Nối kết với chúng tôi

Giới thiệu sách

Yêu người tử tù: Bạo lực và ngược đãi chỉ càng sinh ra nhiều bạo lực hơn

Published

on

Yêu người tử tù là câu chuyện cảm động về sự sám hối của người đàn ông trẻ tuổi bị kết án tử hình và người phụ nữ trẻ, xinh đẹp, giàu có. Cả hai đều đơn độc chịu đựng sự bạo hành cực điểm về thể xác, tình dục, tinh thần trong suốt cuộc đời ngắn ngủi của họ.

Yoo Jeong đã từng cố gắng tự tử đến ba lần. Sự khinh bỉ của cô đối với mẹ và cảm giác dửng dưng về thế giới xung quanh đã ngăn cô đến với những cơ hội tìm được hạnh phúc. Cô có người cô tên là Monica. Cô Monica thường hay đến trại giam để gặp những nạn nhân chịu án tử hình. Trong lúc Yoo Jeong đang nằm viện sau lần tự tử thứ ba, sơ Monica đến và cho cô một lựa chọn: Yoo Jeong phải trải qua cuộc điều trị tâm lí hoặc cùng sơ thăm những người tử tù vào thứ năm mỗi tuần. Vì muốn tránh cuộc điều trị, Yoo Jeong miễn cưỡng chấp nhận lời đề nghị thăm tử tù của sơ Monica và người tử tù cô gặp là Yoon Soo, anh phạm cả hai tội: cưỡng hiếp và giết người.

Lần đầu tiên Yoo Jeong và Yoon Soo gặp gỡ nhau, họ không mở lòng ngay lập tức. Yoo Jeong có một gia đình giàu có và bây giờ cô đang là giáo sư đại học. Thế nhưng một sự kiện xảy ra đã khiến cô không còn biết đến hạnh phúc từ năm 15 tuổi. Trong khi đó, Yoon Soo lại có những kí ức tuổi thơ còn kinh khủng hơn cô. Anh bị cha mẹ bỏ rơi ở độ tuổi rất nhỏ và phải học cách sống ngoài đường phố cùng với việc cưu mang người em trai. Cuối cùng, anh phạm tội và lãnh án tử hình. Với sự khác biệt về hoàn cảnh sống như thế, Yoo Jeong và Yoon Soo vẫn tìm được cách kết nối với nhau vì cả hai đều phần nào cảm nhận được nỗi đau khổ của người kia. Dần dần, qua những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi mỗi tuần, họ đồng cảm với nhau hơn, họ bắt đầu tìm lại được lí do để sống. Thế nhưng đôi tay của Yoon Soo lúc nào cũng bị còng và người giám ngục luôn canh chừng cuộc gặp gỡ của họ, nhắc cả hai nhớ rằng họ không được quên một sự thật: khoảng thời gian hạnh phúc còn lại của họ rất ngắn ngủi. Và như thế, Yêu người tử tù cũng là một câu chuyện cảm động về sự tha thứ và được tha thứ, về yêu và được yêu, về thứ hạnh phúc mà người ta có thể tìm ra ở một nơi không ai ngờ tới.

Yêu người tử tù được kể song song dưới cả hai góc nhìn của Yoo Jeong và Yoon Soo. Cả hai lối kể được viết theo phong cách khác nhau. Phần kể của Yoon Soo trích từ những đoạn trong “nhật kí buồn” của anh tiết lộ cho độc giả biết bi kịch tuổi thơ mà Yoon Soo đã trải qua; phần này được viết với những câu văn ngắn gọn, đơn giản, súc tích. Trong khi đó, phần kể của Yoo Jeong lại là những diễn biến chính của truyện ở thời điểm hiện tại khi cô gặp Yoon Soo; ở phần này, Gong Ji Young thiên về mô tả tâm tư, suy nghĩ của Yoo Jeong với những câu văn dài, miên man, nhịp điệu chậm, buồn. Với lối kể song song như thế này, độc giả sẽ không hề cảm thấy nhàm chán khi không chỉ được đổi góc nhìn mà còn được thưởng thức văn phong khác nhau.

