Nối kết với chúng tôi

Chúng tôi đọc gì

Đặng Tú Khuyên: “Cho đi ‘Giận’, nhận lại những bình yên”

Hạnh phúc là một hạt mầm, nở thành hoa hay chết vùi trong cát là do bạn quyết định.

Đăng từ

on

Chi tiết tác phẩm

Mình có một cô bạn thân chia tay mối tình 7 năm trong đau đớn, để rồi rơi vào căn bệnh trầm cảm, phải tìm đến bác sỹ tâm lý để trị liệu tinh thần. Đó là những chuỗi ngày dài rất dài trong nước mắt, day dứt và nỗi uất hận khiến cô ấy không tài nào thoát ra được, ngày ngày liên tục đày đọa bản thân, làm những người xung quanh hết sức đau lòng.

Có đôi khi trong cuộc sống này, ai trong chúng ta rồi cũng phải trải qua một khoảng thời gian u ám như vậy. Mọi thứ trở nên căng thẳng, chúng ta lại càng thêm căng thẳng, dễ nổi giận, dễ hơn thua với người khác và có xu hướng giải quyết vấn đề bằng cách đặt bạo lực lên trên hết thảy. Đó là khi chúng ta bị cuốn theo cơn lốc của những cảm xúc tiêu cực, ta để mặc những hạt giống của sân hận khởi phát và cắm rễ sâu trong lòng ta. Chúng dần điều khiển ta, khiến ta đánh mất những gì tốt đẹp nhất ta từng có và cuối cùng là đánh mất đi chính bản thân mình.

Sự kiện khủng bố ngày 11/09 năm 2001 tại Hoa Kỳ đã để lại quá nhiều tang thương và mất mát, khiến cả thế giới bàng hoàng trong đau đớn và mãi mãi không gì có thể xoa dịu được. Đó là nỗi đau như cứa sâu vào da thịt khiến năm tháng càng thêm tô đậm dai dẳng trong lòng người mà chẳng thể nào phai đi.

Có lẽ vì vậy mà không phải ngẫu nhiên, quyển sách Giận của Thiền sư Thích Nhất Hạnh trở thành quyển sách được tìm đọc nhiều nhất tại Hoa Kỳ với 50.000 lượt xuất bản mỗi tuần trong vòng 9 tháng, khi Giận được phát hành trước sự kiện 11/9 chỉ có một ngày.

Trên hành trình loay hoay đi tìm giải pháp giúp đỡ cô bạn thân, mình đã bén duyên với Giận. Một quyển sách ngay từ những trang đầu tiên đã cho mình một sự bình an rất lạ. Đến bây giờ mình vẫn còn nhớ như in cảm giác khi đứng giữa nhà sách Phương Nam, cầm trên tay một quyển Giận để rồi bắt gặp những dòng này: “Mặt trời luôn luôn còn đó. Khi giận hay tuyệt vọng, tình thương yêu cũng vẫn còn đó. Khả năng truyền thông, tha thứ, thương yêu vẫn còn đó. Phải tin tưởng như vậy. Ta giàu có hơn là sân hận, ta giàu có hơn là đau khổ. Phải công nhận rằng trong ta còn có khả năng thương yêu, hiểu biết và từ bi. Biết được như vậy thì không còn buồn, không còn tuyệt vọng. Biết rằng tuy trời đang mưa, nhưng mặt trời vẫn còn đâu đó trên cao. Mưa sẽ tạnh và trời sẽ nắng.

Có một thứ gì đó cũng chợt vỡ òa trong tâm trí và con tim mình. Mình nhận ra chính bản thân cũng có những cảm xúc tiêu cực ẩn sâu, cũng đã từng đau khổ và buồn phiền vì những điều vụn vặt, cũng có lúc không tiết chế được cảm xúc để rồi làm tổn thương những người thân yêu bên cạnh. Qua từng trang sách, mình học cách lắng lòng lại mỗi khi nổi nóng, chuyển dời sân hận thành thấu hiểu và cảm thông hơn với người khác mỗi khi trò chuyện, cũng như chầm chậm ươm mầm những hạt giống của yêu thương vốn dĩ vẫn luôn còn đó, ngay tại tâm mình.

Sẽ là rất khó để điều chuyển ngay một tính khí nóng nảy trở nên ôn hòa và bao dung. Nhưng việc gì cũng cần có thời gian luyện tập để trở thành thói quen đi vào đời sống. Giận đã cho mình những phương cách thật sự hiệu quả để ôm ấp cơn giận, để tự chữa lành những tổn thương, góp phần trui rèn những đức tính tốt đẹp và nuôi dưỡng tâm hồn mình trở nên tươi mát. Để giờ đây có thể tự tin mỉm cười, tiếp tục nỗ lực trên con đường hoàn thiện chính bản thân mình.

Cuối cùng thì, mình đã tìm được câu trả lời cho cô bạn thân thiết. Mình tặng Giận cho cô ấy và rồi không chỉ đón nhận một cái ôm, sau chừng 6 tháng hồi phục, mình thật vui khi nghe tin cô ấy đã có thể mở lòng ra đón nhận những mối quan hệ mới. Tựa sách này, tiếp theo đó lại được cô ấy mua và tặng cho một chị đồng nghiệp ở công ty. Để rồi không những chị ấy có thể tự xoay chuyển mối quan hệ với mẹ chồng dần trở nên tốt đẹp mà còn cải thiện đáng kể tình cảm giữa chị và mọi người trong gia đình.

Ngoài quyển Giận đầu tiên mình mua để kỷ niệm cho bản thân, mình còn hai quyển khác để dành trong ngăn tủ, phòng khi một ngày có ai đó đủ duyên tìm đến, mình sẽ tiếp tục trao đi như một món quà.

Có lẽ, Giận cũng như một hòn sỏi cất vào túi áo, “một hòn sỏi đẹp đã được góp nhặt đâu đó trước vườn”. Để khi cho tay vào túi chạm nhẹ vào hòn sỏi, tâm hồn mình cũng như chạm lại vào những lời tác giả đã viết… Điều phục hơi thở, mình sẽ buông được những điều cần buông, sẽ tha thứ được những điều cần tha thứ. Sẽ chỉ giữ lại trong mình những cảm xúc tích cực, để tâm bình an và thanh thản hơn rất nhiều.

