Nối kết với chúng tôi

Giới thiệu sách

Những đốm lửa lưu lạc – Thiêu rụi để hồi sinh

“Đôi khi người ta cần phải cắt đứt quan hệ với những nơi họ sinh ra, với quá khứ của chính họ và bắt đầu lại từ đầu… Giống như những ngọn lửa thảo nguyên. Sau khi lửa thiêu rụi, đất sẽ màu mỡ hơn và những thứ mới mẻ có thể sinh sôi.”

Published

on

Hành trình của người mẹ đơn thân Mia Warren và cô con gái tuổi teen Pearl bắt đầu như thế: cắt đứt mọi mối liên kết với quê hương, xóa đi những ký ức về quá khứ, rong ruổi hết nơi này đến nơi khác, chưa từng có ý định sẽ “cắm rễ” ở một nơi nào. Mãi cho đến khi họ chuyển tới Shaker Heights, thuê nhà của gia đình Elena Richardson.

Những đốm lửa lưu lạc
Xem chi tiết

Shaker Heights vốn là một vùng ngoại ô cấp tiến và yên bình, nơi mọi thứ đều tuân theo một trật tự được định sẵn – từ cách bố trí các con đường quanh co, màu sắc của những ngôi nhà, đến sự sung túc, thịnh vượng của cư dân trong vùng. Thế nhưng, chính sự xuất hiện của hai mẹ con Mia đã làm thay đổi cuộc sống của gia đình Richardson, gây xáo trộn cộng đồng vốn nề nếp đến từng chi tiết này.

Thông tin tác giả:

Celeste Ng là tác giả người Mỹ gốc Hoa, sinh năm 1980 ở Pittsburg (Pennsylvania), lớn lên ở Shaker Heights (Ohio). Các bài viết và truyện ngắn của cô từng xuất hiện trên New York Times, One Story, The Guardian, Tri Quarterly…, và cô nhận giải Pushcart Prize vào năm 2012 với truyện ngắn Girls, At Play. Một lần nữa, sau Everything I Never Told You (Tựa việt: Bao điều không nói), Celeste Ng lại góp vào danh sách New York Times Bestseller tiểu thuyết Little Fires Everywhere của mình, kể lại câu chuyện xúc động về sự gắn kết mãnh liệt của tình mẫu tử, sức nặng của những bí mật, sự đối hòa giữa nghệ thuật với bản chất, như những ngọn lửa âm ỉ ủ trong vẻ ngoài tĩnh lặng, cứ chực chờ bùng cháy.

Tác giả người Mỹ gốc Á Celeste Ng

Một số nhận xét về cuốn sách:

Phi thường… Những quyển sách thế này không thường xuất hiện. – John Green

Dí dỏm, thông minh và êm ái. Thật là một điều kỳ diệu. – Paula Hawkins

Đọc thử Chương 1 tại đây.

Ban biên tập

1 Comment

1 Bình luận

  1. Chanhle

    Tháng Năm 15, 2019 at 12:30 chiều

    Tình mẫu tử luôn là tình cảm thiêng liêng và cao đẹp nhất, thật tò mò về nội dung cuốn sách. Hơn nữa bìa sách thực sự rất đẹp, thơ mộng.

Viết bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Giới thiệu sách

Hành tinh khỉ: Khi loài khỉ lên ngôi

Published

on

Vào thế kỷ 19, Darwin cùng thuyết tiến hóa đã làm chấn động nền tảng khoa học của thế giới với lời khẳng định: tinh tinh là tổ tiên trực tiếp của loài người. Tư tưởng này đã giáng một đòn mạnh lên các quan niệm từ lâu đời cho rằng “con người là loài siêu đẳng, do Chúa trời sáng tạo ra”. Đến thế kỷ XX, năm 1963, nhà văn Pháp Pierre Boulle cùng tiểu thuyết Hành tinh khỉ lại một lần nữa tạo một nên một làn sóng trên thế giới thông qua việc giải thiêng những ảo tưởng về văn minh nhân loại. Con người có thật là chủ nhân của thế giới và là sinh vật duy nhất có trí tuệ? Cùng với sự phát triển và tiến hóa không ngừng, trong tương lai liệu nhân loại có thể trở nên bất tử hay rồi sẽ bị diệt chủng như các loài khác?