Thông điệp mà Gong Ji Young muốn gửi gắm qua Yêu người tử tù được thể hiện thật rõ ràng: không có ai hoàn toàn tốt, không có ai hoàn toàn xấu, bạo lực và ngược đãi chỉ càng sinh ra nhiều bạo lực hơn. Thông điệp này được thiết lập mạnh mẽ ngay từ những dòng đầu tiên đã khiêu gợi trí tò mò của độc giả: “Tôi muốn bắt đầu kể câu chuyện ấy ngay bây giờ. Đó là câu chuyện về một kẻ giết người. Hoặc cũng có thể gọi là câu chuyện kể về một gia đình không có gì khác ngoài sự đau khổ, một gia đình mà trong cuộc sống thường nhật chỉ toàn nghe thấy những tiếng chửi rủa, tiếng roi gậy hay tiếng kêu thét.” Độc giả sẽ gặp lại thông điệp này một lần nữa được nhấn mạnh hơn ở phần giữa sách, thông qua cuộc trò chuyện của Yoo Jeong và người cậu, một chuyên gia tâm lí trẻ em: “Đằng sau mỗi con người phạm những tội ác không thể tưởng tượng được là một người lớn đã dùng những hành vi bạo lực không thể tưởng tượng được đối với họ khi họ còn là một đứa trẻ. Như thể là, tất cả họ đều đã được sắp đặt sẵn trong một câu chuyện với cấu trúc tương tự như thế. Bạo lực sinh ra bạo lực, và sự bạo lực được sinh ra đó thậm chí còn bạo lực hơn.” Thông điệp này đã đặt ra một câu hỏi: liệu có phải dù người ta phạm tội ác ghê tởm như thế nào cũng đều xứng đáng để nhận được sự đồng cảm?

Yêu người tử tù đã thực sự tạo nên một dư luận lớn tại Hàn Quốc về vấn đề có nên bãi bỏ án tử hình hay không; đồng thời, sau khi sách xuất bản, tỉ lệ phần trăm người phản đối án tử hình cũng tăng lên. Vì thế, cuốn tiểu thuyết này đã giúp Gong Ji Young thắng giải Special Media Award lần thứ 9 của Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty International). Gong Ji Young cho biết đây là giải thưởng ý nghĩa nhất mà cô từng nhận được.

Gong Ji Young là một nhà văn nằm trong “làn sóng mới” gồm những người khởi xướng lối viết mới trên văn đàn Hàn Quốc nửa sau thế kỉ 20. Những tác phẩm của cô thường tập trung vào các vấn đề như: cuộc đấu tranh của phụ nữ trong một xã hội nhiều biến động, những con người ở ngoài lề xã hội…

*

Editorial Review

Choi Jae Bong – báo The Hankyoreh

Với sự giải thích về nguồn gốc xã hội của tội phạm kết hợp cùng cuộc điều tra mang tính triết học và tôn giáo về tội lỗi và sự cứu rỗi, tiểu thuyết này đã tạo được sức ảnh hưởng lớn. Nhưng bằng sự nhạy cảm của người viết, đặc biệt là trong những cảnh cao trào, tiểu thuyết này sẽ khiến độc giả phải rơi nước mắt.

Jo Yong Ho – báo Segye Ilbo

Nếu đối mặt thẳng thắn với vấn đề này, có lẽ tất cả chúng ta đều là những tù nhân đang giữ án tử hình, và cuộc sống của chúng ta là một trò hề khi mà ta sống trong nó với bản án tử hình nhưng lại tuyên án những người khác phải chết trước tiên. Bằng cách phơi bày sự giả vờ của chúng ta, những ý nghĩ sai lầm của chúng ta, và cả sự ngạo mạn của ta khi đứng trước cái chết, cuốn tiểu thuyết này đã tạo nên quyền năng khi lấy được những giọt lệ đồng cảm từ đôi mắt của chúng ta.

Jang Seok Su, tác giả quyển sách The Flâneur Takes A Stroll Through

Một câu chuyện tràn ngập cảm xúc và đầy tính giải trí. Một cuốn tiểu thuyết với tốc độ nhanh, thu hút sự chú ý của chúng ta vào những vấn đề đáng khám phá, Yêu người tử tù là tổng hợp hài hòa giữa các chủ đề như: nạn nhân và người phạm tội, tội ác và trừng phạt, tình yêu và sự tha thứ, án tử hình và công lí.