Cầu mong cho những ai còn giận, còn buồn phiền, sầu khổ trong cuộc đời sẽ tìm được an yên khi đọc quyển sách. Cầu mong cho tình yêu thương luôn lan tỏa nơi con tim và trong từng việc bạn làm mỗi ngày. Để thêm nâng niu giây phút hiện tại bạn đang có mặt, để xứng đáng với những gì bạn được gửi trao và để hiểu, còn sống bên nhau là quý giá biết nhường nào…

Đặng Tú Khuyên

Trưởng nhóm Thiết kế Công ty Sách Phương Nam

5 bình luận

5 Bình luận

  1. Vũ Đình Anh Khoa

    Tháng Năm 8, 2019 at 7:53 sáng

    Đời không bao giờ luôn có màu hồng mà còn ở đó những giây phút sầu bi, oán hận, những lần con người ta ôm vào tim mình sự tức giận, mất bình tĩnh, sự trách móc và giận hờn nhau. Nhưng, liệu ai có còn ngẫm nghĩ rằng khi chúng ta chết những điều đó sẽ không còn nữa còn khi ta sống thì ta đã để cho những cảm xúc tiêu cực ấy điều khiển con người ta trở nên xấu xa hơn, độc ác hơn, ích kỷ hơn, lạnh lùng hơn và tiêu diệt lý trí, suy nghĩ cao đẹp thường thấy của một con người. Thay vào đó, mỗi chúng ta hãy học cách tha thứ cho những lỗi lầm của người khác, hoá giải hận thù, ghét bỏ thành những tình cảm tốt đẹp như tình bạn, tình yêu, biết trân trọng cái đáng quý của người khác, cùng nhau chung ta vì những lý tưởng cao đẹp của đời người, dang tay và sống chan hoà cùng những người xung quanh, có như thế bình yên mới tìm đến ta, đôi môi lại nở nụ cười, tình yêu và lòng trân trọng được hồi sinh, hạnh phúc sẽ không còn xa vời nữa. Quyển sách “Giận” của thiền sư Thích Nhất Hạnh sẽ là liều thuốc tinh thần quý báu cho những ai đã, đang và sẽ vào tình trạng bế tắc, tiêu cực, không biết cách để yêu thương và tha thứ cho người khác cảm thấy nhẹ lòng, thoải mái hơn, yêu đời, yêu người nhiều hơn và sống có lý tưởng cao đẹp, không bị cái xấu chi phối nữa.

  2. Nguyễn Trân

    Tháng Năm 9, 2019 at 7:11 sáng

    Những cơn giận bộc phát sẽ cuốn phăng đi tấc cả những suy nghỉ tích cực của mình và sẽ có xu hướng bất chấp tấc cả hậu quả nữa. Hy vọng sau khi đọc được quyển sách này ta có thể suy nghỉ thoáng hơn, thấu đáo hơn để kiềm chế và kiểm soát những cơn giận tốt hơn

  3. Thiên An

    Tháng Năm 11, 2019 at 1:28 sáng

    Nói về cuốn ” Giận” thì e đã may mắn đọc nó, như tác giả bài viết đã nói đấy “Mình nhận ra chính bản thân cũng có những cảm xúc tiêu cực ẩn sâu, cũng đã từng đau khổ và buồn phiền vì những điều vụn vặt, cũng có lúc không tiết chế được cảm xúc để rồi làm tổn thương những người thân yêu bên cạnh.” Ai cũng có lúc có những nông nổi và sai lầm cả nhưng làm thế nào để làm tiêu tan được cơn giận thì lại rất khó, đọc “Giận” của thiền sư ta như thấy mình bình tĩnh lại, suy nghĩ kĩ hơn, biết kìm nén tâm sinh hận và gạt bỏ những hạt mầm sinh hận để cả mình và người đều tốt hơn. Cuốn sách rất có ích với những người nóng giận và hành động thiếu suy nghĩ cũng như tâm không tĩnh.

  4. Triển Ngạo Trúc

    Tháng Năm 14, 2019 at 11:24 sáng

    Mình không giận và cũng không muốn giận một ai cả.
    Vì mình sợ sự nóng giận của mình sẽ thiêu rụi cả rừng công đức mà mình đã dày công tích lũy.
    Chỉ mong rằng mọi chuyện sẽ qua đi và mọi người đều có một cuộc sống bình an và hạnh phúc.

  5. Nhân Duyên

    Tháng Năm 15, 2019 at 1:26 chiều

    Người nóng tính, giận cũng “thành quen”.
    Cơn giận, nhiều khi khiến ta mất đi người ta yêu thương. Cơn giận, đôi khi làm lu mờ đôi mắt.
    Nhưng đâu phải ai cũng có khả năng kiềm chế cơn giận của chính mình.
    Mong rằng cuốn sách này sẽ giúp cho những người nóng tính bình tâm hơn và suy nghĩ thấu đáo hơn.

Viết bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chúng tôi đọc gì

Biển review 4 tác phẩm trinh thám của Robert Dugoni

Tuy thuộc dòng trinh thám pháp lý nhưng truyện của Robert Dugoni không hề khô khan, bên cạnh những suy luận sáng suốt, bằng chứng chặt chẽ để phá án, vẫn có những khoảnh khắc thấm đẫm sự thông cảm và tình người.

Đăng từ

on

Người đăng

Mỗi khi có ai hỏi cảm nghĩ của Biển về truyện của tác giả Robert Dugoni, Biển không khỏi nhớ lại thời điểm hội sách Lê Văn Tám tháng 3.2018, là lần đầu Biển nhìn thấy những cuốn trinh thám của tác giả này. Lúc đó Biển chưa đọc nhiều trinh thám cho lắm, nên tiêu đề Trảng đất trống có vẻ vô cùng xa lạ và… không hấp dẫn (!), ấy vậy mà Biển vẫn liều mua, kết quả là phát hiện thêm một tác giả viết rất hợp gu mình. Từ đó, Biển chưa từng bỏ qua cuốn nào của Robert Dugoni.

1. Căn hầm tối

Căn hầm tối là cuốn đầu tiên trong loạt tiểu thuyết của tác giả Robert Dugoni về nữ điều tra viên Tracy Crosswhite, vì có nhiều chi tiết trong cuốn này đóng vai trò “dữ kiện” giúp độc giả hiểu rõ hơn những quyển sau của ông.

Ảnh: Đinh Tị Books

Năm Tracy Crosswhite 22 tuổi, cô em gái Sarah 18 tuổi mất tích sau cuộc thi bắn súng mà hai chị em cùng tham gia. Vài năm sau, cha của hai chị em tự sát vì ông không thể vượt qua nỗi đau mất con. Vì cảm thấy kết quả điều tra còn quá nhiều nghi vấn và lỗ hổng, Tracy đã bỏ nghề giáo viên dạy Hóa để thi vào ngành Cảnh sát, mục đích chính là để làm sáng tỏ vụ mất tích của em gái cô.

20 năm sau, hài cốt của Sarah Crosswhite được tìm thấy, bị chôn ở khu vực đập nước đã cạn. Tracy lại lao vào cuộc điều tra khó khăn. Nỗi đau vẫn âm ỉ suốt hai thập kỷ lại bùng lên dữ dội. Trong những tháng ngày đen tối đó, cô tình cờ gặp lại người bạn thuở nhỏ là Daniel O’Leary – nay đã là luật sư. Cùng với nhau, vượt qua bao chống đối và nguy hiểm cận kề, Tracy và Daniel đã vạch rõ sự thật, xử lý hung thủ, trả lại phần nào sự nhẹ nhõm và bình yên trong lòng người dân thị trấn.

