Nối kết với chúng tôi

Giới thiệu sách

Yêu người tử tù: Bạo lực và ngược đãi chỉ càng sinh ra nhiều bạo lực hơn

Đăng từ

on

Yêu người tử tù là câu chuyện cảm động về sự sám hối của người đàn ông trẻ tuổi bị kết án tử hình và người phụ nữ trẻ, xinh đẹp, giàu có. Cả hai đều đơn độc chịu đựng sự bạo hành cực điểm về thể xác, tình dục, tinh thần trong suốt cuộc đời ngắn ngủi của họ.

Yoo Jeong đã từng cố gắng tự tử đến ba lần. Sự khinh bỉ của cô đối với mẹ và cảm giác dửng dưng về thế giới xung quanh đã ngăn cô đến với những cơ hội tìm được hạnh phúc. Cô có người cô tên là Monica. Cô Monica thường hay đến trại giam để gặp những nạn nhân chịu án tử hình. Trong lúc Yoo Jeong đang nằm viện sau lần tự tử thứ ba, sơ Monica đến và cho cô một lựa chọn: Yoo Jeong phải trải qua cuộc điều trị tâm lí hoặc cùng sơ thăm những người tử tù vào thứ năm mỗi tuần. Vì muốn tránh cuộc điều trị, Yoo Jeong miễn cưỡng chấp nhận lời đề nghị thăm tử tù của sơ Monica và người tử tù cô gặp là Yoon Soo, anh phạm cả hai tội: cưỡng hiếp và giết người.

Lần đầu tiên Yoo Jeong và Yoon Soo gặp gỡ nhau, họ không mở lòng ngay lập tức. Yoo Jeong có một gia đình giàu có và bây giờ cô đang là giáo sư đại học. Thế nhưng một sự kiện xảy ra đã khiến cô không còn biết đến hạnh phúc từ năm 15 tuổi. Trong khi đó, Yoon Soo lại có những kí ức tuổi thơ còn kinh khủng hơn cô. Anh bị cha mẹ bỏ rơi ở độ tuổi rất nhỏ và phải học cách sống ngoài đường phố cùng với việc cưu mang người em trai. Cuối cùng, anh phạm tội và lãnh án tử hình. Với sự khác biệt về hoàn cảnh sống như thế, Yoo Jeong và Yoon Soo vẫn tìm được cách kết nối với nhau vì cả hai đều phần nào cảm nhận được nỗi đau khổ của người kia. Dần dần, qua những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi mỗi tuần, họ đồng cảm với nhau hơn, họ bắt đầu tìm lại được lí do để sống. Thế nhưng đôi tay của Yoon Soo lúc nào cũng bị còng và người giám ngục luôn canh chừng cuộc gặp gỡ của họ, nhắc cả hai nhớ rằng họ không được quên một sự thật: khoảng thời gian hạnh phúc còn lại của họ rất ngắn ngủi. Và như thế, Yêu người tử tù cũng là một câu chuyện cảm động về sự tha thứ và được tha thứ, về yêu và được yêu, về thứ hạnh phúc mà người ta có thể tìm ra ở một nơi không ai ngờ tới.

Yêu người tử tù được kể song song dưới cả hai góc nhìn của Yoo Jeong và Yoon Soo. Cả hai lối kể được viết theo phong cách khác nhau. Phần kể của Yoon Soo trích từ những đoạn trong “nhật kí buồn” của anh tiết lộ cho độc giả biết bi kịch tuổi thơ mà Yoon Soo đã trải qua; phần này được viết với những câu văn ngắn gọn, đơn giản, súc tích. Trong khi đó, phần kể của Yoo Jeong lại là những diễn biến chính của truyện ở thời điểm hiện tại khi cô gặp Yoon Soo; ở phần này, Gong Ji Young thiên về mô tả tâm tư, suy nghĩ của Yoo Jeong với những câu văn dài, miên man, nhịp điệu chậm, buồn. Với lối kể song song như thế này, độc giả sẽ không hề cảm thấy nhàm chán khi không chỉ được đổi góc nhìn mà còn được thưởng thức văn phong khác nhau.