Son Jong Eop, tác giả quyển sách Literary Resistance

Biết cách khiêu khích độc giả những thứ họ muốn và hòa lẫn sự khao khát đó với mối quan tâm về những vấn đề mang tính phổ quát chung của cả một thế hệ – đó là sức mạnh ai cũng muốn có trong vai trò một người viết. Gong Ji Young có được cả hai ưu điểm này cùng một lúc – khơi gợi cảm xúc và tính giải trí cao. Có lẽ đó là lí do tại sao cô được độc giả yêu mến nhiều như thế. Cô rất giỏi trong việc hòa trộn những biểu tượng của thời đại chúng ta vào những câu chuyện của mình… Giới xuất bản đang trong cơn đình trệ và những tiểu thuyết Hàn bị tiểu thuyết Nhật lấn lướt, thế nhưng những cuốn sách của cô như Field of Stars, Our Happy Time (Yêu người tử tù), Things That Come After Love… vẫn tiếp tục đứng đầu danh sách bán chạy. Thật đáng ngạc nhiên.

Sự quan sát kĩ lưỡng của Gong vừa tinh tế vừa tỉ mỉ – cô thu nhặt từng chi tiết về nhân vật của mình như vết bẩn dính trên áo họ, tiếng giọt nước rơi xuống gót chân họ… Tình yêu cô dành cho chủ đề của mình cũng giống như một hơi thở ấm áp thổi nên sinh khí vào câu chuyện cô viết… Sự ảnh hưởng sâu sắc đó đưa chúng ta đến một nơi sâu hơn, nơi cốt lõi câu chuyện được cất giấu. Tôi đã nói điều này trước đây rồi và tôi sẽ nói lại lần nữa: Gong Ji Young là một người kể chuyện tuyệt vời.

Publisher Weekly

Nhiều độc giả sẽ nhận thấy đôi khi giọng văn quá thuyết giảng, nhưng sự chân thực của Gong nhiều lúc đã phá vỡ lối viết nặng tính giáo huấn đó.

Hết.

Kodaki
dịch và tổng hợp từ nhiều nguồn

Click to comment

Viết bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Giới thiệu sách

Nhà Golden, áng dụ ngôn bi tráng về nước Mỹ thế kỷ 21

“Một câu chuyện vàng, vào thời La Mã chính là cách nói hoa mỹ để chỉ một câu chuyện phi lý, một hoang tưởng điên rồ, một điều gì đó rõ ràng không có thực. Một chuyện thần tiên. Một sự dối trá.”

Published

on

Chi tiết tác phẩm

Ngày 20 tháng Một năm 2009, Barack Obama tuyên thệ nhậm chức Tổng thống Hợp chúng quốc Hoa Kỳ thứ 44 và cùng ngày hôm đó một lão gia tỉ phú người Bombay cùng ba cậu con trai đặt chân đến khu Gardens tại Manhattan và tiếp quản dinh thự đẹp nhất khu phố này. Nero Golden, ngự trong ngôi nhà vàng, viết nên câu chuyện vàng, và triều đại vàng của y, như được loan báo trong đoạn văn đầu tiên của tiểu thuyết này, đã kết thúc theo đúng như số phận của tên bạo chúa mà y lấy tên - một kết cục mang màu tận thế: cháy.

Đó là nội dung chính của Nhà Golden, tiểu thuyết thứ mười ba của Salman Rushdie. Sau thành công vang dội với loạt tác phẩm mang hơi hướng kỳ ảo, Nhà Golden là cuộc tái hồi chủ nghĩa hiện thực đầy ngạo nghễ của nhà văn lừng lẫy người Anh gốc Ấn. Xoay quanh những mốc sự kiện lịch sử có thật như cuộc tấn công khủng bố khách sạn Taj Mahal Palace năm 2008, vụ đánh bom liên hoàn tại Bombay năm 1993, cuộc lên ngôi của Barack Obama và Donald Trump tám năm sau đó (thực chất đây là một dự đoán của Rushdie bởi tiểu thuyết đã hoàn thành trước khi Trump đắc cử), Rushdie đã khắc họa một thiên truyện mang hơi thở nóng rẫy của thời đại trên nền bối cảnh náo động an ninh và tao loạn chính trị, vẽ nên một áng dụ ngôn bi tráng về nước Mỹ thế kỷ 21 trong hình hài cuộc suy vong của một gia đình nhập cư giàu có. Nhà Golden ngay khi mới ra mắt đã chễm chệ ngôi đầu bảng xếp hạng New York Best-sellers, được báo Times of India bình chọn là một trong 15 tiểu thuyết xuất sắc nhất của năm 2017 và đã và đang gây bão trong giới mộ điệu văn chương toàn thế giới.

