Nối kết với chúng tôi

Giới thiệu sách

Cho đi “Giận”, nhận lại những bình yên

Hạnh phúc là một hạt mầm, nở thành hoa hay chết vùi trong cát là do bạn quyết định.

Đăng từ

on

Chi tiết tác phẩm

Mình có một cô bạn thân chia tay mối tình bảy năm trong đau đớn, để rồi rơi vào căn bệnh trầm cảm, phải tìm đến bác sĩ tâm lý để trị liệu tinh thần. Đó là những chuỗi ngày dài rất dài trong nước mắt, day dứt và nỗi uất hận khiến cô ấy không tài nào thoát ra được, ngày ngày liên tục đày đọa bản thân, làm những người xung quanh hết sức đau lòng.

Có đôi khi trong cuộc sống này, ai trong chúng ta rồi cũng phải trải qua một khoảng thời gian u ám như vậy. Mọi thứ trở nên căng thẳng, chúng ta lại càng thêm căng thẳng, dễ nổi giận, dễ hơn thua với người khác và có xu hướng giải quyết vấn đề bằng cách đặt bạo lực lên trên hết thảy. Đó là khi chúng ta bị cuốn theo cơn lốc của những cảm xúc tiêu cực, ta để mặc những hạt giống của sân hận khởi phát và cắm rễ sâu trong lòng ta. Chúng dần điều khiển ta, khiến ta đánh mất những gì tốt đẹp nhất ta từng có và cuối cùng là đánh mất đi chính bản thân mình.

Sự kiện khủng bố ngày 11 tháng Chín năm 2001 tại Hoa Kỳ đã để lại quá nhiều tang thương và mất mát, khiến cả thế giới bàng hoàng trong đau đớn và mãi mãi không gì có thể xoa dịu được. Đó là nỗi đau như cứa sâu vào da thịt khiến năm tháng càng thêm tô đậm dai dẳng trong lòng người mà chẳng thể nào phai đi.

Có lẽ vì vậy mà không phải ngẫu nhiên, quyển sách Giận của Thiền sư Thích Nhất Hạnh trở thành quyển sách được tìm đọc nhiều nhất tại Hoa Kỳ với 50.000 lượt xuất bản mỗi tuần trong vòng 9 tháng, khi Giận được phát hành trước sự kiện 11/9 chỉ có một ngày.

Trên hành trình loay hoay đi tìm giải pháp giúp đỡ cô bạn thân, mình đã bén duyên với Giận. Một quyển sách ngay từ những trang đầu tiên đã cho mình một sự bình an rất lạ. Đến bây giờ mình vẫn còn nhớ như in cảm giác khi đứng giữa Nhà Sách Phương Nam, cầm trên tay một quyển Giận để rồi bắt gặp những dòng này: “Mặt trời luôn luôn còn đó. Khi giận hay tuyệt vọng, tình thương yêu cũng vẫn còn đó. Khả năng truyền thông, tha thứ, thương yêu vẫn còn đó. Phải tin tưởng như vậy. Ta giàu có hơn là sân hận, ta giàu có hơn là đau khổ. Phải công nhận rằng trong ta còn có khả năng thương yêu, hiểu biết và từ bi. Biết được như vậy thì không còn buồn, không còn tuyệt vọng. Biết rằng tuy trời đang mưa, nhưng mặt trời vẫn còn đâu đó trên cao. Mưa sẽ tạnh và trời sẽ nắng.

Có một thứ gì đó cũng chợt vỡ òa trong tâm trí và con tim mình. Mình nhận ra chính bản thân cũng có những cảm xúc tiêu cực ẩn sâu, cũng đã từng đau khổ và buồn phiền vì những điều vụn vặt, cũng có lúc không tiết chế được cảm xúc để rồi làm tổn thương những người thân yêu bên cạnh. Qua từng trang sách, mình học cách lắng lòng lại mỗi khi nổi nóng, chuyển dời sân hận thành thấu hiểu và cảm thông hơn với người khác mỗi khi trò chuyện, cũng như chầm chậm ươm mầm những hạt giống của yêu thương vốn dĩ vẫn luôn còn đó, ngay tại tâm mình.