Thông điệp mà Gong Ji Young muốn gửi gắm qua Yêu người tử tù được thể hiện thật rõ ràng: không có ai hoàn toàn tốt, không có ai hoàn toàn xấu, bạo lực và ngược đãi chỉ càng sinh ra nhiều bạo lực hơn. Thông điệp này được thiết lập mạnh mẽ ngay từ những dòng đầu tiên đã khiêu gợi trí tò mò của độc giả: “Tôi muốn bắt đầu kể câu chuyện ấy ngay bây giờ. Đó là câu chuyện về một kẻ giết người. Hoặc cũng có thể gọi là câu chuyện kể về một gia đình không có gì khác ngoài sự đau khổ, một gia đình mà trong cuộc sống thường nhật chỉ toàn nghe thấy những tiếng chửi rủa, tiếng roi gậy hay tiếng kêu thét.” Độc giả sẽ gặp lại thông điệp này một lần nữa được nhấn mạnh hơn ở phần giữa sách, thông qua cuộc trò chuyện của Yoo Jeong và người cậu, một chuyên gia tâm lí trẻ em: “Đằng sau mỗi con người phạm những tội ác không thể tưởng tượng được là một người lớn đã dùng những hành vi bạo lực không thể tưởng tượng được đối với họ khi họ còn là một đứa trẻ. Như thể là, tất cả họ đều đã được sắp đặt sẵn trong một câu chuyện với cấu trúc tương tự như thế. Bạo lực sinh ra bạo lực, và sự bạo lực được sinh ra đó thậm chí còn bạo lực hơn.” Thông điệp này đã đặt ra một câu hỏi: liệu có phải dù người ta phạm tội ác ghê tởm như thế nào cũng đều xứng đáng để nhận được sự đồng cảm?

Yêu người tử tù đã thực sự tạo nên một dư luận lớn tại Hàn Quốc về vấn đề có nên bãi bỏ án tử hình hay không; đồng thời, sau khi sách xuất bản, tỉ lệ phần trăm người phản đối án tử hình cũng tăng lên. Vì thế, cuốn tiểu thuyết này đã giúp Gong Ji Young thắng giải Special Media Award lần thứ 9 của Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty International). Gong Ji Young cho biết đây là giải thưởng ý nghĩa nhất mà cô từng nhận được.

Gong Ji Young là một nhà văn nằm trong “làn sóng mới” gồm những người khởi xướng lối viết mới trên văn đàn Hàn Quốc nửa sau thế kỉ 20. Những tác phẩm của cô thường tập trung vào các vấn đề như: cuộc đấu tranh của phụ nữ trong một xã hội nhiều biến động, những con người ở ngoài lề xã hội…

*

Editorial Review

Choi Jae Bong – báo The Hankyoreh

Với sự giải thích về nguồn gốc xã hội của tội phạm kết hợp cùng cuộc điều tra mang tính triết học và tôn giáo về tội lỗi và sự cứu rỗi, tiểu thuyết này đã tạo được sức ảnh hưởng lớn. Nhưng bằng sự nhạy cảm của người viết, đặc biệt là trong những cảnh cao trào, tiểu thuyết này sẽ khiến độc giả phải rơi nước mắt.

Jo Yong Ho – báo Segye Ilbo

Nếu đối mặt thẳng thắn với vấn đề này, có lẽ tất cả chúng ta đều là những tù nhân đang giữ án tử hình, và cuộc sống của chúng ta là một trò hề khi mà ta sống trong nó với bản án tử hình nhưng lại tuyên án những người khác phải chết trước tiên. Bằng cách phơi bày sự giả vờ của chúng ta, những ý nghĩ sai lầm của chúng ta, và cả sự ngạo mạn của ta khi đứng trước cái chết, cuốn tiểu thuyết này đã tạo nên quyền năng khi lấy được những giọt lệ đồng cảm từ đôi mắt của chúng ta.

Jang Seok Su, tác giả quyển sách The Flâneur Takes A Stroll Through

Một câu chuyện tràn ngập cảm xúc và đầy tính giải trí. Một cuốn tiểu thuyết với tốc độ nhanh, thu hút sự chú ý của chúng ta vào những vấn đề đáng khám phá, Yêu người tử tù là tổng hợp hài hòa giữa các chủ đề như: nạn nhân và người phạm tội, tội ác và trừng phạt, tình yêu và sự tha thứ, án tử hình và công lí.