Tìm hiểu về thân thế Salman Rushdie gần như là một điều bắt buộc trước khi ta tiếp cận bất kỳ một tác phẩm nào của ông. Là tiểu thuyết gia từng vô số lần được đề cử Nobel Văn chương, đáng chú ý khi 30 năm trước ông lại là đối tượng bị truy đuổi ám sát số một của dân Hồi giáo toàn thế giới và là nhân tố cốt yếu làm rạn nứt quan hệ của hai nước Anh - Iran. Sau khi tiểu thuyết thứ tư, The Satanic Verses (Tạm dịch Những vần thơ của Quỷ Satan) xuất bản năm 1988, Rushdie đã làm dấy lên một làn sóng phản đối mạnh mẽ trong thế giới Hồi giáo vì bị coi là báng bổ đạo Hồi. Giáo chủ Iran Khomeini đã ra bản án tử hình “fatwa” đối với Rushdie và kêu gọi toàn bộ dân Hồi giáo cùng nhau bắt tay để thực hiện bản án này. Ngay giữa diễn biến sôi sục, ngày 25.06.2007, Salman Rushdie lại được Nữ hoàng Anh trao tước hiệu hiệp sĩ nhằm công nhận những đóng góp vĩ đại của ông cho văn học. Hành động này của chính phủ và Hoàng gia Anh chẳng khác gì đổ thêm dầu vào mối quan hệ nảy lửa khi đó giữa Anh và Iran. Nhiều quốc gia Hồi giáo khác cho rằng, việc tôn vinh Rushdie của Anh xứng đáng được đáp trả bằng những vụ đánh bom liều chết. Lệnh truy sát của Giáo chủ Iran phải mười năm sau mới được bãi bỏ và tình hình may mắn thay cũng theo đó mà lắng dịu.      

Phác họa đôi điều về cuộc đời Rushdie để phần nào hiểu ông là con người như thế nào và văn chương của ông hướng đến điều gì. Rushdie từng tuyên bố: “Khái niệm ‘tôn kính tôn giáo’ đã trở nên mang nghĩa ‘sợ tôn giáo’. Tôn giáo, cũng như mọi ý tưởng khác, xứng đáng với những phê bình, chỉ trích, và sự bất kính không phải sợ hãi của chúng ta.” Phát ngôn thẳng thắn này cũng thể hiện đúng tiếng nói của ông trong văn chương. Với Nhà Golden nói riêng, Salman Rushdie một lần nữa cho thấy bộ mặt không nể nang với những công kích táo bạo, những sóng từ dồn dập, những phát ngôn đanh thép, kết hợp với thứ tiếng Anh khẩn trương và nóng rẫy có khả năng gây rúng động tâm tưởng ở tầng sâu nhất. Ông phóng lao vào thói chính trị xu thời, chủ nghĩa dân tộc, giấc mơ Mỹ, ý tưởng bí mật nhân thân, thậm chí cả vị tân tổng thống Hoa Kỳ. “Gã vua hề tóc xanh môi đỏ cười hềnh hệch trong truyện tranh" The Joker, một miêu tả dễ đoán của Rushdie trong Nhà Golden đã làm dấy lên sự phản đối mạnh mẽ của công chúng ủng hộ Donald Trump. Tuy nhiên trước những lo ngại, Rushdie kiêu ngạo tuyên bố: Tôi đã từng làm phật ý người ta trước đây rồi, đến mức bị lùng giết, bây giờ còn sợ gì nữa (!).