Sẽ là rất khó để điều chuyển ngay một tính khí nóng nảy trở nên ôn hòa và bao dung. Nhưng việc gì cũng cần có thời gian luyện tập để trở thành thói quen đi vào đời sống. Giận đã cho mình những phương cách thật sự hiệu quả để ôm ấp cơn giận, để tự chữa lành những tổn thương, góp phần trui rèn những đức tính tốt đẹp và nuôi dưỡng tâm hồn mình trở nên tươi mát. Để giờ đây có thể tự tin mỉm cười, tiếp tục nỗ lực trên con đường hoàn thiện chính bản thân mình.

Cuối cùng thì, mình đã tìm được câu trả lời cho cô bạn thân thiết. Mình tặng Giận cho cô ấy và rồi không chỉ đón nhận một cái ôm, sau chừng sáu tháng hồi phục, mình thật vui khi nghe tin cô ấy đã có thể mở lòng ra đón nhận những mối quan hệ mới. Tựa sách này, tiếp theo đó lại được cô ấy mua và tặng cho một chị đồng nghiệp ở công ty. Để rồi không những chị ấy có thể tự xoay chuyển mối quan hệ với mẹ chồng dần trở nên tốt đẹp mà còn cải thiện đáng kể tình cảm giữa chị và mọi người trong gia đình.

Ngoài quyển Giận đầu tiên mình mua để kỷ niệm cho bản thân, mình còn hai quyển khác để dành trong ngăn tủ, phòng khi một ngày có ai đó đủ duyên tìm đến, mình sẽ tiếp tục trao đi như một món quà.

Có lẽ, Giận cũng như một hòn sỏi cất vào túi áo, “một hòn sỏi đẹp đã được góp nhặt đâu đó trước vườn”. Để khi cho tay vào túi chạm nhẹ vào hòn sỏi, tâm hồn mình cũng như chạm lại vào những lời tác giả đã viết… Điều phục hơi thở, mình sẽ buông được những điều cần buông, sẽ tha thứ được những điều cần tha thứ. Sẽ chỉ giữ lại trong mình những cảm xúc tích cực, để tâm bình an và thanh thản hơn rất nhiều.

Cầu mong cho những ai còn giận, còn buồn phiền, sầu khổ trong cuộc đời sẽ tìm được an yên khi đọc quyển sách. Cầu mong cho tình yêu thương luôn lan tỏa nơi con tim và trong từng việc bạn làm mỗi ngày. Để thêm nâng niu giây phút hiện tại bạn đang có mặt, để xứng đáng với những gì bạn được gửi trao và để hiểu, còn sống bên nhau là quý giá biết nhường nào…

Hết.

Đặng Tú Khuyên

Trưởng nhóm Thiết kế Công ty Sách Phương Nam

5 bình luận

5 Bình luận

  1. Vũ Đình Anh Khoa

    Tháng Năm 8, 2019 at 7:53 sáng

    Đời không bao giờ luôn có màu hồng mà còn ở đó những giây phút sầu bi, oán hận, những lần con người ta ôm vào tim mình sự tức giận, mất bình tĩnh, sự trách móc và giận hờn nhau. Nhưng, liệu ai có còn ngẫm nghĩ rằng khi chúng ta chết những điều đó sẽ không còn nữa còn khi ta sống thì ta đã để cho những cảm xúc tiêu cực ấy điều khiển con người ta trở nên xấu xa hơn, độc ác hơn, ích kỷ hơn, lạnh lùng hơn và tiêu diệt lý trí, suy nghĩ cao đẹp thường thấy của một con người. Thay vào đó, mỗi chúng ta hãy học cách tha thứ cho những lỗi lầm của người khác, hoá giải hận thù, ghét bỏ thành những tình cảm tốt đẹp như tình bạn, tình yêu, biết trân trọng cái đáng quý của người khác, cùng nhau chung ta vì những lý tưởng cao đẹp của đời người, dang tay và sống chan hoà cùng những người xung quanh, có như thế bình yên mới tìm đến ta, đôi môi lại nở nụ cười, tình yêu và lòng trân trọng được hồi sinh, hạnh phúc sẽ không còn xa vời nữa. Quyển sách “Giận” của thiền sư Thích Nhất Hạnh sẽ là liều thuốc tinh thần quý báu cho những ai đã, đang và sẽ vào tình trạng bế tắc, tiêu cực, không biết cách để yêu thương và tha thứ cho người khác cảm thấy nhẹ lòng, thoải mái hơn, yêu đời, yêu người nhiều hơn và sống có lý tưởng cao đẹp, không bị cái xấu chi phối nữa.

