, cho đến cuối cuộc đời mình, Francesa vẫn không hề hối tiếc về những gì cô ấy đã làm trong bốn ngày đó. Điều vĩ đại hơn cả là, dù đã gặp được thứ tình yêu đích thực của cuộc đời, thì cô ấy vẫn đặt trách nhiệm với gia đình lên trên hết. Lý trí vẫn chiến thắng. Và với Richard, sự hiện diện về thể xác của Francesa bên cạnh quan trọng và ý nghĩa hơn bất kỳ thứ gì khác. Trước khi lìa trần, anh có nói với Francesa rằng: “Anh biết, em có những giấc mơ khác, và anh rất tiếc vì không thể mang lại giấc mơ đó cho em.”

Không lâu sau khi Richard mất, Francesa nhận được bưu phẩm từ một công ty luật do Robert ủy quyền trao cho bà. Bên trong có ba cái hộp, gói chắc chắn bằng giấy không thấm nước. Trên hộp có phong bì thư đề địa chỉ của hãng luật: “Bà Johnson thân mến! Chúng tôi đại diện cho di sản của ông Robert L. Kincaid vừa qua đời…”

Từ đó về sau, việc xem lại các thứ Robert để lại: mẩu giấy Francesa hẹn Robert đến ăn tối vào ngày họ gặp nhau, sợi dây chuyền có tên Francesa mà Robert luôn mang bên mình khi họ chia tay, lá thư chứa đựng nỗi nhớ, sự cô độc, niềm khát khao được ở bên nhau Robert viết cho Francesa, đã trở thành một nghi thức không thể thiếu trong mỗi dịp sinh nhật hằng năm của mình. Francesa sẽ mang tất cả kỷ vật từ phòng khách vào bếp, châm điếu thuốc duy nhất trong năm, nhấm một ngụm Brandy và từ từ đọc.

Francesa mất ở tuổi sáu mươi chín. Nguyên nhân cái chết được ghi là “tự nhiên”. Nguyện vọng sau khi mất của bà là được hỏa táng và đem tro rắc ở cầu Roseman – thay vì được chôn bên cạnh Richard. Trong di chúc của mình, Robert cũng có nguyện vọng như vậy. Cuối cùng thì, họ cũng được ở bên cạnh nhau, và ở một thế giới rất khác với thế giới của chúng ta. Tôi như mường tượng đến cảnh, Robert sẽ dang rộng cánh tay, chào đón Francesa, môi nở nụ cười rạng rỡ và nói: “Francesa, anh đã đợi em lâu lắm rồi.

Tác giả đã có cái nhìn nhân văn về diễn biến nội tâm của Francesa. Hãy đừng phán xét cô ấy, đừng áp lên cô ấy những trách nhiệm, bổn phận kèm theo nghĩa vụ, đạo đức bắt buộc phải thực hiện và cho rằng, những diễn biến trong đời sống tinh thần của cô ấy không quan trọng và có phần vớ vẩn. Bởi vì, chẳng gì khiến một cô gái vui vẻ, mãn nguyện và tràn đầy năng lượng hơn chính sự thoải mái trong đời sống tinh thần.

Kết truyện, mượn tạm câu nói của Trịnh Công Sơn về thứ tình cảm kiểu như thế này: “Khi người ta trẻ, người ta nghĩ có thể dễ dàng từ bỏ một mối tình, vì người ta nghĩ rằng, những hạnh phúc, những điều mới mẻ nhất sẽ đến trong tương lai… Cũng có thể, nhưng người ta đâu biết rằng, những gì ta mong muốn và cần nhất chỉ đến một lần trong đời”. Thế nên, khi trái tim chưa ngập tràn tình yêu, thì đừng vì lí do này, hay lý do khác mà cúi đầu. Hạnh phúc thì mong manh, còn bất hạnh thì luôn hiện hữu.

Hết.