Son Jong Eop, tác giả quyển sách Literary Resistance

Biết cách khiêu khích độc giả những thứ họ muốn và hòa lẫn sự khao khát đó với mối quan tâm về những vấn đề mang tính phổ quát chung của cả một thế hệ – đó là sức mạnh ai cũng muốn có trong vai trò một người viết. Gong Ji Young có được cả hai ưu điểm này cùng một lúc – khơi gợi cảm xúc và tính giải trí cao. Có lẽ đó là lí do tại sao cô được độc giả yêu mến nhiều như thế. Cô rất giỏi trong việc hòa trộn những biểu tượng của thời đại chúng ta vào những câu chuyện của mình… Giới xuất bản đang trong cơn đình trệ và những tiểu thuyết Hàn bị tiểu thuyết Nhật lấn lướt, thế nhưng những cuốn sách của cô như Field of Stars, Our Happy Time (Yêu người tử tù), Things That Come After Love… vẫn tiếp tục đứng đầu danh sách bán chạy. Thật đáng ngạc nhiên.

Sự quan sát kĩ lưỡng của Gong vừa tinh tế vừa tỉ mỉ – cô thu nhặt từng chi tiết về nhân vật của mình như vết bẩn dính trên áo họ, tiếng giọt nước rơi xuống gót chân họ… Tình yêu cô dành cho chủ đề của mình cũng giống như một hơi thở ấm áp thổi nên sinh khí vào câu chuyện cô viết… Sự ảnh hưởng sâu sắc đó đưa chúng ta đến một nơi sâu hơn, nơi cốt lõi câu chuyện được cất giấu. Tôi đã nói điều này trước đây rồi và tôi sẽ nói lại lần nữa: Gong Ji Young là một người kể chuyện tuyệt vời.

Publisher Weekly

Nhiều độc giả sẽ nhận thấy đôi khi giọng văn quá thuyết giảng, nhưng sự chân thực của Gong nhiều lúc đã phá vỡ lối viết nặng tính giáo huấn đó.

Hết.

Kodaki
dịch và tổng hợp từ nhiều nguồn

viết bình luận

Viết bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Giới thiệu sách

Chuyện xứ Dran xưa: Vùng đất quyến rũ cho những ai chưa một lần ghé đến

Đăng từ

on

Người đăng

Dran – “thủ phủ” của Đơn Dương, cái tên còn khá xa lạ với nhiều người so với Đà Lạt hay Bảo Lộc, nhưng với những người con Dran/ Đơn Dương thì mảnh đất nhỏ bé hoang sơ nằm ở lưng chừng đèo này chính là nơi để tự hào và nhớ về.

Miên man theo dòng hồi ức của tác giả, Dran xưa mơ màng, sống động lần lượt hiện ra… Nơi ấy có ngôi làng của thuở xa xưa với cây đa giếng nước; có ngôi trường đơn sơ mới thành lập, chỉ với một giáo sư và còn thiếu thốn trang thiết bị; nơi ấy có những trò chơi trẻ nhỏ sinh động thuở Dran chưa có điện như u mọi, chạy bắt cứu tù, nhảy lò cò và cả… đánh lộn; rồi những chuyện sinh hoạt, đi lại, các thú vui sách vở, chụp ảnh cho đến cải lương, cinéma, casino…

Dran xưa còn lưu dấu chân dung những gương mặt, những người đã gắn bó cả đời và góp phần làm nên dấu ấn văn hóa của một vùng đất. Đó là ông Dậu hết mình vì đạo pháp, là ông Ích có công lớn trong việc nâng cao đời sống tinh thần cho người bản xứ, là ông Cai Trường tận tụy luôn hết lòng vì công việc, và cũng không thể không nhắc đến những người chuyên gieo niềm vui cho lối xóm như ông Ba Dân, bà Bích Liên…

Chưa dừng lại ở đó, Chuyện xứ Dran xưa còn mang đến cho người đọc một bản đồ ẩm thực đặc sắc với vô vàn món ăn dung dị của xứ sương mờ. Nào phở, hủ tíu, bánh căn, mì quảng, rồi nem nướng, bánh ướt, bánh nậm, chè trôi nước… mỗi thức mỗi món đều đậm đà hương vị riêng, không chỉ làm say lòng lữ khách mà còn gói thành nỗi nhớ thương trong hành trang của bất cứ người con xa quê nào.