  2. Nguyễn Trân

    Tháng Năm 9, 2019 at 7:11 sáng

    Những cơn giận bộc phát sẽ cuốn phăng đi tấc cả những suy nghỉ tích cực của mình và sẽ có xu hướng bất chấp tấc cả hậu quả nữa. Hy vọng sau khi đọc được quyển sách này ta có thể suy nghỉ thoáng hơn, thấu đáo hơn để kiềm chế và kiểm soát những cơn giận tốt hơn

  3. Thiên An

    Tháng Năm 11, 2019 at 1:28 sáng

    Nói về cuốn ” Giận” thì e đã may mắn đọc nó, như tác giả bài viết đã nói đấy “Mình nhận ra chính bản thân cũng có những cảm xúc tiêu cực ẩn sâu, cũng đã từng đau khổ và buồn phiền vì những điều vụn vặt, cũng có lúc không tiết chế được cảm xúc để rồi làm tổn thương những người thân yêu bên cạnh.” Ai cũng có lúc có những nông nổi và sai lầm cả nhưng làm thế nào để làm tiêu tan được cơn giận thì lại rất khó, đọc “Giận” của thiền sư ta như thấy mình bình tĩnh lại, suy nghĩ kĩ hơn, biết kìm nén tâm sinh hận và gạt bỏ những hạt mầm sinh hận để cả mình và người đều tốt hơn. Cuốn sách rất có ích với những người nóng giận và hành động thiếu suy nghĩ cũng như tâm không tĩnh.

  4. Triển Ngạo Trúc

    Tháng Năm 14, 2019 at 11:24 sáng

    Mình không giận và cũng không muốn giận một ai cả.
    Vì mình sợ sự nóng giận của mình sẽ thiêu rụi cả rừng công đức mà mình đã dày công tích lũy.
    Chỉ mong rằng mọi chuyện sẽ qua đi và mọi người đều có một cuộc sống bình an và hạnh phúc.

  5. Nhân Duyên

    Tháng Năm 15, 2019 at 1:26 chiều

    Người nóng tính, giận cũng “thành quen”.
    Cơn giận, nhiều khi khiến ta mất đi người ta yêu thương. Cơn giận, đôi khi làm lu mờ đôi mắt.
    Nhưng đâu phải ai cũng có khả năng kiềm chế cơn giận của chính mình.
    Mong rằng cuốn sách này sẽ giúp cho những người nóng tính bình tâm hơn và suy nghĩ thấu đáo hơn.

Viết bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Giới thiệu sách

Chuyện xứ Dran xưa: Vùng đất quyến rũ cho những ai chưa một lần ghé đến

Đăng từ

on

Người đăng

Dran – “thủ phủ” của Đơn Dương, cái tên còn khá xa lạ với nhiều người so với Đà Lạt hay Bảo Lộc, nhưng với những người con Dran/ Đơn Dương thì mảnh đất nhỏ bé hoang sơ nằm ở lưng chừng đèo này chính là nơi để tự hào và nhớ về.

Miên man theo dòng hồi ức của tác giả, Dran xưa mơ màng, sống động lần lượt hiện ra… Nơi ấy có ngôi làng của thuở xa xưa với cây đa giếng nước; có ngôi trường đơn sơ mới thành lập, chỉ với một giáo sư và còn thiếu thốn trang thiết bị; nơi ấy có những trò chơi trẻ nhỏ sinh động thuở Dran chưa có điện như u mọi, chạy bắt cứu tù, nhảy lò cò và cả… đánh lộn; rồi những chuyện sinh hoạt, đi lại, các thú vui sách vở, chụp ảnh cho đến cải lương, cinéma, casino…

Dran xưa còn lưu dấu chân dung những gương mặt, những người đã gắn bó cả đời và góp phần làm nên dấu ấn văn hóa của một vùng đất. Đó là ông Dậu hết mình vì đạo pháp, là ông Ích có công lớn trong việc nâng cao đời sống tinh thần cho người bản xứ, là ông Cai Trường tận tụy luôn hết lòng vì công việc, và cũng không thể không nhắc đến những người chuyên gieo niềm vui cho lối xóm như ông Ba Dân, bà Bích Liên…