Thiệu Thu Huyền

Book trailer

“Ellie yêu dấu” và nỗi đau của loài chim chích

Published

on

Trong thế giới tự nhiên, tu hú có lẽ là loài chim có tập tính sinh học kỳ lạ và tàn ác nhất mà ta từng biết tới. Vì chim non không thể chuyển hóa độc tính có trong thức ăn (thường là sâu bọ), nên những bà mẹ phải gửi con mình ở tổ khác - mà một trong số những loài chim được các bà mẹ tu hú yêu thích là loài chim chích. Để đảm bảo số trứng vẫn còn toàn vẹn (để bầy chim chích không phát hiện ra), thì trước khi giao phó nghĩa vụ thiêng liêng, bà mẹ tu hú nhà ta cũng kịp đánh chén một quả trứng non từ giống khác loài. Chim chích nuôi lớn tu hú non mà không hề biết rằng, sau khi nở ra từ lớp vỏ trứng, việc đầu tiên chim ta làm là đẩy những anh chị em không hề ruột rà lọt ra khỏi ổ để mà độc chiếm sự săn sóc. Khi chích oằn mình nuôi lớn con non có khi đã lớn gấp hai lần mình, thì vào một ngày chim ta sẽ vỗ cánh bay đi, không lời từ biệt hay báo đáp.

Trong tình huống này, khi người ta vẫn hay chú ý tới chính tội ác và sự kỳ lạ ở loài tu hú thì nỗi đau của chim chích mẹ khi phát hiện ra con mình đã bị đánh tráo, đã bị ăn thịt còn bản thân mình lại đi cung phụng một tên vong ân bạc nghĩa lại thường trôi qua tưởng như dĩ vãng. Tự nhiên luôn chứa những điều kỳ lạ tưởng chừng vô song, và để hoàn thiện bức tranh đau đớn đầy màu nước mắt; chí ít mẹ thiên nhiên cũng biến chim chích tỏ ra ngu ngơ trước sự nhận biết đứa con của mình - không như loài chim yến đâm đầu vào vách núi khi tổ đã bị dời đi. Thế nhưng, liệu có tồn tại trường hợp nào đó khi loài tu hú đóng vai điểu nhân, còn loài chim chích là một bà mẹ tưởng như bình thường nhưng bỗng sinh ra lại thêm đầu óc, thì nỗi đau ấy sẽ thành ra sao?

Đó chính là những gì Ellie yêu dấu cố gắng phác họa – về nỗi đau, mất mát, hy vọng và cả niềm tin khi bi kịch ập đến vào trong cuộc đời. Tác phẩm là câu chuyện kể về ba phụ nữ đứng trước bi kịch trong cuộc đời mình. Đó là Laurel, người mẹ trải qua bi kịch quá lớn khi cô con gái mình yêu thương nhất bỗng nhiên mất tích. Đó là Hana khi phải oằn mình gánh chịu cú sốc sau bi kịch ấy, khi bố mẹ ly thân còn chính mẹ mình chỉ ôm mãi bóng hình em gái. Còn là Noelle – một người phụ nữ thất bại ở mặt ngoại vi, người khao khát yêu đương từ trong bản chất và những đau đớn mà bất cứ một phụ nữ nào cũng không cần phải trải qua. Ba con người này đứng đó như ba nữ thần số mệnh đối với Ellie, những người sẽ một lần nữa quyết định chính số mệnh cô, chính vận mệnh cô mà không hề biết chính sự ích kỷ và nỗi tha hóa có thể biến con người ta tàn ác đến mức độ nào.

*

Lisa Jewell xây dựng cuốn tiểu thuyết này theo motif trinh thám – dẫn đến tàn ngày để lại ở trong Ellie là những kỷ niệm, mà người nắm rõ nhất lại không ai khác ngoài mẹ của cô, bà Laurel, người nắm vai trò dẫn dắt toàn bộ cốt truyện. Với Laurel, Lisa Jewell đã xây dựng nên hình dáng bà mẹ điển hình hệt như Elizabeth Gilbert từng xây dựng trong Người đàn ông Mỹ cuối cùng. Đó là bà mẹ tất bật lo toan mọi chuyện trong một gia đình đông đúc bầy con và một ông chồng hờ hững không quan tâm mấy. Sau khi rơi vào bi kịch của sự mất tích, bà ngày càng trở nên bi quan và mỏi mệt với mớ mùi mẽ khó chịu và bầu không khí của căn nhà – trong một trạng thái kinh khủng, tuyệt vọng, khiếp hãi, hoảng loạn…  Từ một bà mẹ có vẻ chán chường nhưng vẫn còn đâu đó động lực thúc đẩy trong cuộc sống; nay mọi lý tưởng tắt ngấm, bà sống cho hết thời giờ, làm những công việc không quan trọng mấy và vẫn đi gặp những người bà từng không hề đoái hoài ở trong quá khứ.