Tựa đề Căn hầm tối cũng đúng với nội dung truyện, nhưng Biển muốn nói về tựa gốc của quyển sách, là My Sister’s Grave, dịch là Mộ em gái tôi. Căn hầm tối thật ra không phải mộ của Sarah, nhưng Biển sẽ không tiết lộ gì đâu để khỏi spoil truyện. Cá nhân Biển thích Sarah – nhân vật phụ đã chết từ đầu truyện và chỉ xuất hiện trong những cảnh quá khứ. Cô bé là một thiếu nữ 18 tuổi mạnh mẽ, xinh đẹp, RẤT kiên cường. Hiếm có cô gái 18 tuổi nào kiên cường và đầy lý trí như Sarah.

2. Hơi thở cuối cùng

Ảnh: Đinh Tị Books

Trong quyển Căn hầm tối có đề cập một chút đến vụ án cô vũ công Nicole Hansen, vốn được phân công cho phòng ban của Tracy Crosswhite. Khi Tracy trở về Cedar Grove để điều tra lại vụ mất tích của cô em gái Sarah Crosswhite thì vụ án Nicole được xếp vào nhóm hồ sơ tồn đọng. Trong quyển Hơi thở cuối cùng, tác giả đưa người đọc trở lại với vụ án sát hại Nicole Hansen cùng hàng loạt những vũ công khác. Tất cả họ đều bị tra tấn một cách tàn nhẫn trước khi chết: tay chân bị trói ngược ra sau và tròng một vòng dây thòng lọng quanh cổ, khi họ không chịu nổi nữa và duỗi chân ra thì thòng lọng sẽ siết chặt khiến họ nghẹt thở chết. Chưa hết, tên sát nhân – được nhóm điều tra đặt cho biệt danh Cao Bồi – còn dụi thuốc lá cháy đỏ vào lòng bàn chân các vũ công.

Trong lúc toàn bộ phòng điều tra của Tracy làm việc cật lực và nghiêm túc để sớm bắt Cao Bồi, ngăn chặn các hành vi sát nhân tàn ác của hắn, thì ông sếp Johnny Nolassco vẫn là một kẻ tiểu nhân thảm hại như mọi khi, vừa cố dìm hàng Tracy vừa bán tin tức cho giới truyền thông để gây khó dễ cho công tác điều tra. Rất may, Tracy nhận được sự giúp đỡ đắc lực từ chàng luật sư Daniel O’Leary – là bạn thời thơ ấu và là người yêu hiện tại của cô.

Câu chuyện này không có nhiều khoảnh khắc vỡ ra sự thật đau lòng như trong cuốn Trảng đất trống, không có những cảnh tranh cãi ấn tượng của Daniel O’Leary ở tòa án như trong cuốn Căn hầm tối, nhưng Hơi thở cuối cùng vẫn là một truyện được tác giả viết khá chắc tay, tình tiết thống nhất với những quyển khác trong cùng loạt sách về Tracy Crosswhite. Có một điều chưa thỏa mãn là trong quyển này chàng luật sư Dan ít đất diễn, chỉ được khắc họa hình ảnh như một người đàn ông gần như hoàn hảo, vừa giúp đỡ Tracy trong việc điều tra vừa nấu cho cô những bữa ăn ngon.

3. Trảng đất trống

Đây là tác phẩm hay nhất Biển đọc được trong tháng 4.2018. Cô điều tra viên Tracy Crosswhite được nhờ điều tra lại một vụ án được cho là tự tử, đã xảy ra cách 40 năm, trước cả khi cô sinh ra. Đồng thời, cô và đồng nghiệp cũng đang đối mặt với một vụ cố ý giết người để chiếm đoạt tài sản, càng rắc rối khi cha của bị cáo chính là luật sư. Biển không rõ là với luật pháp của Mỹ thì người cha là luật sư có được phép cãi ở tòa khi con của ông ta bị tình nghi phạm tội không.

Ảnh: Đinh Tị Books

Nếu khi còn trẻ, ta lỡ dại dột gây nên tội ác chết người, thì ta có nên được tha thứ không? Ta có được phép đổ lỗi cho sự thiếu hiểu biết do tuổi tác và lờ đi nỗi đau của người nhà nạn nhân không? Hay ta sẽ cố gắng sống tiếp tận 40 năm, không giây phút nào là không bị hành hạ bởi ký ức về tội ác của bản thân, nhưng lại làm mọi thứ để che giấu những gì đã xảy ra, để rốt cuộc chỉ đi đến cảnh vạn kiếp bất phục mà thôi?

Với bìa sách màu xanh dương chuyển sắc tinh tế mà Biển thích, Trảng đất trống là một câu chuyện rất hay nhưng quá buồn. Buồn đến nỗi trong khi đọc, Biển đã khóc hai lần. Quyển sách được dịch rất xuất sắc, đọc rất mượt. Chính mảng dịch thuật chỉn chu, đánh máy kỹ đã góp phần lớn trong việc lột tả cái hay của câu chuyện.

4. Mắc kẹt

Trong một chuyến đánh bắt cua trái pháp luật lúc 4:30 sáng bằng chiếc thuyền nhỏ có động cơ, thay vì kéo lồng cua lên từ biển, cậu nam sinh trung học Kurt Schill đã kéo nhầm một chiếc lồng bên trong chứa xác một cô gái trẻ. Ban đầu, nhóm điều tra của Tracy Crosswhite nhận vụ án này, nhưng khi nảy sinh xung đột về danh tiếng đối với cảnh sát quận Pierce, họ bị buộc phải chuyển giao vụ án cho quận Pierce điều tra. Với quá nhiều nghi vấn đang có trong tay, cộng thêm tinh thần trách nhiệm cao và khát khao đưa được vụ việc ra ánh sáng công lý, Tracy tiếp tục điều tra vào những ngày nghỉ của cô. Chàng luật sư quyến rũ Daniel O’Leary vẫn bền lòng ở bên cô, và cuộc đời hai người đã đạt đến điểm khởi đầu của một thay đổi lớn lao.

Ảnh: Đinh Tị Books

Cũng như những quyển tiểu thuyết trinh thám đã phát hành trước đó, tác giả Robert Dugoni – ông vua của dòng trinh thám pháp lý – tiếp tục đưa vào Mắc kẹt những trường đoạn thẩm vấn rất cuốn hút độc giả, đầy những từ ngữ chuyên môn pháp lý và những câu hỏi bao vây chặt chẽ khiến bọn tội phạm phải khó thở. Nói vui một chút: Biển cho rằng ngài Dugoni phải có bạn là luật sư, hoặc phải rất thường xuyên tham khảo ý kiến của luật sư khi viết những quyển trinh thám xuất sắc này.