Gói gọn trong chưa đầy hai trăm trang sách, tác giả Lâm Trung Châu với hết đời người gắn bó với quê hương xứ sở, đã dắt tay người đọc đến với một Dran hiền hòa, đã qua biết bao thăng trầm, biến động thời cuộc. Để rồi đằng sau những trang viết hóm hỉnh đầy ắp kỷ niệm của tác giả, là biết bao tâm tình trao gửi đến những thế hệ trẻ Dran hôm nay, là chút tình hoài hương nhắn với những người con xa xứ, hay khơi dậy cảm hứng về một vùng đất quyến rũ cho những ai ít nhiều đã nghe tên nhưng chưa một lần ghé đến.

*

Thông tin tác phẩm

CHUYỆN XỨ DRAN XƯA

Tác giả: Lâm Trung Châu

Thể loại: Tản văn

Quy cách: 14 x 20.5 cm, 172 trang

Giá bìa: 85.000 đ

Phát hành: T7/2020

Sách do Phương Nam và NXB Văn hóa Văn nghệ liên kết xuất bản

Đọc bài viết

Giới thiệu sách

Diệt vong: “Không phải mọi kẻ điên đều là thiên tài… Nhưng nhiều thiên tài lại là kẻ điên.”

Đăng từ

on

Người đăng

Câu nói này có lẽ rất phù hợp để nói về tác gia Đức ngữ quan trọng nhất thời hậu thế chiến II, Thomas Bernhard. Thomas Bernhard (1931-1989) là nhà văn, nhà thơ, nhà viết kịch người Áo. Được đánh giá cao ở nước ngoài nhưng tại Áo, ông lại bị chỉ trích là kẻ “vạch áo cho người xem lưng” khi các tác phẩm của ông thẳng thắn chỉ ra và cay nghiệt phê phán các thói tật của quê hương, bao gồm của quá khứ Quốc xã đáng bị chôn vùi mãi mãi. Thomas Bernhard  chẳng bao giờ ngần ngại khoác cho dân Áo đủ thứ xấu xa trên đời. Ông cho rằng chính phủ nước ông sẵn sàng phạm vào mọi tội ác và đã phạm mọi tội ác có thể hình dung với nước Áo, lợi dụng bản tính ngái ngủ của dân tộc này để cuối cùng biến sự đê tiện và tàn nhẫn thành nghệ thuật duy nhất mà chính phủ ấy sử dụng, ngưỡng mộ và rõ ràng là mê mẩn.

Ông ghét tất cả những gì mọi người quanh ông coi trọng, không tin bất cứ cái gì mọi người quanh ông tin. Thomas Bernhard là một nhà văn cay nghiệt và nanh ác (như ông tự nhận). Nỗi đau bị bị bỏ rơi (thời thơ ấu), căn bệnh nan y hiểm nghèo khiến ông nhận thức cái chết là bản chất tối thượng của sự tồn tại. Các tác phẩm của ông thường được viết ở ngôi thứ nhất, là màn độc thoại dây cà dây muống của một nhân vật về xã hội, thế giới, con người.

“Sáng sáng, hàng triệu người chỉ cần khoác bộ quần áo lao động lên người là lập tức họ được xếp ngay vào hạng dân chúng cần lao, trong khi thực ra chỉ một bầy những kẻ lười biếng xảo trá, chỉ độc nghĩ đến miếng ăn mà thôi, và không làm gì khác ngoài việc ra tay phá hoại thế gian này.”