Sự mất tích của cô con gái, mối quan hệ đi đến đường cùng của cuộc hôn nhân… tất cả khiến bà chìm dần vào sự vô hồn. Nhưng rồi bi kịch không dừng ở đó. Chúng trở đi trở lại và được mở ra những hướng khác nhau, tưởng chừng ta không thể ngờ.

Ảnh: AZ Việt Nam

Khi Laurel lâm vào buồn đau bởi đứa con bà yêu thương nhất không thể trở về thì Hana là đứa trẻ bỗng chốc đánh mất tuổi thơ bởi sự mất tích của cô em gái. Hình tượng Hana thật ra không hề hiếm thấy trong mọi gia đình. Khi một ngôi nhà có nhiều đứa con, sự sẻ chia tình cảm theo nhiều nấc thang gắn bó là điều hiển nhiên và là rõ ràng. Như A. S. Byatt từng viết trong Truyện trẻ con: "Tình cảm đó phụ thuộc vào khoảng cách tuổi giữa các đứa con, vào sức khỏe của cha mẹ, vào cái chết, vào việc đứa con nào có thể sống qua dịch bệnh hay tai nạn và đứa nào không."

Hana là một đứa trẻ thiếu thốn tình thương, làm thành vách ngăn không thể lấp đầy giữa cô và mẹ. Việc có bạn trai, những rắc rối trong công việc, áp lực hay trách nhiệm tuổi trẻ; tất cả đều khó nắm bắt đối với bà mẹ kiểu như Laurel. Thay vì một sự gắn kết từ trong máu thịt, nay hai người họ dè chừng với nhau, không dám đặt trọn bàn chân vào trong lãnh địa ở nơi người kia - cộng thêm kết cấu gia đình ngày càng phức tạp - đã khiến mối quan hệ ấy lâm vào đường cùng.

Và không ai khác, người quan trọng nhất và chủ chốt nhất là Noelle - chị cả Atropos, người dùng cây kéo cắt đứt sợi tơ sinh mệnh của mọi sinh linh và vạn vật. Những dòng Lisa Jewell miêu tả về người phụ nữ đầy vẻ bí ẩn này vô cùng khó chịu, mang vẻ ngột ngạt. Phải thừa nhận rằng, đối với Ellie yêu dấu, tuy rằng được xây dựng với kết cấu của một tiểu thuyết trinh thám; nhưng điều hay nhất và thành công nhất mà Lisa Jewell làm được lại là khắc họa tâm lý, đặc biệt nhất ở những người phụ nữ. Một sự thấu cảm, một nỗi đồng điệu, dường như có lẽ?

Noelle chất chứa trong mình nỗi dồn nén mà - như đã nói - không người đàn bà nào xứng đáng phải chịu. Với vẻ ngoài không hề cuốn hút, việc lớn lên trong một gia đình Ireland đầy vẻ ngoan đạo với phần nào đó có chút mục ruỗng, việc mất đi người em từ nhỏ và đau hơn hết là hai cái thai chết lưu với người đàn ông mà mình khao khát; Noelle và bà Laurel là hai hình tượng trái ngược hoàn toàn. Một bên cuốn hút với những đường cong, một bên khô khan như chính môn toán mà cô theo đuổi. Một bên hạnh phúc với ba người con, một bên không hạt giống nào có thể nảy mầm. Một bên tràn ngập tươi sáng được sống cuộc đời giản dị, một bên ngay từ ban đầu đã phải oằn mình với tới được hai chữ “bình thường”. Hai người họ là hình bóng của một chiếc gương, họ soi chiếu lẫn nhau, thể hiện vị thế của hai phụ nữ ở hai địa hạt – một người với những giá trị truyền thống và người kia vật lộn từ chủng tộc khác, từ miền đất khác; mong muốn hòa nhập, được sống hết mình.