Chưa dừng lại ở đó, Chuyện xứ Dran xưa còn mang đến cho người đọc một bản đồ ẩm thực đặc sắc với vô vàn món ăn dung dị của xứ sương mờ. Nào phở, hủ tíu, bánh căn, mì quảng, rồi nem nướng, bánh ướt, bánh nậm, chè trôi nước… mỗi thức mỗi món đều đậm đà hương vị riêng, không chỉ làm say lòng lữ khách mà còn gói thành nỗi nhớ thương trong hành trang của bất cứ người con xa quê nào.

Gói gọn trong chưa đầy hai trăm trang sách, tác giả Lâm Trung Châu với hết đời người gắn bó với quê hương xứ sở, đã dắt tay người đọc đến với một Dran hiền hòa, đã qua biết bao thăng trầm, biến động thời cuộc. Để rồi đằng sau những trang viết hóm hỉnh đầy ắp kỷ niệm của tác giả, là biết bao tâm tình trao gửi đến những thế hệ trẻ Dran hôm nay, là chút tình hoài hương nhắn với những người con xa xứ, hay khơi dậy cảm hứng về một vùng đất quyến rũ cho những ai ít nhiều đã nghe tên nhưng chưa một lần ghé đến.

*

Thông tin tác phẩm

CHUYỆN XỨ DRAN XƯA

Tác giả: Lâm Trung Châu

Thể loại: Tản văn

Quy cách: 14 x 20.5 cm, 172 trang

Giá bìa: 85.000 đ

Phát hành: T7/2020

Sách do Phương Nam và NXB Văn hóa Văn nghệ liên kết xuất bản

Đọc bài viết

Giới thiệu sách

Diệt vong: “Không phải mọi kẻ điên đều là thiên tài… Nhưng nhiều thiên tài lại là kẻ điên.”

Đăng từ

on

Người đăng

Câu nói này có lẽ rất phù hợp để nói về tác gia Đức ngữ quan trọng nhất thời hậu thế chiến II, Thomas Bernhard. Thomas Bernhard (1931-1989) là nhà văn, nhà thơ, nhà viết kịch người Áo. Được đánh giá cao ở nước ngoài nhưng tại Áo, ông lại bị chỉ trích là kẻ “vạch áo cho người xem lưng” khi các tác phẩm của ông thẳng thắn chỉ ra và cay nghiệt phê phán các thói tật của quê hương, bao gồm của quá khứ Quốc xã đáng bị chôn vùi mãi mãi. Thomas Bernhard  chẳng bao giờ ngần ngại khoác cho dân Áo đủ thứ xấu xa trên đời. Ông cho rằng chính phủ nước ông sẵn sàng phạm vào mọi tội ác và đã phạm mọi tội ác có thể hình dung với nước Áo, lợi dụng bản tính ngái ngủ của dân tộc này để cuối cùng biến sự đê tiện và tàn nhẫn thành nghệ thuật duy nhất mà chính phủ ấy sử dụng, ngưỡng mộ và rõ ràng là mê mẩn.

Ông ghét tất cả những gì mọi người quanh ông coi trọng, không tin bất cứ cái gì mọi người quanh ông tin. Thomas Bernhard là một nhà văn cay nghiệt và nanh ác (như ông tự nhận). Nỗi đau bị bị bỏ rơi (thời thơ ấu), căn bệnh nan y hiểm nghèo khiến ông nhận thức cái chết là bản chất tối thượng của sự tồn tại. Các tác phẩm của ông thường được viết ở ngôi thứ nhất, là màn độc thoại dây cà dây muống của một nhân vật về xã hội, thế giới, con người.

“Sáng sáng, hàng triệu người chỉ cần khoác bộ quần áo lao động lên người là lập tức họ được xếp ngay vào hạng dân chúng cần lao, trong khi thực ra chỉ một bầy những kẻ lười biếng xảo trá, chỉ độc nghĩ đến miếng ăn mà thôi, và không làm gì khác ngoài việc ra tay phá hoại thế gian này.”