Ngay từ khi còn nhỏ, Pierre Boulle đã ham học hỏi, ưa khám phá mà không biết rằng những tìm tòi của mình sẽ trở thành chất liệu và nền tảng cho các tiểu thuyết trong tương lai. Với mục tiêu đỡ đần cho mẹ, Pierre Boulle đã tốt nghiệp với tấm bằng kỹ sư ở trường Supélec và chuyển đến sống và làm việc ở châu Á trong một thời gian dài, đặc biệt là trong suốt Thế chiến thứ hai. Khi trở về Paris sau chiến tranh, với những trải nghiệm của mình, Pierre Boulle mới quyết định chuyển hướng trở thành tiểu thuyết gia. Tác phẩm đầu tay của ông, William Conrad, được xuất bản năm 1950 khi ông 38 tuổi đã thu hút được sự chú ý của giới phê bình mặc dù ông chưa từng được đào tạo về văn chương. Sau này, cùng với Cầu sông KwaiiHành tinh khỉ, tên tuổi của ông đã được đông đảo độc giả biết đến.

Trong Hành tinh khỉ, người đọc được theo chân người kể chuyện là nhà báo Ulysse Mérou cùng hai nhà khoa học lỗi lạc của nhân loại năm 2500 là Antelle và Levain đến khám phá một hành tinh mới có bầu sinh quyển hoàn toàn giống Địa Cầu. Tại nơi đây, họ sững sờ chứng kiến một thế giới hoàn toàn đảo lộn: con người không còn giữ vị trí thượng đẳng nữa mà bị giáng cấp trở thành những loài động vật không tri giác; trong khi đó, loài khỉ lên nắm quyền thống trị thế giới, với những thiết bị máy móc, cơ sở hạ tầng và một nền văn minh giống y hệt con người. Ở nơi ấy, loài khỉ cũng có ngôn ngữ riêng và hệ thống phân chia giai cấp riêng, cũng có nghề nghiệp và hành xử y hệt con người. Trong quá trình khám phá hành tinh mới mẻ đó, Ulysse cùng những người bạn của mình bị hiểu nhầm là những sinh vật hạ đẳng và rồi cuốn vào một cuộc hành trình giải thoát bản thân đầy chông gai và nguy hiểm.

Trong thực tiễn, mối quan hệ thân cận giữa con người và loài khỉ đã không còn xa lạ trong các công trình nghiên cứu khoa học hay tâm lý học. Từ Nguồn gốc các loài của Charles Darwin cho đến Vật tổ và cấm kỵ của Sigmund Freud đều khẳng định sự tiến hóa con người lên từ loài khỉ (tinh tinh). Qua tác phẩm của mình, Pierre Boulle đặt một giả thuyết ngược lại về sự tiến hóa của loài khỉ và sự giáng cấp của loài người trở về thành động vật. Chúng ta tìm thấy sự hoán đổi vị thế giữa loài người và loài khỉ cho nhau. Bắt đầu tiểu thuyết, ba nhà du hành cùng con tinh tinh Hector đặt chân đến hành tinh Soror với tư thế của những người khai phá. Lần đầu tiên đặt chân vào thế giới mới này, trước khi cởi quần áo bảo hộ, họ để Hector thử nghiệm trước xem con tinh tinh có thể sống trong môi trường mới này không. Con tinh tinh nói riêng, loài khỉ nói chung lúc này như những con vật nuôi và cũng là sinh vật thí nghiệm của loài người. Nhưng càng dấn thân vào Soror, mọi thứ càng trở nên phi lý và đảo lộn. Thế chỗ cho loài khỉ, chính loài người sau đó lại trở thành vật thí nghiệm, vật nuôi, và cả động vật để săn bắn. Thông qua điểm nhìn mới về những con khỉ trên hành tinh Soror, tác giả cho chúng ta thấy những cảm quan về con người trên chính hành tinh mà chúng ta đang sống. Cách những con khỉ đối xử với con người vô tri vô giác cũng là chính là lời đáp trả cho những gì mà con người đã đối xử với chúng ngày xưa. 