Bìa sách và nội dung quyển Mắc kẹt không khỏi khiến Biển liên tưởng đến quyển Tiếng thét của tác giả Hamanaka Aki. Hai câu chuyện vừa giống vừa khác nhau, cả hai đều có nét hấp dẫn riêng. Bài học mà Biển rút ra được sau khi đọc cả hai quyển là: Làm phụ nữ, vốn đã là phái yếu, cần nên học hỏi thật nhiều để có thể trở nên khôn ngoan hơn, phát triển bản thân và bồi dưỡng năng lực để sống cuộc đời hạnh phúc nhất, chứ khó mà mong chờ sự nâng đỡ từ bất kỳ ai trong thế giới nhiễu nhương này.

Biển từng đọc qua những tiểu thuyết có nhân vật chính là nữ cảnh sát có quá khứ đau thương, bị những ký ức ám ảnh gây ảnh hưởng đến sự nghiệp hiện tại, thậm chí có người lúc nào cũng muốn tự tử, như nữ chính trong các truyện của Dolores Redondo, Donato Carrisi… và cảm thấy rất chán ngán. Nhưng Biển công nhận mình thích tính cách của nhân vật Tracy Crosswhite. Cô ấy là một nữ điều tra viên khoảng ngoài 30, có năng lực và kinh nghiệm trong nghề nghiệp của mình, thẳng thắn, cương quyết và dũng cảm. Cô đã trải qua quá khứ khủng khiếp khi em gái bị giết chết, cha cô tự tử vì đau buồn. Thay vì buông xuôi, cô lại chuyển những năng lượng tiêu cực đó vào những hành động tích cực, dùng cảm xúc và kinh nghiệm của mình để giúp đỡ những người rơi vào hoàn cảnh giống cô, nỗ lực trong nghề nghiệp của bản thân để xóa bỏ đi phần nào cái ác trên thế giới này. Với Biển, cô là một phụ nữ đáng ngưỡng mộ và học hỏi.

Đương nhiên Biển cũng thích cả Daniel O’Leary nữa, thích đủ nhiều để Biển đều cẩn thận viết đầy đủ tên của anh mỗi khi đề cập đến anh trong các review, nhưng dù sao anh chỉ là kiểu nam chính hoàn hảo trong sách mà thôi.

Sau khi đọc kha khá tiểu thuyết trinh thám, Biển thấy hầu hết nạn nhân của tội ác là con gái/ phụ nữ, còn thủ phạm thì có cả nam lẫn nữ. Dường như bất chấp khoa học kỹ thuật có tiến bộ hay suy nghĩ của con người có văn minh đến đâu, phụ nữ vẫn là đối tượng chưa nhận được đủ sự trân trọng và bảo vệ. Đó là điều rất đáng buồn, vì giới tính (sinh học) nữ là một trong các phần cấu thành nên xã hội loài người, chừng nào vai trò của phụ nữ chưa được nhìn nhận đúng, chừng nào con người vẫn còn căm ghét nhau vì màu da/ sắc tộc/ tôn giáo/ tầng lớp, chừng đó xã hội loài người vẫn chưa hoàn hảo. Và không phải Biển bi quan khi nhìn nhận một sự thật rằng xã hội loài người sẽ không bao giờ hoàn hảo.

Văn phong của Robert Dugoni tinh tế, xây dựng bối cảnh hợp lý, chi tiết đan xen chặt chẽ, phân tích sâu sắc về tâm lý con người. Lượng kiến thức của tác giả trong ngành tội phạm học rất sâu rộng, áp dụng xuất sắc vào việc viết tiểu thuyết trinh thám, đem đến cho người đọc những dẫn chứng rất thuyết phục nhưng vẫn không khô khan. Cách viết của tác giả tuy hơi chậm nhưng luôn rất hồi hộp lôi cuốn, ta có thể đọc một mạch hết quyển sách, cũng có thể dừng lại giữa chừng để nghiền ngẫm thêm về câu chuyện, và dù đọc theo kiểu nào thì cũng không bao giờ buồn ngủ, không bao giờ chán. Tuy thuộc dòng trinh thám pháp lý nhưng truyện của Robert Dugoni không hề khô khan, bên cạnh những suy luận sáng suốt, bằng chứng chặt chẽ để phá án, vẫn có những khoảnh khắc thấm đẫm sự thông cảm và tình người. Độc giả luôn có thể tìm ra những điểm để đồng cảm, để suy tư khi đọc truyện của ông. Bên cạnh rất nhiều tác giả khác được tặng cho danh xưng “best seller” thì Biển thấy Robert Dugoni nên được tặng thêm danh hiệu “best teller” – Người kể chuyện tài năng. Mỗi khi đọc một quyển sách, Biển lại hình dung mình đang được nói chuyện với tác giả, được tác giả kể cho nghe câu chuyện xuất phát từ tâm trí/ tâm tư của họ. Đọc được quyển sách hay cũng giống như được đối thoại với người cùng tần số, cảm giác rất thú vị.

Hết.

Biển

17.10.2019


Biển là thành viên của Biệt Đội Mọt Sách (BOOKISH SQUAD) – ngôi nhà nhỏ của hơn 3.000 con người đáng yêu, hằng ngày chia sẻ về chuyện sách, chuyện đọc và vô số những nỗi niềm dở khóc dở cười, với những review sách muôn màu muôn dạng, từ những tác phẩm đoạt giải Pulitzer, Man Booker, Nobel danh giá,… đến những tác phẩm thiếu nhi kinh điển, truyện trinh thám kinh dị hết hồn,… cùng những minigame để các bạn đọ sức thi tài giật sách.

Bạn đã sẵn sàng để hòa mình vào không khí vừa nghiêm túc, vừa ngọt ngào, vừa mặn mòi này chưa? Còn ngại gì không nhấn #JOIN nhỉ?


Đọc bài viết

Chúng tôi đọc gì

Kì 1: Giới tính, Drama, Giải thưởng văn học.

Với ba từ khóa thừa mắm mặn muối là “giới tính”, “drama”, “giải thưởng văn học”, các Mọt sách nhà Bookish Squad sẽ gợi ý những quyển sách hay ho gì cho các bạn độc giả Bookish nè?

Đăng từ

on

Người đăng

1. Trần Thị Thúy DiễmNgười Tình Sputnik

Ai đã từng đọc, từng thích Rừng Na Uy thì đừng ngó lơ trước Người tình Sputnik

Với Người tình Sputnik, Haruki Murakami đã lót sẵn một tấm thảm lụa ngôn từ mượt mà, êm ái. Người đọc chỉ việc tận hưởng sự ngọt dịu, mềm mại, phảng phất hơi sương của từng con chữ.