Một điểm đặc trưng nữa trong các tác phẩm của Rushdie là sự chen chúc ý tưởng: dường như khao khát thường trực của ông là đưa nhiều nhất có thể vào câu chữ. Cụ thể Nhà Golden, như một nỗ lực nhằm tái hiện chính nước Mỹ, đã được chủ ý xây dựng đầy hỗn mang - một cái chén nung, một bát salad, một bức tranh mosaic. Từng trang từng trang tác giả dội bom hằng hà sa số những tiểu tiết về đời sống New York, vô vàn dẫn chiếu đến pop culture, dày đặc kiến thức về xu hướng tính dục, không đếm xuể những bình luận sắc sảo về chính trị-xã hội… Nếu rơi vào tay một kẻ tay mơ thì điều này chẳng sớm thì muộn sẽ gây ức chế; may mắn thay nó đã được chỉ huy bởi một bậc thầy ngôn ngữ đang ở đỉnh cao phong độ. Xuyên suốt hơn 500 trang sách là một trải nghiệm quá “đã”, quá “sướng”, một cuộc phiêu lưu hối hả ngây ngất máu chảy tê rần giữa cơn lốc chữ. Báo Boston Globe đã dành lời ngợi khen thích đáng cho tác phẩm này: “Nhà Golden dễ nhận ra là một đặc sản của Rushdie với sự nô giỡn của ngôn từ, cuộc đấu thương của câu chữ, sự hiên ngang trơ tráo, sự uyên thâm không cần biện giải, sự tinh tuý chói ngời.”

Nhà Golden có tất cả những gì chúng ta khao khát trong một tiểu thuyết đương đại: dối trá, cám dỗ, lừa lọc, mất mát; nhưng cũng là: hi vọng, niềm tin, tình người, công lý. Với một cốt truyện gay cấn đầy hấp dẫn và khả năng xây dựng nhân vật bậc thầy, cuốn tiểu thuyết là một nỗ lực phi thường nhằm đi sâu khám phá con người và đem đến bức tranh chân thực nhất về cuộc khủng hoảng căn tính thế kỷ 21. Nếu bạn chưa từng đọc Salman Rushdie hay băn khoăn trước những tiểu thuyết kỳ ảo trước đó của ông, Nhà Golden sẽ là một tựa sách hoàn hảo để bắt đầu.

Hết.  

Vĩnh Ngân

Đọc bài viết

Giới thiệu sách

Hai cuốn nhật ký: Sự bất chấp luân thường song hành với đạo nghĩa vợ chồng

“Tôi quyết định từ năm nay sẽ bắt đầu ghi lại tất cả những điều chưa từng dám viết vào nhật ký. Trước giờ, những việc phòng the, sinh hoạt vợ chồng, tôi thường không dám ghi chép tỉ mỉ lại, bởi e ngại vợ mình đọc trộm mà sinh tức giận…”

Published

on

Trong thời gian chiến đấu với bệnh tật và tuổi già, Tanizaki Junichiro vẫn không ngừng sáng tác, trong đó phải kể đến những tác phẩm đặc sắc như Bản dịch mới Truyện Genji của Junichiro, Mộng phù kiều hay Hai cuốn nhật ký. Lần đầu đăng trên tạp chí Chuuō Kōron năm 1956, Hai cuốn nhật ký được trình bày qua lời kể song song của một đôi vợ chồng tuổi trung niên theo hình thức ghi chép cá nhân. Bắt đầu từ ngày mùng một tháng Giêng trong nhật ký của người chồng: “Tôi quyết định từ năm nay sẽ bắt đầu ghi lại tất cả những điều chưa từng dám viết vào nhật ký. Trước giờ, những việc phòng the, sinh hoạt vợ chồng, tôi thường không dám ghi chép tỉ mỉ lại, bởi e ngại vợ mình đọc trộm mà sinh tức giận…”, Hai cuốn nhật ký dần mở ra cánh cửa dẫn vào cuộc sống chăn gối hoan lạc của cặp đôi buổi xế tà đang loay hoay tìm đường khơi lại ngọn lửa tình ái. Một đằng là ông chồng già cũng ham lạc thú tà dâm nhưng thể trạng yếu kém dẫn đến lực bất tòng tâm, một đằng là cô vợ đã một qua một đời sinh nở nhưng vẫn hừng hực sung mãn, ham muốn mạnh mẽ đến mức phi thường. Trạng huống trớ trêu đẩy cặp đôi “đũa lệch” ấy vào bước đường phải tìm đến những thứ “thuốc kích thích” lạ lùng để thỏa mãn nhu cầu sinh lý. Cứ thế lún sâu vào bể tình hoan lạc, họ bất chấp luân thường đạo lý, bất chấp sức khỏe và cả tính mạng cho cuộc vui nhục dục nhưng kỳ diệu làm sao vẫn có thể gọi là thực thi toàn vẹn đạo làm vợ làm chồng (!).