Sự phân chia chủng tộc của cộng đồng khỉ thành ba giống loài: đười ươi, tinh tinh, khỉ đột mang những ẩn dụ của Pierre Boulle về văn minh nhân loại. Đặt trong bối cảnh những năm 60 – 70 của thế kỷ XX, trước sự thắng thế của hành loạt các phong trào giải phóng dân tộc và thuộc địa, nền văn minh châu Âu trước đây vốn vẫn tự xem mình là trung tâm nay đã phải chấp nhận về mặt pháp lý quyền bình đẳng chủng tộc. Ngay tại nước Pháp từ sau Đại chiến Thế giới lần thứ hai, nước Pháp đã tiếp nhận rất nhiều dân di cư đến từ các nước châu Phi, châu Âu và châu Á. Nhưng thực tế, vẫn có những sự phân biệt đẳng cấp còn còn tồn tại trong xã hội. Điều đó giống như việc loài đười ươi trong tác phẩm mặc dù được đánh giá là kém thông minh và sáng tạo hơn loài tinh tinh nhưng vẫn luôn có một chỗ đứng trong xã hội, chỉ đơn giản vì chúng luôn tự cho chúng là những người giữ vị trí quan trọng nhất trong xã hội loài khỉ. 

Cũng giống như những tiểu thuyết khoa học viễn tưởng khác về viễn cảnh tương lai như Cỗ máy thời gian của H.G.Wells hay R.U.R của Karel Čapek, Hành tinh khỉ khơi gợi trong tâm trí người đọc về tương lai của loài người. Sự thắng thế của loài khỉ trước loài người sẽ là một điều tất yếu, nếu chúng ta quá ỷ vào sự phát triển của khoa học kỹ thuật và để sự lười biếng, thụ động và ưa hưởng thủ lên ngôi. Con người ở hành tinh Soror lúc này cũng giống như loài Eloi trong xã hội tương lai của H.G.Wells, chỉ là những sinh vật mang hình hài con người nhưng mọi hành động và suy nghĩ không khác con vật là bao nhiêu. Còn loài khỉ ham bắt chước, chịu động não, sẽ dần dần trở thành chủ nhân của xã hội văn minh tương lai.

Tiểu thuyết được kể dưới dạng một bức thông điệp cảnh báo tương lai nhân loại, gửi trong chiếc chai trôi dạt trên vũ trụ. Trớ trêu thay, thông qua kẻ nhặt chiếc chai đó, chúng ta thấy được sự diệt vong của tương lai nhân loại. Tất cả nên văn minh nhân loại rồi sẽ một ngày tan biến thành tro bụi, trở thành một câu chuyện hài tiếu lâm hay một kịch bản bịa đặt không hơn không kém trước giống loài mới. Sẽ ra sao nếu chúng ta không còn giữ vị trí thượng đẳng? Sẽ ra khi chính chúng ta trở thành loài vật và bị đe dọa bởi bàn tay loài vật khác?

Có thể nói, Hành tinh khỉ là cuốn sách quan trọng nhất trong đời cầm bút của Pierre Boulle. Không chỉ bán được hàng triệu bản, tiểu thuyết còn là tiền đề và nguồn cảm hứng bất tận cho nền Sci-fi sau này. Cuốn tiểu thuyết đã được chuyển thể thành hai sê-ri phim truyền hình trong năm 1974 và 1975 và vô số các loạt truyện tranh. Ngoài ra, tiểu thuyết cũng được điện ảnh Mỹ chuyển thể và phục dựng chín lần. Năm 2017 cũng được biết tới với sự trở lại của hành tinh khỉ trong bộ phim mới War for Planet of the Apes (Đại chiến hành tinh khỉ), điều này chứng tỏ sức sống tiềm tàng của Hành tinh khỉ, xứng đáng với vai trò một tiểu thuyết kinh điển của nền khoa học viễn tưởng.