Trên tấm thảm lụa ấy, ta bắt gặp những lẩn quẩn, quanh co của ái tình. K., một thầy giáo tiểu học, yêu và ham muốn tình dục đến nỗi sắp căng đứt giới hạn với Sumire, cô sinh viên nghỉ học giữa chừng vì đam mê viết lách, Sumire lại yêu và thèm thuồng được chiếm đoạt thân thể của Miu, một người đồng giới hơn mình 17 tuổi, Miu cũng yêu Sumire nhưng đã tắt ngúm sự ham muốn từ một sự cố ở Thuỵ Sĩ. Những tâm hồn này đều cô đơn. Sự cô đơn ngấm sâu vào từng tế bào, huyết quản và gặm nhấm họ. Họ đến với nhau, len lỏi vào tâm hồn nhau nhưng rốt cuộc vẫn cô đơn. Những sợi chỉ số phận mong manh của họ chẳng thể tạo nên mối buộc chắc chắn. Buộc đó rồi lại lơi lỏng, chới với. Những con người cô đơn tìm chỗ bấu víu ấy chẳng khác nào những vệ tinh đơn độc trong bóng tối vũ trụ. Chúng có thể gặp nhau, lướt qua nhau và rẽ theo các hướng khác nhau, không bao giờ lặp lại.

Murakami mơn trớn tâm hồn ta bằng những tình cảm chân thật và cũng lướt nhẹ trên cảm xúc của ta bằng những khát khao xác thịt của nam nữ và cả đồng tình nữ. Những trang văn như búa tảng làm ta quay cuồng, choáng váng bởi những từ ngữ, hình ảnh trần trụi, thật như đời nhưng không tục tằn, ghê sợ. Đó là những cánh đồng bao la của cảm xúc mà con người được sống thật với tất cả bản năng.

Kịch tính đã khêu to ngọn lửa nhỏ của Người tình Sputnik thành một đám cháy mà tàn tro, khói bụi ngập ngụa không gian. Đó là sự biến mất kì lạ của Sumire, một cô gái mặc trên người bộ đồ ngủ biến mất như một làn khói trên một hòn đảo không giếng, không dòng nước siết, không tội phạm náu mình. Cảnh sát, người thân, bạn bè đều không tìm ra.

Murakami khéo léo phủ một màn sương mờ giăng giăng bốn phía. Thấp thoáng ẩn hiện là một thế giới song song, là con người đa nhân cách, là những lesbian. Ông rất giỏi trong việc bóp chặt đôi khi muốn nghiền nát trái tim người đọc vì những mông lung như thế.

2. Trần Văn Quốc ViệtNhà Golden

Ảnh: Tao Đàn.

Nhà Golden cũng có tí chút liên quan tới giới tính, phần lớn tập trung vào drama, tuy sách (hình như) không nhận được giải thưởng gì nhưng tác giả Salman Rushdie từng nhận được giải thưởng văn học Man Booker. Dưới đây là bài review của mình.

Dưới ống kính máy quay.

Một kịch bản phim, là cảm giác đầu tiên và xuyên suốt khi tôi đọc Nhà Golden.

Lúc Obama trở thành tổng thống da màu đầu tiên của Hoa Kỳ, Nhà Golden cũng vừa bắt đầu cuộc lột xác của nó – một quá trình đầy nguy hiểm, một cuộc đấu tranh sinh tồn nhằm rũ bỏ quá khứ bí mật tại vùng đất không tên. Kế hoạch tinh vi, nhân vật đầy đủ, bố già Nero Golden tràn đầy tự tin đón chờ thách thức. Tuy nhiên, vạn vật đều chỉ tương đối. Nguy hiểm bắt nguồn từ nơi an toàn nhất, trong chính cung điện vàng hoàng đế ngự trị. Ba đứa con trai của Nero – Petya, Apu và D – ba chú bướm ngày đêm vỗ cánh, là nguồn cơn mọi sự. Và New York, miền đất hỗn loạn không ngừng, đã khuếch đại cánh bướm thành cơn bão. Kịch bản hoàn hảo nhanh chóng bị thay đổi, bị thu nhỏ, bị biến thành phân cảnh còn nhỏ hơn nữa trong vở kịch con người… Từng đứa con – trụ cột chống đỡ cho cuộc sống bế tắc, nhàm chán và đầy sợ hãi của Nero – nhanh chóng sụp đổ kéo theo triều đại của vị bạo chúa xuống vũng bùn.

Có thể hiểu Nhà Golden như một hình ảnh phản chiếu triều đại La Mã xa xưa, và đáng buồn thay, một lần nữa Nero lại thất bại, nhưng thất bại không có nghĩa là lão sai. Không có sai và đúng, chỉ có chọn lựa. Chúng ta là nhân vật chính trong đời mình, chúng ta có quyền chọn lựa. Mỗi việc ta làm, mỗi điều ta nói, mỗi chuyện ta nghĩ, tất cả sẽ phản chiếu thành những việc xảy đến khi ta còn sống, và cả sau khi ta chết đi. Con người có thể chết nhưng lựa chọn sẽ vẫn còn, quá khứ có thể vứt bỏ và nó vẫn nằm đó. Bi kịch xảy đến với Nhà Golden, Nero biết điều đó, bởi đó là lựa chọn của lão. Và lão chấp nhận, triều đại của lão kết thúc hệt tên lão, một triều đại tốt đẹp hơn mở ra từ lựa chọn đó. Hết phim.

Nước Mỹ và chủ nghĩa hiện thực.

Dù không còn huyền ảo ma mị như Những đứa con của nửa đêm, như Haroun, cái chất hiện thực làm nên tên tuổi Salman Rushdie vẫn ngự trị nơi Nhà Golden. Với Rushdie, luôn là hiện thực, tràn đầy, một thứ chất lỏng tuôn trào, ào ạt, không ngừng, trong tất cả các tác phẩm của ông. Thứ dung nham ấy đến gần như tự nhiên, chẳng hề có sự kiểm soát; ở lần phun trào này, nó xuất hiện trong hình hài nước Mỹ, phức tạp và khó lường. Đó là đất nước của những Superman, Batman, Spiderman,… những anh hùng chính nghĩa chẳng bao giờ lộ diện, chỉ thấy tên hề da trắng tóc xanh môi đỏ cười hềnh hệch diễn trò mọi lúc mọi nơi. Kỳ lạ thay, người ta lại thích hắn, cái tên Joker đã đánh bại Batwoman ấy, để rồi cho hắn thống trị chính họ. Đó còn là đất nước của giới tính và màu da, rất nhiều giới tính và rất nhiều màu da, nguồn gốc của xung đột, bất ổn. Chỉ trong màn đêm, những con người kia mới che giấu được bản thân, họ vội vã sống cuộc đời họ muốn, trước khi bị ánh đuốc của vị nữ thần soi rõ, mang theo kỳ thị và phân biệt. Đó cũng là đất nước của súng đạn và bạo lực. Người ta học cách sống chung với chúng, người ta học cách điều khiển chúng, nhưng người ta đâu biết rằng chúng cũng có tiêng nói riêng, và nhiều khi, tiếng nói ấy mạnh mẽ hơn lời họ. Đến lúc súng nổ, lương tri mới được đánh thức, bao giờ cũng vậy, thật muộn màng.