Với một phong cách phóng túng, cường điệu thổi phồng mọi sự, nhưng tinh tế trong tình yêu, cay nghiệt trong đả kích, tri kiến sâu rộng, cùng thủ pháp độc thoại bậc thầy, văn tài của Thomas Bernhard đã hội tụ và tỏa sáng rực rỡ nhất trong Diệt vong – cuốn tiểu thuyết cuối cùng và có lẽ đen tối nhất của ông. Được viết bằng phong cách không thể lẫn vào đâu được của ông, Diệt vong là màn ta thán liên tu bất tận của Franz-Josef Murau, con cừu đen của một gia đình quý tộc lâu đời của Áo. Đó là kẻ đã quyết dứt áo ra đi khỏi chốn chôn rau cắt rốn – miền Wolfsegg tuyệt đẹp. Cũng như chính nhà văn tạo ra mình, Murau căm ghét gia đình mình – những người cũng căm ghét anh không kém, ghê sợ tôn giáo được thờ phụng ngàn đời của mình, yêu quí đất nước Áo với những thắng cảnh tuyệt đẹp, nhưng lại căm thù nhà nước Áo đê tiện, tàn nhẫn. Chính bởi vậy, anh đã tới sinh sống ở Rome và hứa với lòng sẽ không bao giờ quay lại Wolfsegg, nơi không chỉ có gia đình luôn khinh thường, ghét bỏ anh mà cả những con người xấu xa, không thể nào chịu đựng nổi sinh sống. Thế nhưng vì một biến cố bi thương mà Murau vạn bất đắc dĩ phải trở về quê hương – cái chết đột ngột của cha mẹ và anh trai. Cái tai nạn khủng khiếp ấy đẩy Murau trở thành trụ cột của gia đình và buộc phải quay về lo tang lễ cũng như phải quyết định số phận sau này của Wolfsegg cùng hai đứa em gái.

Ảnh: Tao Đàn

“Họ, dân Đức ấy, nuốt Goethe như nuốt một thứ thuốc nào đấy vào bụng và tin vào công dụng vào thuốc, tin sái cổ vào tác dụng chữa bệnh của thuốc; Goethe nói cho cùng, chẳng qua chỉ là ông thầy lang của dân Đức, vị pháp sư vi lượng đồng căn liệu pháp về tinh thần đầu tiên của dân Đức mà thôi. Họ uống Goethe vào người và khỏi bệnh. Toàn thể dân tộc Đức uống Goethe vào người và hết bệnh. Thế nhưng… Goethe là một tên bịp bợm, cũng giống như bọn lang băm, tên nào mà chả bịp bợm; cả thơ văn lẫn triết lý của Goethe đều là ngón bịp lên đến tột đỉnh của dân Đức.”

Trải dài 500 trang sách là hai màn độc thoại không một chỗ xuống dòng của Murau khi nhận được bức điện báo tin dữ và khi đã trở về Wolfsegg tổ chức đám tang. Người đọc bị cuốn theo nhịp điệu dồn dập những ta thán về ông bố nhu nhược, bà mẹ tham tiền, ông anh bất tài và lũ em gái phụ thuộc; bàng hoàng nhưng cũng đồng cảm với những nhận xét cay nghiệt về sự nặng nề của tiếng Đức, cái giả tạo của nhiếp ảnh, thứ văn chương rẻ tiền, lũ bác sỹ đốn mạt, cái chính phủ trì trệ, thứ tôn giáo bảo thủ, một dân tộc biếng lười… Làn sóng căm ghét, khinh thường được đẩy đến tột độ với những lời móc mỉa được cường điệu hóa cực điểm.

“Tôi khinh bỉ những ai chụp ảnh liên hồi và lúc nào cũng quàng máy ảnh chạy lăng xăng… Họ ghi lại một thế giới bị méo mó đến mức quái đản trên các bức ảnh của họ, một thế giới không còn gì là chung với thế giới thật ngoài sự méo mó đến quái dị mà họ phải chịu tội. Chụp ảnh là một thứ nghiện ngập chung mà dần dần toàn nhân loại đã nhiễm phải, bởi vì nhân loại không những đã phải lòng cả sự méo mó lẫn quái dị đó, mà còn bị mê muội vì nó theo thời gian, do không ngừng chụp ảnh, nhầm tưởng thế giới méo mó và quái dị trông ảnh là thế giới duy nhất thực.”