Với một phong cách phóng túng, cường điệu thổi phồng mọi sự, nhưng tinh tế trong tình yêu, cay nghiệt trong đả kích, tri kiến sâu rộng, cùng thủ pháp độc thoại bậc thầy, văn tài của Thomas Bernhard đã hội tụ và tỏa sáng rực rỡ nhất trong Diệt vong – cuốn tiểu thuyết cuối cùng và có lẽ đen tối nhất của ông. Được viết bằng phong cách không thể lẫn vào đâu được của ông, Diệt vong là màn ta thán liên tu bất tận của Franz-Josef Murau, con cừu đen của một gia đình quý tộc lâu đời của Áo. Đó là kẻ đã quyết dứt áo ra đi khỏi chốn chôn rau cắt rốn – miền Wolfsegg tuyệt đẹp. Cũng như chính nhà văn tạo ra mình, Murau căm ghét gia đình mình – những người cũng căm ghét anh không kém, ghê sợ tôn giáo được thờ phụng ngàn đời của mình, yêu quí đất nước Áo với những thắng cảnh tuyệt đẹp, nhưng lại căm thù nhà nước Áo đê tiện, tàn nhẫn. Chính bởi vậy, anh đã tới sinh sống ở Rome và hứa với lòng sẽ không bao giờ quay lại Wolfsegg, nơi không chỉ có gia đình luôn khinh thường, ghét bỏ anh mà cả những con người xấu xa, không thể nào chịu đựng nổi sinh sống. Thế nhưng vì một biến cố bi thương mà Murau vạn bất đắc dĩ phải trở về quê hương – cái chết đột ngột của cha mẹ và anh trai. Cái tai nạn khủng khiếp ấy đẩy Murau trở thành trụ cột của gia đình và buộc phải quay về lo tang lễ cũng như phải quyết định số phận sau này của Wolfsegg cùng hai đứa em gái.

Ảnh: Tao Đàn

“Họ, dân Đức ấy, nuốt Goethe như nuốt một thứ thuốc nào đấy vào bụng và tin vào công dụng vào thuốc, tin sái cổ vào tác dụng chữa bệnh của thuốc; Goethe nói cho cùng, chẳng qua chỉ là ông thầy lang của dân Đức, vị pháp sư vi lượng đồng căn liệu pháp về tinh thần đầu tiên của dân Đức mà thôi. Họ uống Goethe vào người và khỏi bệnh. Toàn thể dân tộc Đức uống Goethe vào người và hết bệnh. Thế nhưng… Goethe là một tên bịp bợm, cũng giống như bọn lang băm, tên nào mà chả bịp bợm; cả thơ văn lẫn triết lý của Goethe đều là ngón bịp lên đến tột đỉnh của dân Đức.”

Trải dài 500 trang sách là hai màn độc thoại không một chỗ xuống dòng của Murau khi nhận được bức điện báo tin dữ và khi đã trở về Wolfsegg tổ chức đám tang. Người đọc bị cuốn theo nhịp điệu dồn dập những ta thán về ông bố nhu nhược, bà mẹ tham tiền, ông anh bất tài và lũ em gái phụ thuộc; bàng hoàng nhưng cũng đồng cảm với những nhận xét cay nghiệt về sự nặng nề của tiếng Đức, cái giả tạo của nhiếp ảnh, thứ văn chương rẻ tiền, lũ bác sỹ đốn mạt, cái chính phủ trì trệ, thứ tôn giáo bảo thủ, một dân tộc biếng lười… Làn sóng căm ghét, khinh thường được đẩy đến tột độ với những lời móc mỉa được cường điệu hóa cực điểm.

“Tôi khinh bỉ những ai chụp ảnh liên hồi và lúc nào cũng quàng máy ảnh chạy lăng xăng… Họ ghi lại một thế giới bị méo mó đến mức quái đản trên các bức ảnh của họ, một thế giới không còn gì là chung với thế giới thật ngoài sự méo mó đến quái dị mà họ phải chịu tội. Chụp ảnh là một thứ nghiện ngập chung mà dần dần toàn nhân loại đã nhiễm phải, bởi vì nhân loại không những đã phải lòng cả sự méo mó lẫn quái dị đó, mà còn bị mê muội vì nó theo thời gian, do không ngừng chụp ảnh, nhầm tưởng thế giới méo mó và quái dị trông ảnh là thế giới duy nhất thực.”