*

Để hỏi trong ba người họ ai đau đớn nhất, ai đáng thương nhất, thì không một ai nhiều hơn ai cả. Cả ba người họ như đang đứng trên ba đỉnh một tam giác đều – soi chiếu lẫn nhau, lặn vào trong nhau. Có cái tổn thương từ trong tuổi thơ của Hana, có cái mất mát trong bà Laurel và cái đáng thương trở thành động cơ rất khó chấp nhận ở trong Noelle. Cả ba người họ đều tuôn trào ra một sự đáng thương nhưng cũng đáng trách. Lisa Jewell thành công khi lột tả được bước đi sóng đôi của trạng thái này, để từ trong đó ta dễ thấy được nạn nhân hay là kẻ thù cũng đau như nhau, có chăng là khác ở mặt động cơ hay là mức độ.

Lisa Jewell, bằng những nút thắt đầy tính gợi mở trong một kết cấu tiểu thuyết trinh thám cùng sự thấu hiểu tâm lý vô cùng nổi trội, đã tạo nên được cuốn sách của những bi kịch đầy cảm động mà xót xa. Điểm nổi bật nhất của cuốn sách này, như đã nói trên, là những nhân vật tưởng như bình thường bỗng chốc bị lôi ra khỏi dòng sống thường ngày một cách kịch tích mà đầy khó hiểu. Để sau những bi kịch ấy; hy vọng, tình thương, tha thứ là cuộc phục hưng từ trong đời sống của mỗi người họ, để vượt qua mất mát, buông bỏ, kinh hoàng, khiếp hãi. Một cuốn trinh thám tâm lý vô cùng đáng đọc, và nhất là cho những người phụ nữ của đời sống này.

Hết.


Đọc tất cả bài viết của bí


Đọc bài viết

Book trailer

Giành lại không khí sạch, vì khí thở chính là sự sống

Hôm nay, bầu trời của bạn có màu gì?

Published

on

By

Bạn có biết, 18 000 người chết mỗi ngày vì ô nhiễm không khí, và con số đó ở đơn vị năm là 6,5 triệu người? Khi kiểm tra các học sinh lớp sáu ở Mexico City, câu trả lời của bọn trẻ khiến ai cũng giật mình: 80% trẻ nói rằng bầu trời màu xám, 10% cho biết bầu trời có màu nâu. Chỉ có 10% nói rằng bầu trời có màu xanh…

Một kẻ giết người vô hình sinh ra từ xe cộ và các quy trình công nghiệp mà chúng ta đang không mảy may biết đến. Vào tháng 3 năm 2014, nhà báo Tim Smedley đã đưa vợ cùng đứa con mới sinh của anh ra khỏi Bệnh viện St Mary ở Paddington, mà không biết rằng họ đang đi dọc theo một trong những con đường ô nhiễm nhất, ở một trong những thành phố ô nhiễm nhất châu Âu.

Lấy câu chuyện năm ấy làm mở đầu, Tim Smedley, thông qua quyển sách Giành lại không khí sạch, đã kể một câu chuyện đầy đủ về những gì đã xảy ra với không khí mà chúng ta đang hít thở, bao gồm nó là gì, hóa chất nào có hại, chúng đến từ đâu và quan trọng nhất, ta có thể làm gì với chúng.

Khi chúng ta còn đang mù mờ với lớp sương ô nhiễm không khí, Tim Smedley giúp ta gọi tên, điểm mặt chúng. Những “kẻ giết người vô hình” trở nên rõ ràng, trực diện hơn, và khi xác định được chúng là gì, chúng ta đang tiến một bước xa hơn trong hành trình giành lại bầu khí quyển. Quyển sách đầy ắp những thông tin khoa học, số liệu được kiểm chứng về bầu khí quyển mà tác giả thu thập được. Ông đi khắp 4 châu, phỏng vấn các nhà khoa học, chính trị gia cũng như những người có cuộc sống bị ảnh hưởng bởi khói bụi để hoàn thành tác phẩm đồ sộ này.

Vấn đề ô nhiễm không khí, dù ngày càng trở nên nghiêm trọng, có thể được giải quyết, và thông điệp của quyển sách là tích cực.