Là người ưa thích tìm hiểu tâm lý bệnh học, Tanizaki tích cực vận dụng kiến thức để viết rất dạn dĩ về đề tài liên quan đến những khoái cảm dị thường do lệch lạc trong tính dục sinh ra. Từ sau khi tác phẩm nhan đề Akuma (Ác ma) (1926) ra đời thì Tanizaki được xem như nhà văn đại diện cho chủ nghĩa ác ma (diabolism) của Nhật Bản. Là một phong trào văn học nghệ thuật nổi lên cuối thế kỷ XIX ở châu Âu, chủ nghĩa ác ma có khuynh hướng đề cao cái đẹp ở những gì đồi bại và kỳ quái. Tương tự, Tanizaki trong hơn nửa thế kỷ đi tìm cái đẹp cũng chỉ tập trung vào “cái đẹp có vấn đề”. Ông khai thác xu hướng ngược đãi và bị ngược đãi trong Người cắt lau, Xâm mình, bái vật trong Bàn chân Fumiko, ái thú trong Con mèo, Shōzō và hai người đàn bà hay phức cảm Oedipus trong Mộng phù kiều… Bản thân Hai cuốn nhật ký, trình bày về cuộc sống tình dục của lớp người già, khi mới xuất bản cũng gây sóng gió dư luận vì bị quy kết là truyện dâm ô. Sở thích tình dục của nhân vật chính là ông giáo sư rất chi là đa dạng: vừa tôn sùng bàn chân phụ nữ, vừa khao khát nhìn ngắm thân thể trần truồng của vợ dưới ánh sáng huỳnh quang. Tuy nhiên động lực tình dục cốt yếu của ông chính là sự ghen tuông, một loại phức cảm có tên “ham muốn bắt chước” hay “ham muốn tam giác” (mimetic desire) do nhà triết học Rene Girard đề xướng. Ở đó, người A chỉ có thể nảy sinh ham muốn vật B nếu có một “người môi giới” C cũng ham muốn vật B kia. Trong Hai cuốn nhật ký, rõ ràng “người môi giới” kích thích ham muốn cô vợ ở vị giáo sư chính là anh chàng Kimura con rể tương lai, một đối thủ tình trường trẻ trung và sung mãn hơn.

"Cứ thế lún sâu vào bể tình hoan lạc, họ bất chấp luân thường đạo lý, bất chấp sức khỏe và cả tính mạng cho cuộc vui nhục dục nhưng kỳ diệu làm sao vẫn có thể gọi là thực thi toàn vẹn đạo làm vợ làm chồng (!)."

So với Chữ Vạn, các nhân vật trong Hai cuốn nhật ký cũng mắc vào mối tình tay bốn tréo ngoe nhưng phức tạp và chồng chéo hơn rất nhiều. Nếu ở Chữ Vạn, người đẹp Mitsuko là con nhện nằm giữa nhả độc chăng tơ, giăng mắc ba nạn nhân khốn khổ sa lưới, thì ở Hai cuốn nhật ký, cho đến cuối cùng ta vẫn không biết rốt cục ai là người xấu số, ai là kẻ cao tay hơn cả. Toàn bộ câu chuyện là những chuỗi tâm lý vặn xoắn bất ngờ và hồi hộp xuất phát từ động cơ tính toán riêng biệt của cả bốn nhân vật. Ông giáo sư một lòng tôn thờ cô vợ “tốt của” nhưng sẵn sàng tạo điều kiện cho vợ gian díu với con rể tương lai để tăng cường tinh lực. Cô vợ tiết trinh cổ hủ lòng đã mau chóng ngả theo nhân tình nhưng một mực tâm niệm phải làm chồng hưng phấn. Cô con gái Toshiko phần thì căm ghét ông bố biến thái, phần thì ganh ghét với người mẹ xinh đẹp, bề ngoài thờ ơ lãnh đạm với cuộc hôn nhân sắp đặt nhưng lòng dạ ai nào tỏ cho tường? Anh con rể tương lai có lẽ đam mê bà mẹ đầy phong vận hơn nhưng biết đâu cũng chỉ lợi dụng để tiếp cận cô con gái?