Đây là tiểu thuyết, và không chỉ là tiểu thuyết. Nhà Golden là tiếng nói mạnh mẽ của Rushdie trước ảo vọng về giấc mơ Mỹ – một giấc mơ dài chứa quá nhiều ác mộng.

Khủng hoảng căn tính.

Trong Nhà Golden, nhà văn tạo ra một kịch bản rất nhiều nhân vật và ở các trang thoại, mỗi nhân vật kể câu chuyện bằng tiếng nói riêng của họ. Người kể chuyện không biết tất cả câu chuyện, dù rằng đó là “tôi”, là hiện thân của tác giả. Tiểu thuyết được làm đầy bởi lời của các nhân vật. Bằng cách này, Rushdie có thể đi đến tận cùng bản chất con người mà không bị mâu thuẫn. Giữa những cơn khủng hoảng triền miên là tiếng nói thiết tha của số phận con người. Qua từng màn độc thoại, từ lời nói, xuyên màn ngôn từ, đến suy nghĩ, đến trái tim từng nhân vật hiện hữu, hội tụ trong “tôi”. Nhân vật “tôi” – người kể chuyện có thể chỉ là “tôi” mà cũng có thể là bất kỳ ai đang đọc “tôi”, vì thế “tôi” cũng được coi như bản thân người đọc. Điều này, một mặt làm câu chuyện thẩm thấu dễ dàng nhưng mặt khác lại làm chúng ta – người đọc, nảy sinh nhiều suy ngẫm chối bỏ “tôi” và như thể lại làm câu chuyện dễ thẩm thấu, cứ như thế đi vào xoáy ốc. Sự kết hợp tựa như một ngôi kể thứ hai – trong đó chúng ta đối thoại với chính tác giả – hút người đọc vào trong câu chuyện. Từng mẩu, từng mẩu bánh con người được bẻ nhỏ dần cho đến nát vụn. Và cho đến khi cái chết phủ trọn thiên tiểu thuyết, chúng ta mới nhận ra chính chúng ta, con người, mỏng manh dễ vỡ đến nhường nào.

3. Nguyễn Ánh NguyệtĐừng tự dối mình

Ảnh: Tao Đàn

Là tác phẩm viết về đề tài tình yêu đồng giới do Tao Đàn phát hành, Đừng tự dối mình đã đoạt 4 giải thưởng văn học danh giá vào năm 2017 tại Pháp: giải Prix Psychologies du Roman inspirant, giải Finaliste du Prix Blù Jean-Marc Roberts, giải Prix Maison de la presse, giải Finalistes du Prix Orange.

Người đồng tính yêu nhau như thế nào? Đừng tự dối mình của tác giả Philippe Besson là câu chuyện về một mối tình đồng tính của hai chàng trai 17 tuổi. Một mối tình đầu, bí mật nhưng đầy nồng nhiệt. Đó là một tình yêu được miêu tả vô cùng tinh tế, minh chứng cho một điều rằng bất kể bạn là ai, thuộc giới tính nào, bạn cũng sẽ được yêu thương, một tình yêu chân thành, chân chính, chân phương, chân thiện mỹ.

Trước kia, mình luôn mang trong mình một thắc mắc về việc những người đồng tính họ yêu nhau như thế nào. Đó là khi mình vô tình biết được một người bạn nam của mình là gay, và bạn thích/ đam mê những chàng trai hơn là những cô gái. Rồi thời gian trôi đi, cũng là lúc nó trả lời cho câu hỏi của mình, hay chính bản thân mình tự khám phá ra, rằng những người đồng tính họ cũng yêu như những người bình thường, vì một điều đơn giản, họ là những người bình thường. Đó là một tình yêu chạm đến nơi tận cùng của trái tim. Có thể khiến người này “choáng váng” vì một hình bóng bất chợt thoáng qua trước mắt mình, sau một thời gian dài vắng bóng, hay còn gọi là bị sự chia ly làm cho vắng bóng. Một bóng hình “không thể có thật” lướt qua, khiến bao nhiêu ký ức về một “mối tình câm” bỗng chốc hiện ra như tất cả chỉ mới là ngày hôm qua.

Cuốn tiểu thuyết này là cuốn sách đầu tiên mình đọc trong năm mới Kỷ Hợi 2019. Một cuốn sách hay tinh tế đầy da diết về một câu chuyện tình giống như bao câu chuyện tình yêu khác trên trái đất này. Tình yêu của một thời tuổi trẻ “chẳng kéo dài bao lâu” mà chỉ là một khoảnh khắc. Tình yêu của hai chàng trai ở hai thế giới khác nhau và luôn có một ranh giới giữa họ. Ranh giới đó có thể là sự miệt thị, hay sự khinh thường mà người này dành cho người kia. Hay nói đúng hơn là ranh giới mà cả hai tự vạch ra, để không ai dám bước tới. Người này luôn tâm niệm mình là người xa lạ với người kia. Còn người kia thì cho rằng mình rồi sẽ là người ở lại cho người nọ ra đi.Nhưng rồi tình yêu giữa họ vẫn bắt đầu. Vì tiếng gọi của tình yêu thường không thể vượt qua. Cho dù là người nào tiến tới, thì người còn lại cũng sẽ giơ bàn tay ra mà nắm lấy. Theo kiểu chỉ cần một người bước tới trước một bước, người còn lại sẽ bước 999 bước cuối cùng để cả hai gặp nhau.

Bạn mong đợi một tình yêu như thế nào giữa hai người đồng tính? Họ yêu nhau. Làm tình với nhau. Đầy lạc thú. Nhưng lại sợ người khác biết. Một nỗi sợ không chỉ là sợ bị người khác phát hiện ra, mà là chính cả bản thân mình, nỗi sợ con người thật của chính mình. Mà lạc thú lại là một thứ nhìn thấy được, nên buộc cả hai phải kìm nén lại, đè nén xuống để nó không nhảy múa trước mặt người khác, khiến người khác nghi ngờ. Người đồng tính yêu nhau trong bí mật, như vậy. Vì họ sợ. Sợ con mắt của người đời, sợ cả căn bệnh SIDA thế kỷ không có thuốc chữa. Tuy nhiên, họ vẫn yêu, yêu hết mình, cuồng nhiệt, vì cho rằng tuổi trẻ không thể nào dính SIDA, một cơ thể khỏe mạnh như họ thì không thể nào. Đó là tình yêu giữa một người có vẻ ngoài khép kín và đầy cô độc, với một người mang lại cho người kia sự thoải mái khi nói. Tình yêu là gì? Người đồng tính yêu có khác người bình thường yêu không? Có khác gì nhau không, khi tình yêu muôn đời vẫn là sự tổng hòa của những: sự mủi lòng, sự lôi cuốn lẫn nhau khiến người này bối rối trước người kia, người kia bị quyến rũ bởi người nọ, dẫn đến sự say mê, thậm chí là bấn loạn, mù quáng…?