 Thế nhưng qua đó Murau đã phân tích thấu đáo thực tế xã hội cùng nhận thức bản thể tự thân, anh lý giải về sự tồn tại của bản thân trong tâm trí chính chúng ta và sự tồn tại của chúng ta trong mắt tha nhân. Trong cái “ác” của anh hay của chính Thomas Bernhard, có một nỗi niềm hoài cổ tiếc nhớ về một sự toàn bích đã mất hoặc đang mất dần. Chính điều đó mới tạo nên giá trị nhân văn của Diệt vong, cuốn sách vĩ đại của một con người thiên tài.

*

“Với sự dữ dội ngạt thở… Qua tiếng nói của Murau, Thomas Bernhard tấn công thế giới hiện đại, được minh họa bởi nơi chôn rau cắt rốn của ông, nước Áo.” – Chicago Tribune

“Sự tinh tế khác biệt của Diệt vong nằm ở sự mô tả ý thức trong hành động: Murau, hóa ra, có thể yếu đuối, đáng ngưỡng mộ, khó hiểu hoặc độc địa, nhưng tâm trí của anh ta, như được mô tả trên trang giấy, dường như hoàn toàn đúng với cuộc sống.” – Washington Post Book World

“Không phải mọi kẻ điên đều là thiên tài. Nhiều người được gọi thế nhưng số người thực sự như vậy thì rất ít. Đó là một câu lạc bộ riêng biệt, nhưng Bernhard đã bước chân vào đó… Giống như Swift, Bernhard viết như một con quái vật thiêng liêng… Ông là một nghệ sĩ biểu diễn văn học xuất chúng: một người đi đến cực đoan bằng cách truyền sức sống cho ý thức của chúng ta về khả năng của con người, tuy nhiên lại mang tính phá hoại.” – The Wall Street Journal

Hết.

Đọc bài viết

Giới thiệu sách

Niên lịch miền gió cát: Một trong hai cuốn sách đáng chú ý nhất về môi trường trong thế kỷ 20

“Niên lịch miền gió cát” là tác phẩm tổng hòa giữa lịch sử tự nhiên, nghệ thuật miêu tả phong cảnh bằng ngôn từ và cả triết học.

Đăng từ

on

Người đăng

Cuốn sách tiếp theo của Phương Nam Book viết về thiên nhiên nước Mỹ xanh biếc

Tiếp nối sự thành công của Mùa xuân vắng lặngĐời sống bí ẩn của cây, tháng 07.2020, Phương Nam Book ra mắt Niên lịch miền gió cát, tác phẩm tiếp theo viết về môi trường và thiên nhiên. Năm 1990, Niên lịch miền gió cát cùng với Mùa xuân vắng lặng của Rachel Carson đã được Hiệp hội Nghiên cứu Tự nhiên Mỹ bầu chọn là hai cuốn sách đáng trân trọng và đáng chú ý nhất về chủ đề môi trường trong thế kỷ 20.

Nếu như Mùa xuân vắng lặng của Rachel Carson là tác phẩm kinh điển khởi xướng phong trào bảo vệ môi trường trên toàn thế giới, thì cuốn sách phi hư cấu viết về môi trường của Aldo Leopold, xuất bản lần đầu năm 1949, được xem như một cột mốc quan trọng trong phong trào bảo tồn tự nhiên ở Mỹ. Tuy ban đầu ít được chú ý đến, nhưng vào những năm 1970 với sự nâng cao nhận thức về môi trường, Niên lịch miền gió cát bất ngờ lại trở thành một cuốn sách bán chạy. Đến nay, tác phẩm đã được dịch ra 14 thứ tiếng và vẫn được bán ra khoảng 40.000 bản một năm.