Trên thực tế, phần lớn các chất gây ô nhiễm không khí là cục bộ, tồn tại trong thời gian ngắn và có thể dừng lại tại nguồn; cuộc chiến chống lại nó, vì thế, cũng đang mang lại hiệu quả tức thì và tích cực. Tất cả chúng ta đều có thể đóng góp phần việc của mình để giành lại bầu không khí sạch về sau.

Tác giả kể những câu chuyện đầy cảm hứng về cách các thành phố như Bắc Kinh đã giảm đáng kể ô nhiễm không khí từ khi chính quyền và người dân quyết tâm hành động. Ông gặp gỡ những người đang ngày ngày cố gắng tạo ra sự thay đổi lâu dài cho cộng đồng. Từ lâu trước khi ta bắt đầu nhận thức được tác hại của ô nhiễm, họ đã ở đó và hành động. Dù thứ họ chống lại không đơn thuần là tự nhiên, mà còn là sự thờ ơ, bảo thủ của chính quyền, hay lòng tham không đáy của những ngành công nghiệp phát thải.

Giành lại không khí sạch lọt vào danh sách rút ngắn của giải thưởng Royal Society Science Book Prize 2019 - giải thưởng tôn vinh các quyển sách hay về khoa học và những tác giả không chỉ là người viết, mà còn là những nhà tiên phong. Qua ngòi bút của Tim Smedley, quyển sách dày cộm các tư liệu khoa học trở nên dễ đọc, dễ tiếp cận, ông đã kể một câu chuyện truyền cảm hứng thông qua những con số.

Tham gia chuyển ngữ cho quyển sách có chị Ngụy Thị Khanh, người Việt Nam đầu tiên được trao giải thưởng Môi trường Goldman - giải thưởng lớn nhất thế giới dành cho các nhà hoạt động môi trường. Chị được biết đến với nhiều cống hiến giúp thúc đẩy phát triển bền vững ở Việt Nam, bao gồm làm sạch bầu khí quyển và giảm sự lệ thuộc vào nguồn than trong nước. Những nỗ lực của chị đã giúp loại bỏ được 115 triệu tấn khí thải carbon dioxide từ Việt Nam mỗi năm. Dịch giả của quyển Giành lại không khí sạch được vinh danh như một người tiên phong, một “anh hùng môi trường” của nước ta.

Nhận xét về quyển sách:

“Một quyển sách tuyệt vời đưa bạn qua những câu chuyện hấp dẫn lẫn đáng sợ về ô nhiễm không khí, đồng thời lý giải hàng tỷ người đã vô tình hít thở không khí độc hại như thế nào. Đây là vấn đề do con người tạo ra. Hãy đọc và hành động!” - James Thornton, CEO của ClientEarth

"Hãy đọc quyển sách này khi tham gia nỗ lực chấm dứt ô nhiễm không khí.” - Arnold Schwarzenegger

Thông tin tác giả:

Tim Smedley là nhà báo và tác giả tâm huyết về vấn đề môi trường, từng viết cho Financial Times, Guardian, The Sunday Times, New Scientist, BBC. Năm 2014, ông chuyển đến Oxfordshire sau 10 năm sống ở London vì các vấn đề về ô nhiễm khí quyển. Giành Lại Không Khí Sạch (Clearing the Air) là quyển sách đầu tay.

Sách hiện giảm giá 10% khi mua tại hệ thống Nhà Sách Phương Nam và website nhasachphuongnam:

*

Những cuốn sách hay về môi trường & thiên nhiên



Đọc bài viết

Book trailer

Always Day One – Giải mã bên trong thành công của những “gã” Tech Titan

Published

on

By

Nếu tri thức của những gã khổng lồ công nghệ vẫn chỉ nằm trong tay họ, thì thế giới kinh doanh rộng lớn hơn, cùng các cơ quan quản lý, sẽ gặp bất lợi. Nhưng nếu nó nằm trong tay chúng ta, thì chúng ta sẽ có cơ hội cân bằng sân chơi.

Thông qua cách viết và kể chuyện hấp dẫn, trực tiếp, Alex Kantrowitz – vốn là một nhà báo kì cựu chuyên mảng công nghệ của Buzzfeed, đã mang đến cho người đọc một cái nhìn thú vị về phong cách lãnh đạo, văn hóa doanh nghiệp, quy trình hoạt động và công nghệ của những “gã khổng lồ” tại thung lũng Silicon: Amazon, Facebook, Google, Apple và Microsoft trong quyển sách Always Day One.