Hết.

Đọc bài viết

Giới thiệu sách

Chuyện xứ Dran xưa: Vùng đất quyến rũ cho những ai chưa một lần ghé đến

Published

on

Dran – “thủ phủ” của Đơn Dương, cái tên còn khá xa lạ với nhiều người so với Đà Lạt hay Bảo Lộc, nhưng với những người con Dran/ Đơn Dương thì mảnh đất nhỏ bé hoang sơ nằm ở lưng chừng đèo này chính là nơi để tự hào và nhớ về.

Miên man theo dòng hồi ức của tác giả, Dran xưa mơ màng, sống động lần lượt hiện ra… Nơi ấy có ngôi làng của thuở xa xưa với cây đa giếng nước; có ngôi trường đơn sơ mới thành lập, chỉ với một giáo sư và còn thiếu thốn trang thiết bị; nơi ấy có những trò chơi trẻ nhỏ sinh động thuở Dran chưa có điện như u mọi, chạy bắt cứu tù, nhảy lò cò và cả… đánh lộn; rồi những chuyện sinh hoạt, đi lại, các thú vui sách vở, chụp ảnh cho đến cải lương, cinéma, casino…

Dran xưa còn lưu dấu chân dung những gương mặt, những người đã gắn bó cả đời và góp phần làm nên dấu ấn văn hóa của một vùng đất. Đó là ông Dậu hết mình vì đạo pháp, là ông Ích có công lớn trong việc nâng cao đời sống tinh thần cho người bản xứ, là ông Cai Trường tận tụy luôn hết lòng vì công việc, và cũng không thể không nhắc đến những người chuyên gieo niềm vui cho lối xóm như ông Ba Dân, bà Bích Liên…

Chưa dừng lại ở đó, Chuyện xứ Dran xưa còn mang đến cho người đọc một bản đồ ẩm thực đặc sắc với vô vàn món ăn dung dị của xứ sương mờ. Nào phở, hủ tíu, bánh căn, mì quảng, rồi nem nướng, bánh ướt, bánh nậm, chè trôi nước… mỗi thức mỗi món đều đậm đà hương vị riêng, không chỉ làm say lòng lữ khách mà còn gói thành nỗi nhớ thương trong hành trang của bất cứ người con xa quê nào.

Gói gọn trong chưa đầy hai trăm trang sách, tác giả Lâm Trung Châu với hết đời người gắn bó với quê hương xứ sở, đã dắt tay người đọc đến với một Dran hiền hòa, đã qua biết bao thăng trầm, biến động thời cuộc. Để rồi đằng sau những trang viết hóm hỉnh đầy ắp kỷ niệm của tác giả, là biết bao tâm tình trao gửi đến những thế hệ trẻ Dran hôm nay, là chút tình hoài hương nhắn với những người con xa xứ, hay khơi dậy cảm hứng về một vùng đất quyến rũ cho những ai ít nhiều đã nghe tên nhưng chưa một lần ghé đến.

*

Thông tin tác phẩm

CHUYỆN XỨ DRAN XƯA

Tác giả: Lâm Trung Châu

Thể loại: Tản văn

Quy cách: 14 x 20.5 cm, 172 trang

Giá bìa: 85.000 đ

Phát hành: T7/2020

Sách do Phương Nam và NXB Văn hóa Văn nghệ liên kết xuất bản

Đọc bài viết

Giới thiệu sách

Diệt vong: “Không phải mọi kẻ điên đều là thiên tài… Nhưng nhiều thiên tài lại là kẻ điên.”