 Thế nhưng qua đó Murau đã phân tích thấu đáo thực tế xã hội cùng nhận thức bản thể tự thân, anh lý giải về sự tồn tại của bản thân trong tâm trí chính chúng ta và sự tồn tại của chúng ta trong mắt tha nhân. Trong cái “ác” của anh hay của chính Thomas Bernhard, có một nỗi niềm hoài cổ tiếc nhớ về một sự toàn bích đã mất hoặc đang mất dần. Chính điều đó mới tạo nên giá trị nhân văn của Diệt vong, cuốn sách vĩ đại của một con người thiên tài.

*

“Với sự dữ dội ngạt thở… Qua tiếng nói của Murau, Thomas Bernhard tấn công thế giới hiện đại, được minh họa bởi nơi chôn rau cắt rốn của ông, nước Áo.” – Chicago Tribune

“Sự tinh tế khác biệt của Diệt vong nằm ở sự mô tả ý thức trong hành động: Murau, hóa ra, có thể yếu đuối, đáng ngưỡng mộ, khó hiểu hoặc độc địa, nhưng tâm trí của anh ta, như được mô tả trên trang giấy, dường như hoàn toàn đúng với cuộc sống.” – Washington Post Book World

“Không phải mọi kẻ điên đều là thiên tài. Nhiều người được gọi thế nhưng số người thực sự như vậy thì rất ít. Đó là một câu lạc bộ riêng biệt, nhưng Bernhard đã bước chân vào đó… Giống như Swift, Bernhard viết như một con quái vật thiêng liêng… Ông là một nghệ sĩ biểu diễn văn học xuất chúng: một người đi đến cực đoan bằng cách truyền sức sống cho ý thức của chúng ta về khả năng của con người, tuy nhiên lại mang tính phá hoại.” – The Wall Street Journal

Hết.

Đọc bài viết

Giới thiệu sách

Niên lịch miền gió cát: Một trong hai cuốn sách đáng chú ý nhất về môi trường trong thế kỷ 20

“Niên lịch miền gió cát” là tác phẩm tổng hòa giữa lịch sử tự nhiên, nghệ thuật miêu tả phong cảnh bằng ngôn từ và cả triết học.

Đăng từ

on

Người đăng

Cuốn sách tiếp theo của Phương Nam Book viết về thiên nhiên nước Mỹ xanh biếc

Tiếp nối sự thành công của Mùa xuân vắng lặngĐời sống bí ẩn của cây, tháng 07.2020, Phương Nam Book ra mắt Niên lịch miền gió cát, tác phẩm tiếp theo viết về môi trường và thiên nhiên. Năm 1990, Niên lịch miền gió cát cùng với Mùa xuân vắng lặng của Rachel Carson đã được Hiệp hội Nghiên cứu Tự nhiên Mỹ bầu chọn là hai cuốn sách đáng trân trọng và đáng chú ý nhất về chủ đề môi trường trong thế kỷ 20.

Nếu như Mùa xuân vắng lặng của Rachel Carson là tác phẩm kinh điển khởi xướng phong trào bảo vệ môi trường trên toàn thế giới, thì cuốn sách phi hư cấu viết về môi trường của Aldo Leopold, xuất bản lần đầu năm 1949, được xem như một cột mốc quan trọng trong phong trào bảo tồn tự nhiên ở Mỹ. Tuy ban đầu ít được chú ý đến, nhưng vào những năm 1970 với sự nâng cao nhận thức về môi trường, Niên lịch miền gió cát bất ngờ lại trở thành một cuốn sách bán chạy. Đến nay, tác phẩm đã được dịch ra 14 thứ tiếng và vẫn được bán ra khoảng 40.000 bản một năm.