Bên cạnh tuyến nhân vật đa chiều, tưởng tĩnh mà động, việc sử dụng hình thức hai ghi chép cá nhân đan lát lại càng góp phần tạo nên sự gay cấn cần thiết cho câu chuyện. Nếu Chữ Vạn chỉ được thuật lại từ một góc nhìn duy nhất, về những việc đã xảy ra và khép lại, thì những sự kiện trong Hai cuốn nhật ký không những đang tiếp diễn mà còn có thể được nhìn nhận cùng lúc từ hai phía. Cùng một ngày tháng, cùng một vụ việc ấy nhưng chồng nói gà, vợ nói vịt, dần dà mới khiến ta ngờ ngợ rằng việc ghi nhật ký của đôi vợ chồng rốt cục không phải là chép lại những sự kiện thực tế, mà là để tuần tự ra những nước cờ thách thức nhau, giấu diếm hành tung của mình với nhau, thậm chí thao túng điều khiển nhau. Tác giả đưa người đọc cùng song hành với diễn biến câu chuyện, nhưng ta đâu có khác gì những kẻ mù lòa, được dắt đi trên con đường lắm lối nhiều ngả bởi hai kẻ dẫn đường bụng dạ khó bề tin tưởng, miệng khăng khăng là mình chân thật nhưng kỳ thực trắng đen thật giả lẫn lộn, chẳng biết đường nào mà lần? Bên cạnh đó, trong nguyên tác Tanizaki còn cố ý để cho người vợ dùng kiểu chữ hiragana truyền thống, còn người chồng viết bằng kiểu chữ katakana hiện đại hơn. Điều này có thể có dụng ý riêng, liên quan đến tính cách của hai người. Người chồng rất thích khám phá và thử nghiệm những cái mới, trong khi người vợ lại rất e dè thủ cựu. Tóm lại có thể nói, lựa chọn hình thức nhật ký cho câu chuyện là một quyết định vô cùng vi tế của Tanizaki.

"...ta ngờ ngợ rằng việc ghi nhật ký của đôi vợ chồng rốt cục không phải là chép lại những sự kiện thực tế, mà là để tuần tự ra những nước cờ thách thức nhau, giấu diếm hành tung của mình với nhau, thậm chí thao túng điều khiển nhau."

Kagi nghĩa là chiếc chìa khóa. Ấy chính là chiếc chìa khóa mở ra cuốn nhật ký chất đầy ẩn ức tâm tư của người chồng, mở ra những ham muốn nổi loạn âm thầm của người vợ, mở ra một cuộc chơi tình ái mưu ma chước quỷ của cuộc sống hôn nhân. Vỏn vẹn chưa đầy 200 trang, Hai cuốn nhật ký đã khắc họa tài tình một cốt truyện gay cấn hấp dẫn, đưa đến cái nhìn mới mẻ về bản chất của tình dục - tình yêu, đặt dấu chấm hỏi về ranh giới mong manh phù phiếm của luân thường đạo lý. Tuy được sáng tác khi nhà văn đã ở những năm tháng cuối đời, nhưng Hai cuốn nhật ký vẫn xứng đáng là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất, quan trọng nhất trong văn nghiệp đồ sộ huy hoàng của Tanizaki.

Hết.

*

Tìm hiểu về tác giả Tanizaki Junichiro




Đọc bài viết

Giới thiệu sách

Mùa xuân vắng lặng & Đời sống bí ẩn của cây – Lời nhắc nhở loài người nhìn lại mối quan hệ với thiên nhiên

Biến đổi khí hậu đang trở thành nỗi lo chung của toàn nhân loại, đặc biệt tình hình càng trở nên tồi tệ hơn khi tầng ozone bị thủng. Kỷ Niệm Ngày Quốc Tế Bảo Vệ Tầng Ozone (16/9/2019) (World Ozone Day), Phương Nam Book trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc hai tác phẩm giá trị về chủ đề môi trường.