Những cuốn sách viết về tình yêu thường bao giờ cũng đẹp. Đau, nhưng đẹp. Bi thương, nhưng chói lòa. Tình yêu trong Đừng tự dối mình cũng vậy. Người này bị thương bởi người kia, bị người kia rời bỏ. Nhưng rồi vẫn được chữa lành. Vẫn thích ứng được với sự thiếu vắng người kia. Người ta yêu nhau muôn đời vẫn thế, vẫn minh chứng cho một sự thật rằng không có gì là mãi mãi, kể cả sự tổn thương bởi sự rời bỏ của người mà ta tin rằng sẽ yêu mình mãi mãi.Người bình thường yêu như vậy. Người đồng tính cũng yêu như vậy!

Có những mối tình đẹp như một bức tranh. Nhưng chỉ nằm trong hồi ức. Vì hồi ức bao giờ cũng đẹp, mà hồi ức từ một bức tranh lại càng đẹp.

4. Binh Boog Nghiệt tử

Cũng không biết quyển này có đạt giải thưởng văn học gì không? Đây cũng không phải là tác phẩm LGBT mà Boog thích nhất. Tuy nhiên đây là tác phẩm có cái nhìn khá toàn diện về cả một cộng đồng người LGBT để lại nhiều suy nghĩ và cảm xúc. Không chỉ là những mối tình đồng giới khắc cốt ghi tâm như Đừng tự dối mình, Gọi em bằng tên anh, hay thanh xuân vui vẻ như Nhật ký bí mật của Simon, Thẳng công khai.

Nghiệt tử là một cái gì đó ngậm ngùi, xót xa, cảm thông cho một cộng đồng bị hắt hủi, ruồng bỏ. Họ bị coi là những con người bên lề xã hội. Chật vật đấu tranh, sinh tồn để sống, đối mặt với bao hiểm nguy khó khăn rình rập. Đối mặt với định kiến nặng nề của xã hội. Boog vẫn không quên hình ảnh người cha chửi con mình là đồ súc sinh, đánh đuổi con mình ra khỏi nhà lao vào cuộc sống lang thang ở công viên lay lắt qua ngày chỉ vì là một người đồng tính.

Cũng may là đọc quyển này xong thì Boog nghe thông tin chính phủ Đài Loan đã hợp pháp hoá hôn nhân đồng giới. Đó là một sự tiến bộ lớn, bước ngoặt lớn cho cộng đồng LGBT. Review này Boog viết lâu rồi, có thể có bạn đã đọc rồi, các bạn chịu khó đọc lại nha, bạn nào đọc quyển này rồi có thể chia sẻ thêm để có nhiều góc nhìn hơn về tác phẩm này nha.

Chắc hẳn khi Nghiệt tử được giới thiệu là tác phẩm về không chỉ cặp đôi đồng tính mà về cộng đồng người đồng tính cũng gây được sự chú ý không nhỏ của những bạn đọc quan tâm về vấn đề này. Là tác phẩm của một tác giả Đài Loan. Không chỉ khắc hoạ về cuộc sống của cộng đồng người đồng tính ở đó mà nó còn khắc hoạ phần nào hiện thực xã hội. Cuộc sống của những người bình thường đã khó, cuộc sống của những người đồng tính càng khó hơn, nhất là ở Đài Loan hay Châu Á, định kiến về những người đồng tính vẫn còn rất nặng nề. Ở ngoài kia khi ánh mặt trời rực sáng chiếu rọi, cuộc sống vận hành, đường phố đông đúc tấp nập dưới những toà nhà chọc trời. Thì cuộc sống của họ là “Khi ánh sáng ban ngày vụt tắt, đời sống của chúng tôi bắt đầu”.

Chịu bao tủi nhục, coi khinh, họ là những người bị coi như sống ngoài lề xã hội. Được sinh ra mang nhiều kỳ vọng của gia đình. Cha mẹ hy vọng họ là người nối nghiệp làm rạng rỡ tổ tông, đem lại niềm tự hào cho gia đình, dòng họ. Nhưng hỡi ôi, cuộc sống đâu phải lúc nào cũng theo một đường thẳng. Khi phát hiện ra những đứa con mình không như mong đợi, cha mẹ gọi họ là đồ súc sinh, đồ nghiệt tử, sẵn sàng đuổi họ ra khỏi nhà lao vào cuộc sống lang thang trong những công viên với nhiều rủi ro. Rồi để kiếm sống thì họ cũng trở thành “đĩ đực”, “pha lê”, tiềm ẩn nhiều nguy cơ về những bệnh tật lây qua đường tình dục, bị bạo dâm.

Nhưng chính sự đồng cảm với nhau, họ cũng trở thành chỗ dựa cho nhau, giúp đỡ nhau. Không chỉ là những mảng màu tối, Nghiệt Tử cũng có những mảng màu sáng, đem lại sự ấm áp, tin tưởng vào sự thay đổi. Có thể nói Nghiệt tử là một tác phẩm có cái nhìn đa chiều về cộng đồng người đồng tính cũng như khắc hoạ hiện thực xã hội.

“Đời người sao lại rắc rối thế nhỉ, sống thôi cũng cực nhục quá.”

5. Binh BoogCarol

“Đám cưới phải có thịt gà 
Đàn ông phải có đàn bà mới vui.”

Cùng viết về chủ đề LGBT nhưng có vẻ “tình anh bán chiếu” (ý là nam – G á) được ưu ái và biết đến nhiều hơn nữ nhỉ. Boog nghe nói Carol là tác phẩm về LGBT nữ (L) nên cũng khá là tò mò, cũng mua về đọc. Nay Boog giới thiệu tác phẩm này cho nó cân bằng đồng đều.

Năm 1957 Patricia nhận giải thưởng Grand Prix de Litte’rature Policiere International Category. Biết tới Patricia Highsmith qua tác phẩm Người lạ trên tàu với tư cách là tác phẩm trinh thám trước khi biết tới Carol của bà. Được biết tới cuộc đời của P. Highsmith cũng rất nhiều điều khác lạ và thú vị.

Không chỉ viết nên những vụ án, tạo ra nhưng nhân vật khác thường, chính cuộc đời của Patricia cũng khác thường không kém. Bà yêu những người phụ nữ đồng giới, từng qua lại với Kathryn Cohen, vợ của một nhà xuất bản Anh, mê mẩn nhà báo Rosalind, Patricia lao vào những cuộc hẹn hò với cả nam và nữ. Tuổi thơ của bà chịu khá nhiều bất hạnh. Cha mẹ ly hôn trước cả khi bà ra đời, Patricia cực kỳ ghét cha dượng mình, thậm chí có lúc còn tưởng tưởng tượng ra cách giết ông. Cuối đời vào năm 1995, Patricia cho biết bà bị hai người đàn ông bán hàng dạo lạm dụng tình dục lúc chỉ mới 5 tuổi tại nhà bà ngoại.