Published

on

Câu nói này có lẽ rất phù hợp để nói về tác gia Đức ngữ quan trọng nhất thời hậu thế chiến II, Thomas Bernhard. Thomas Bernhard (1931-1989) là nhà văn, nhà thơ, nhà viết kịch người Áo. Được đánh giá cao ở nước ngoài nhưng tại Áo, ông lại bị chỉ trích là kẻ “vạch áo cho người xem lưng” khi các tác phẩm của ông thẳng thắn chỉ ra và cay nghiệt phê phán các thói tật của quê hương, bao gồm của quá khứ Quốc xã đáng bị chôn vùi mãi mãi. Thomas Bernhard  chẳng bao giờ ngần ngại khoác cho dân Áo đủ thứ xấu xa trên đời. Ông cho rằng chính phủ nước ông sẵn sàng phạm vào mọi tội ác và đã phạm mọi tội ác có thể hình dung với nước Áo, lợi dụng bản tính ngái ngủ của dân tộc này để cuối cùng biến sự đê tiện và tàn nhẫn thành nghệ thuật duy nhất mà chính phủ ấy sử dụng, ngưỡng mộ và rõ ràng là mê mẩn.

Ông ghét tất cả những gì mọi người quanh ông coi trọng, không tin bất cứ cái gì mọi người quanh ông tin. Thomas Bernhard là một nhà văn cay nghiệt và nanh ác (như ông tự nhận). Nỗi đau bị bị bỏ rơi (thời thơ ấu), căn bệnh nan y hiểm nghèo khiến ông nhận thức cái chết là bản chất tối thượng của sự tồn tại. Các tác phẩm của ông thường được viết ở ngôi thứ nhất, là màn độc thoại dây cà dây muống của một nhân vật về xã hội, thế giới, con người.

“Sáng sáng, hàng triệu người chỉ cần khoác bộ quần áo lao động lên người là lập tức họ được xếp ngay vào hạng dân chúng cần lao, trong khi thực ra chỉ một bầy những kẻ lười biếng xảo trá, chỉ độc nghĩ đến miếng ăn mà thôi, và không làm gì khác ngoài việc ra tay phá hoại thế gian này.”

Với một phong cách phóng túng, cường điệu thổi phồng mọi sự, nhưng tinh tế trong tình yêu, cay nghiệt trong đả kích, tri kiến sâu rộng, cùng thủ pháp độc thoại bậc thầy, văn tài của Thomas Bernhard đã hội tụ và tỏa sáng rực rỡ nhất trong Diệt vong – cuốn tiểu thuyết cuối cùng và có lẽ đen tối nhất của ông. Được viết bằng phong cách không thể lẫn vào đâu được của ông, Diệt vong là màn ta thán liên tu bất tận của Franz-Josef Murau, con cừu đen của một gia đình quý tộc lâu đời của Áo. Đó là kẻ đã quyết dứt áo ra đi khỏi chốn chôn rau cắt rốn – miền Wolfsegg tuyệt đẹp. Cũng như chính nhà văn tạo ra mình, Murau căm ghét gia đình mình – những người cũng căm ghét anh không kém, ghê sợ tôn giáo được thờ phụng ngàn đời của mình, yêu quí đất nước Áo với những thắng cảnh tuyệt đẹp, nhưng lại căm thù nhà nước Áo đê tiện, tàn nhẫn. Chính bởi vậy, anh đã tới sinh sống ở Rome và hứa với lòng sẽ không bao giờ quay lại Wolfsegg, nơi không chỉ có gia đình luôn khinh thường, ghét bỏ anh mà cả những con người xấu xa, không thể nào chịu đựng nổi sinh sống. Thế nhưng vì một biến cố bi thương mà Murau vạn bất đắc dĩ phải trở về quê hương – cái chết đột ngột của cha mẹ và anh trai. Cái tai nạn khủng khiếp ấy đẩy Murau trở thành trụ cột của gia đình và buộc phải quay về lo tang lễ cũng như phải quyết định số phận sau này của Wolfsegg cùng hai đứa em gái.