Kết hợp giữa khảo cứu và tranh phác thảo, tổng hòa giữa lịch sử tự nhiên, nghệ thuật miêu tả, ngôn từ và triết học

Niên lịch miền gió cát là tác phẩm tổng hòa giữa lịch sử tự nhiên, nghệ thuật miêu tả phong cảnh bằng ngôn từ và cả triết học. Thông qua việc ghi chép lại những thay đổi của sinh vật tại khu trang trại ở Wisconsin, Aldo Leopold đã khéo léo mô tả vẻ đẹp thiên nhiên, mối liên hệ giữa từng sinh vật với cả hệ sinh thái. Những bài viết trong Niên lịch miền gió cát không chỉ khéo léo mô tả vẻ đẹp thiên nhiên, mối liên hệ giữa từng sinh vật với cả hệ sinh thái, thể hiện sự quan sát, khảo cứu và kiến văn của Leopold về địa chất – sinh thái, mà còn bộc lộ rõ quan điểm của ông về đạo đức đất đai: Một hành động là đúng đắn khi nó hướng tới việc bảo tồn được tính toàn vẹn, ổn định và vẻ đẹp của cộng đồng sinh vật. Hành động đó là sai nếu không bảo tồn được những điều vừa nói.

Đã một thế kỷ trôi qua kể từ khi Darwin vén màn bí mật về nguồn gốc muôn loài. Chúng ta giờ đây đã biết những điều mà các thế hệ đi trước không hề hay biết: con người chỉ là những người bạn đồng hành cùng các loài vật khác trong chuyến phiêu lưu tiến hóa. Nhận thức mới này đáng lẽ giờ đây đã phải khiến chúng ta có một tình anh em khăng khít với các sinh vật khác, một mong ước được sống và cùng sống, một tâm thế ngưỡng mộ trước sự đường bệ và chiều dài tiến hóa của cả cộng đồng sinh thể. Và trên hết, sau một thế kỷ, chúng ta đáng lẽ đã phải nhận ra rằng, mặc dù con người giờ đây đã trở thành thuyền trưởng lèo lái con tàu phiêu lưu này nhưng chúng ta không phải là hành khách duy nhất, và những lầm tưởng về vị thế của chúng ta đều bắt nguồn từ sự mông lung ngu muội.

Ảnh hưởng sâu rộng của cuốn sách, vượt ra khỏi tầm dự đoán của tác giả Aldo Leopold

Aldo Leopold (1887-1948) là nhà khoa học, nhà địa chất học, nhà triết học, nhà môi trường học người Mỹ, và cũng từng là giáo sư tại Đại học Wisconsin. Tác phẩm Niên lịch miền gió cátcó kết cấu gồm ba phần: Phần I là những quan sát về sự thay đổi theo từng tháng của sinh vật tại khu trang trại ở Wisconsin, phần II là ghi chép từ những hành trình khám phá đời sống hoang dã trải rộng khắp châu lục suốt 40 năm, và phần III trình bày những nhận định về một số vấn đề liên quan đến việc bảo tồn thiên nhiên hoang dã.

Khi viết ra các nhận định vào thời điểm những năm 1940, Aldo Leopold không hình dung được cuốn sách của mình sẽ ảnh hưởng sâu rộng đến mức nào. Thế nhưng, cho đến nay, cuốn sách vẫn được ngày càng nhiều độc giả yêu thích, trở thành nguồn tư liệu quý giá, làm thay đổi phong trào môi trường và đóng vai trò nền tảng trong lĩnh vực chính sách, đạo đức và khoa học bảo tồn hiện đại.

Thông qua thể văn xuôi đậm chất hóm hỉnh kết hợp các yếu tố lịch sử, khoa học, Leopold đã mượn lời kêu gọi đạo đức đất đai của Niên lịch miền gió cát để truyền đạt mối liên hệ đích thực giữa con người với thế giới tự nhiên, cùng niềm hy vọng rằng mỗi độc giả sẽ bắt đầu đối đãi với đất đai bằng tình yêu và sự tôn trọng mà đất đai đáng được hưởng. 

*

Một số nhận xét về sách

“Một trong những tác phẩm cực kỳ quan trọng và có tầm ảnh hưởng mạnh mẽ đến phong trào môi trường.”

The Boston Globe

“Cuốn sách có thể được đặt trên cùng kệ với các tác phẩm của Thoreau và John Muir.”

The San Francisco Chronicle

*

Tìm hiểu thêm về tác phẩm Niên lịch miền gió cát


*

Những cuốn sách viết về môi trường & thiên nhiên


Đọc bài viết

Cafe sáng

error: Content is protected !!