Chính sự thiếu tình thương và gặp nhiều bất hạnh đã khiến Patricia có thiên hướng phát triển khác người. Khi những đứa trẻ khác thích đọc truyện thần thoại thì Patricia thích đọc các báo cáo về chứng ăn cắp vặt, tâm thần phân liệt và hoang tưởng của một nhà tâm lý học. Bà còn bị đồn là có những sở thích khá là khác người: không thích bật lò sưởi, thích nuôi ốc sên và bà đã nuôi tới tận 300 con ốc sên cùng bầy mèo trong nhà, và mỗi khi bay từ Anh sang Pháp, bà thường chuyển lậu chúng qua hải quan bằng cách dấu trong… ngực áo mình.*

Quay lại với tác phẩm Carol.

Nói thật là lần đầu đọc Boog định chê tác phẩm này hơi nhạt, không có gì đặc sắc hay gây thương nhớ như mấy tác phẩm LGBT của nam. Nhưng khi đọc lại sau một thời gian thì lại có một cái nhìn hoàn toàn khác. Đúng là mỗi thời điểm sẽ có cái nhìn khác nhau.

Mối tình của Carol và Therese cũng đẹp và không kém phần sâu sắc. Therese một cô gái 19 tuổi đang theo học thiết kế phong cảnh cho sân khấu kịch. Cô làm thêm ở trung tâm mua sắm. Cuộc sống tẻ nhạt của cô thay đổi khi trong dịp gần giáng sinh, tại quầy hàng mình phụ trách, cô gặp một người kỳ lạ Carol. 

Có thể nói Therese cũng có một số nét giống với tuổi thơ của Patricia. Ba mất, mẹ đi bước nữa. Therese lớn lên không có tình thương của mẹ nhất là sau này mẹ cô có con với người chồng sau. Cô sống ở cô nhi viện, không có ý định tìm gặp lại mẹ mình và cứ thế lớn lên.

Carol, một phụ nữ trung lưu, có chồng và con gái. Nhưng cuộc sống gia đình không hạnh phúc, cô đang chuẩn bị ly hôn. Carol sớm nhận ra mình từ nhỏ, bởi khi còn đi học cô đã thích một bạn gái cùng lớp.

Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Therese ở trung tâm mua sắm trước kỳ nghỉ giáng sinh do duyên phận đưa đẩy. Họ tìm thấy tình cảm nồng nàn chìm trong mắt nhau, dành những cử chỉ dịu dàng cho nhau. Mới gặp mà tưởng như quen thân từ lâu lắm. Họ luôn muốn gặp lại nhau, chia sẻ về cuộc sống của nhau một cách dễ dàng tự nhiên mà trước kia họ chưa từng chia sẻ cho ai. Họ đến với nhau, dành tình cảm cho nhau một cách thật tự nhiên và nhẹ nhàng như nó vốn thế.

“Yêu một người là thế nào? Chính xác thì tình yêu là gì? Vì sao nó lại kết thúc hoặc kéo dài mãi mãi? Đó đều là những câu hỏi chân thật không biết ai có thể trả lời chúng đây”.

Tác phẩm này ra đời vào năm 1952. Vào giai đoạn đó thì việc một cô gái yêu một cô gái vẫn còn khá là xa lạ, khó có thể châp nhận. Tuy nhiên Patricia vẫn dũng cảm cho ra đời một tác phẩm khá độc đáo và sâu sắc. Tất nhiên trong giai đoạn xã hội còn quá xa lạ chưa thể chấp nhận thì tác giả đã dùng bút danh Claire Morgan.

*Có sử dụng một số tư liệu từ BachVietbooks.

6. Gia Bin Gọi em bằng tên anh

Tôi tin vào một câu của các bạn trẻ “Huấn luyện viên thì không ra sân” và mù quáng cộng thêm niềm tin vào cả cái mệnh đề ngược của nó. Ít có nhà văn nào thực sự nổi lên khi đang trong giảng đường hay làm ngành báo chí in ấn. Họ đều là những gã tay ngang bộc phát trong một cơn hoành hành của xúc cảm và diễn tiến tâm lý phức tạp tiềm ẩn. Cứ viết rồi được tung hê. Nhưng André Aciman là một ca thú vị nhưng không hoàn toàn là quá hiếm, và ông cũng không phải thực sự kinh điển gì cho lắm để mà lôi ngành nghiệp ra làm thú đặc biệt. Thực sự, cách mà André đến với ta mới đáng kinh ngạc. Đọc tiểu thuyết đầu tay của ông, ta chắc ngẩm đây là của một tay viết trẻ trung năng nổ, mới vào nghề và lập cú đúp như kiểu Old Town Road đây, nhưng không. Lần giở tiểu sử và ông khiến kẻ đọc rong chơi như tôi ngạc nhiên khi một nhà báo, giảng viên và học giả như ông lại lấn sân một cách đáng sợ như vậy. Và cú đúp Call me by your name là điều phải có, là thứ nội lực ông đã tiềm tàng trong Out of Egypt, về một tính văn chương bùng nổ hơn, đi nguy hiểm hơn so với khi vận áo vest quần tây lên giảng đường và tốn nước bọt (tôi thích cà khịa những vị giáo sư kiểu vậy, nó vui). Đó là giọng văn trữ tình, lai láng ẩn sau cuốn hồi ký đạt giải Whiting trên, và một loạt truyện ngắn vô danh (với tôi, với độc giả Việt Nam) nữa. Gọi em bằng tên anh xuất hiện không quá bất ngờ với những ai đã theo dõi hoặc biết ông thầy này.

Đọc tiếp bài viết ở đây bạn nhé.


Biệt Đội Mọt Sách (BOOKISH SQUAD) là ngôi nhà nhỏ của hơn 3.000 con người đáng yêu, hằng ngày chia sẻ về chuyện sách, chuyện đọc và vô số những nỗi niềm dở khóc dở cười, với những review sách muôn màu muôn dạng, từ những tác phẩm đoạt giải Pulitzer, Man Booker, Nobel danh giá,… đến những tác phẩm thiếu nhi kinh điển, truyện trinh thám kinh dị hết hồn,… cùng những minigame để các bạn đọ sức thi tài giật sách.

Bạn đã sẵn sàng để hòa mình vào không khí vừa nghiêm túc, vừa ngọt ngào, vừa mặn mòi này chưa? Còn ngại gì không nhấn #JOIN nhỉ?


Đọc bài viết

Cafe sáng