Kết hợp giữa khảo cứu và tranh phác thảo, tổng hòa giữa lịch sử tự nhiên, nghệ thuật miêu tả, ngôn từ và triết học

Niên lịch miền gió cát là tác phẩm tổng hòa giữa lịch sử tự nhiên, nghệ thuật miêu tả phong cảnh bằng ngôn từ và cả triết học. Thông qua việc ghi chép lại những thay đổi của sinh vật tại khu trang trại ở Wisconsin, Aldo Leopold đã khéo léo mô tả vẻ đẹp thiên nhiên, mối liên hệ giữa từng sinh vật với cả hệ sinh thái. Những bài viết trong Niên lịch miền gió cát không chỉ khéo léo mô tả vẻ đẹp thiên nhiên, mối liên hệ giữa từng sinh vật với cả hệ sinh thái, thể hiện sự quan sát, khảo cứu và kiến văn của Leopold về địa chất – sinh thái, mà còn bộc lộ rõ quan điểm của ông về đạo đức đất đai: Một hành động là đúng đắn khi nó hướng tới việc bảo tồn được tính toàn vẹn, ổn định và vẻ đẹp của cộng đồng sinh vật. Hành động đó là sai nếu không bảo tồn được những điều vừa nói.

Đã một thế kỷ trôi qua kể từ khi Darwin vén màn bí mật về nguồn gốc muôn loài. Chúng ta giờ đây đã biết những điều mà các thế hệ đi trước không hề hay biết: con người chỉ là những người bạn đồng hành cùng các loài vật khác trong chuyến phiêu lưu tiến hóa. Nhận thức mới này đáng lẽ giờ đây đã phải khiến chúng ta có một tình anh em khăng khít với các sinh vật khác, một mong ước được sống và cùng sống, một tâm thế ngưỡng mộ trước sự đường bệ và chiều dài tiến hóa của cả cộng đồng sinh thể. Và trên hết, sau một thế kỷ, chúng ta đáng lẽ đã phải nhận ra rằng, mặc dù con người giờ đây đã trở thành thuyền trưởng lèo lái con tàu phiêu lưu này nhưng chúng ta không phải là hành khách duy nhất, và những lầm tưởng về vị thế của chúng ta đều bắt nguồn từ sự mông lung ngu muội.

Ảnh hưởng sâu rộng của cuốn sách, vượt ra khỏi tầm dự đoán của tác giả Aldo Leopold

Aldo Leopold (1887-1948) là nhà khoa học, nhà địa chất học, nhà triết học, nhà môi trường học người Mỹ, và cũng từng là giáo sư tại Đại học Wisconsin. Tác phẩm Niên lịch miền gió cátcó kết cấu gồm ba phần: Phần I là những quan sát về sự thay đổi theo từng tháng của sinh vật tại khu trang trại ở Wisconsin, phần II là ghi chép từ những hành trình khám phá đời sống hoang dã trải rộng khắp châu lục suốt 40 năm, và phần III trình bày những nhận định về một số vấn đề liên quan đến việc bảo tồn thiên nhiên hoang dã.

Khi viết ra các nhận định vào thời điểm những năm 1940, Aldo Leopold không hình dung được cuốn sách của mình sẽ ảnh hưởng sâu rộng đến mức nào. Thế nhưng, cho đến nay, cuốn sách vẫn được ngày càng nhiều độc giả yêu thích, trở thành nguồn tư liệu quý giá, làm thay đổi phong trào môi trường và đóng vai trò nền tảng trong lĩnh vực chính sách, đạo đức và khoa học bảo tồn hiện đại.

Thông qua thể văn xuôi đậm chất hóm hỉnh kết hợp các yếu tố lịch sử, khoa học, Leopold đã mượn lời kêu gọi đạo đức đất đai của Niên lịch miền gió cát để truyền đạt mối liên hệ đích thực giữa con người với thế giới tự nhiên, cùng niềm hy vọng rằng mỗi độc giả sẽ bắt đầu đối đãi với đất đai bằng tình yêu và sự tôn trọng mà đất đai đáng được hưởng. 

*

Một số nhận xét về sách

“Một trong những tác phẩm cực kỳ quan trọng và có tầm ảnh hưởng mạnh mẽ đến phong trào môi trường.”

The Boston Globe

“Cuốn sách có thể được đặt trên cùng kệ với các tác phẩm của Thoreau và John Muir.”

The San Francisco Chronicle

*

Tìm hiểu thêm về tác phẩm Niên lịch miền gió cát


*

Những cuốn sách viết về môi trường & thiên nhiên


Đọc bài viết

Cafe sáng

error: Content is protected !!