Cuốn sách này không đề cập tới sự phát triển, cách để phát triển, hay cách đánh bại các công ty nhỏ hơn. Nó nói về việc xây dựng các nền văn hóa sáng tạo, mà tác giả tin rằng mọi người, tất cả doanh nghiệp đều có thể học hỏi được, một ngày nào đó trở thành “khổng lồ” như những tên tuổi trên.

Always Day One là sản phẩm của cuộc hành trình hai năm và hơn 130 cuộc phỏng vấn của tác giả Alex Kantrowitz.

“Always day one” – hay “Luôn là ngày đầu tiên” là phương châm hoạt động suốt 25 năm nay của Amazon. Sáng tạo như một công ty khởi nghiệp, và làm việc điên cuồng như một nhân viên còn ở vạch xuất phát. Sau mỗi sáng tạo thành công, Amazon lại quay về với Ngày Đầu Tiên và tìm kiếm thử thách tiếp theo.

“Ngày Thứ Hai sẽ như thế nào ư”, Bezos hỏi lại. “Ngày Thứ Hai sẽ là sự trì trệ, là sự vô nghĩa, là sự tụt dốc đầy đau đớn, và sau đó là cái chết.” Và đó là lý do tại sao phải luôn là Ngày Đầu Tiên.
| Trích Lời giới thiệu của quyển sách Always Day One

Những nhận định trong cuốn sách từng được dẫn lại trên nhiều nguồn uy tín như The New Yorker, The Wall Street Journal...

Ở Amazon thì luôn là ngày đầu tiên. Còn tại Facebook, theo câu châm ngôn nội bộ, mới chỉ có 1% đã hoàn thành. Hình thức khác nhau, nhưng bí quyết thành công của các ông lớn công nghệ chỉ có một – tái sáng tạo, tái phát minh chính mình mà không bận tâm đến những gì mình đã có. Lần giở trang sách, độc giả được nghe kể những câu chuyện khác nhau của mỗi gã Titan: về văn hóa sáng tạo ở Amazon, văn hóa phản hồi của Mark Zuckerberg hay văn hóa hợp tác tại Google… Bằng cách liên tục quay lại Ngày Đầu Tiên, họ vẫn giữ vững vị trí dẫn đầu.

Bên cạnh đó, tác giả Alex Kantrowitz cũng đề cập đến những công ty đang ở giai đoạn “ngày thứ hai”, và nhiều khả năng mất đi vị thế nếu không tự tái phát minh chính mình. Trong khi mỗi sản phẩm mới của Google đều thách thức những sản phẩm hiện có của họ, thì việc Apple làm chỉ là ngày qua ngày hoàn thiện chiếc iPhone “di sản” – theo cách trở nên bóng bẩy hơn, và họ đang thất bại.

Nhận xét về quyển sách

Always Day One đem đến cái nhìn vào sâu bên trong nền văn hóa đã và đang giúp cho những gã khổng lồ đánh bại các đối thủ mới hình thành của mình trong cuộc chiến công nghệ. Thận trọng và đầy nghiêm khắc, Alex Kantrowitz nhắc chúng ta phải luôn lạc quan về một tương lai chung sống cùng những công ty công nghệ quyền lực nhất thế giới.
(Scott Galloway, tác giả của The Four và The Algebra of Happiness)

Đây là một cuốn sách đáng đọc cho bất kỳ ai đang cố gắng tìm hiểu cách thức vận hành của những công ty thành công trong thời đại của những gã khổng lồ công nghệ, và bất kỳ ai mong muốn khám phá những bí quyết ẩn sau sự thống trị của họ.
(Charles Duhigg, tác giả của The Power of Habit và Smarter Faster Better)

Về tác giả

Alex Kantrowitz là nhà báo kỳ cựu chuyên mảng công nghệ của BuzzFeed. Trang tin tức cá nhân Big Technology của ông thường tập trung phân tích cách thức vận hành của những gã khổng lồ gồm Amazon, Apple, Facebook, Google và Microsoft.

Mua sách giảm 10% ở:

Đọc bài viết

Cafe sáng