Published

on

By

Mùa xuân vắng lặng được đăng nhiều kỳ trên tờ The New Yorker trước khi xuất bản thành sách vào tháng 9 năm 1962. Từ đó đến nay, cuốn sách đã bán hơn hai triệu bản.

Hồi chuông cảnh tỉnh về môi trường, chấn động hệ thống vận hành giữa chính phủ Mỹ và ngành công nghiệp hóa chất

Cuốn sách ra đời gây ảnh hưởng mạnh mẽ trong xã hội Mỹ, như một hồi chuông cảnh tỉnh về môi trường. Không lâu sau đó, Rachel Carson xuất hiện trước Thượng viện để điều trần. Bà không chỉ nhấn mạnh những tác hại về môi trường của thuốc diệt sinh vật gây hại như đã vạch ra trong sách, mà còn đề xuất những thay đổi cần thiết về mặt chính sách. 

Mùa xuân vắng lặng (Silent Spring) - Rachel Carson

Rachel Carson luôn khẳng định rằng nội dung sách không hướng đến loại trừ tất cả chất diệt sinh vật độc hại, mà chỉ để chấn chỉnh việc sử dụng tràn lan, thiếu cân nhắc của chính phủ Mỹ. Tuy vậy Carson phải đối mặt với phản biện và chỉ trích cá nhân nặng nề từ phe công nghiệp hóa chất. Mùa xuân vắng lặng và Rachel Carson không hẳn chỉ là một lời cảnh tỉnh mạnh mẽ về môi trường, mà còn là một phong trào dân sự hiệu quả. Ở đó, hệ thống vận hành chặt chẽ của chủ nghĩa tư bản giữa chính phủ và ngành công nghiệp đã bị chấn động và lung lay.

Giải mã ngôn ngữ kỳ diệu của loài cây và bạn sẽ chỉ muốn chạy ngay đến ôm chúng mà thôi

Đời sống bí ẩn của cây (The Hidden Life Of Trees) - Peter Wohlleben

Trong khi đó, được xem là một trong những quyển sách hay nhất về cây cối, Đời sống bí ẩn của cây thoát ra khỏi một cuốn sách khoa học thường thức tầm thường mà tựa như một bài thơ, nơi tri thức thiên nhiên kết hợp cùng nghệ thuật ngôn từ. Cuốn sách mở ra một thế giới kỳ diệu về đời sống xã hội phức tạp của những khu rừng ôn đới, nơi những cái cây giao tiếp với nhau, thể hiện cá tính riêng, hỗ trợ nhau lớn lên, chia sẻ chất dinh dưỡng cho những cá nhân đang chống chọi bệnh tật và thậm chí cảnh báo nhau về những nguy hiểm sắp xảy ra… Wohlleben không chỉ khẳng định thêm lần nữa vai trò quan trọng của cây xanh và rừng rậm với những bằng chứng sống động mà ít nhiều sẽ khiến bạn thay đổi cách nhìn nhận về thế giới thực vật, đặc biệt là đời sống cùng nhu cầu cảm xúc của chúng.

Không dừng lại ở đó, Peter  Wohlleben còn khuyến khích chúng ta không nên quan tâm đến cây chỉ đơn thuần vì nguyên nhân vật chất, mà cũng nên quan tâm đến cây vì những câu đố và những điều kỳ diệu nho nhỏ mà chúng cho chúng ta thấy. Dưới tán cây xanh, những sự việc kịch tính hàng ngày và những câu chuyện tình yêu cảm động vẫn đang diễn ra. Đây là phần cuối cùng còn sót lại của thiên nhiên, ngay trên ngưỡng cửa của chúng ta, nơi những chuyến phiêu lưu sắp được trải nghiệm và những bí mật sắp được khám phá. Và ai biết được, có lẽ một ngày nào đó ngôn ngữ của cây cuối cùng sẽ được giải mã, đem đến cho chúng ta những câu chuyện tuyệt vời hơn nữa.

Mùa xuân vắng lặngĐời sống bí ẩn của cây là những lời nhắc nhở chúng ta hãy nhìn lại mối quan hệ của mình với thiên nhiên, để từ đó góp phần bảo vệ môi trường sống tốt hơn.

Ban Biên Tập

Đọc bài viết

Cafe sáng