Ảnh: Tao Đàn

“Họ, dân Đức ấy, nuốt Goethe như nuốt một thứ thuốc nào đấy vào bụng và tin vào công dụng vào thuốc, tin sái cổ vào tác dụng chữa bệnh của thuốc; Goethe nói cho cùng, chẳng qua chỉ là ông thầy lang của dân Đức, vị pháp sư vi lượng đồng căn liệu pháp về tinh thần đầu tiên của dân Đức mà thôi. Họ uống Goethe vào người và khỏi bệnh. Toàn thể dân tộc Đức uống Goethe vào người và hết bệnh. Thế nhưng… Goethe là một tên bịp bợm, cũng giống như bọn lang băm, tên nào mà chả bịp bợm; cả thơ văn lẫn triết lý của Goethe đều là ngón bịp lên đến tột đỉnh của dân Đức.”

Trải dài 500 trang sách là hai màn độc thoại không một chỗ xuống dòng của Murau khi nhận được bức điện báo tin dữ và khi đã trở về Wolfsegg tổ chức đám tang. Người đọc bị cuốn theo nhịp điệu dồn dập những ta thán về ông bố nhu nhược, bà mẹ tham tiền, ông anh bất tài và lũ em gái phụ thuộc; bàng hoàng nhưng cũng đồng cảm với những nhận xét cay nghiệt về sự nặng nề của tiếng Đức, cái giả tạo của nhiếp ảnh, thứ văn chương rẻ tiền, lũ bác sỹ đốn mạt, cái chính phủ trì trệ, thứ tôn giáo bảo thủ, một dân tộc biếng lười… Làn sóng căm ghét, khinh thường được đẩy đến tột độ với những lời móc mỉa được cường điệu hóa cực điểm.

“Tôi khinh bỉ những ai chụp ảnh liên hồi và lúc nào cũng quàng máy ảnh chạy lăng xăng… Họ ghi lại một thế giới bị méo mó đến mức quái đản trên các bức ảnh của họ, một thế giới không còn gì là chung với thế giới thật ngoài sự méo mó đến quái dị mà họ phải chịu tội. Chụp ảnh là một thứ nghiện ngập chung mà dần dần toàn nhân loại đã nhiễm phải, bởi vì nhân loại không những đã phải lòng cả sự méo mó lẫn quái dị đó, mà còn bị mê muội vì nó theo thời gian, do không ngừng chụp ảnh, nhầm tưởng thế giới méo mó và quái dị trông ảnh là thế giới duy nhất thực.”

 Thế nhưng qua đó Murau đã phân tích thấu đáo thực tế xã hội cùng nhận thức bản thể tự thân, anh lý giải về sự tồn tại của bản thân trong tâm trí chính chúng ta và sự tồn tại của chúng ta trong mắt tha nhân. Trong cái “ác” của anh hay của chính Thomas Bernhard, có một nỗi niềm hoài cổ tiếc nhớ về một sự toàn bích đã mất hoặc đang mất dần. Chính điều đó mới tạo nên giá trị nhân văn của Diệt vong, cuốn sách vĩ đại của một con người thiên tài.

*

“Với sự dữ dội ngạt thở… Qua tiếng nói của Murau, Thomas Bernhard tấn công thế giới hiện đại, được minh họa bởi nơi chôn rau cắt rốn của ông, nước Áo.” – Chicago Tribune

“Sự tinh tế khác biệt của Diệt vong nằm ở sự mô tả ý thức trong hành động: Murau, hóa ra, có thể yếu đuối, đáng ngưỡng mộ, khó hiểu hoặc độc địa, nhưng tâm trí của anh ta, như được mô tả trên trang giấy, dường như hoàn toàn đúng với cuộc sống.” – Washington Post Book World

“Không phải mọi kẻ điên đều là thiên tài. Nhiều người được gọi thế nhưng số người thực sự như vậy thì rất ít. Đó là một câu lạc bộ riêng biệt, nhưng Bernhard đã bước chân vào đó… Giống như Swift, Bernhard viết như một con quái vật thiêng liêng… Ông là một nghệ sĩ biểu diễn văn học xuất chúng: một người đi đến cực đoan bằng cách truyền sức sống cho ý thức của chúng ta về khả năng của con người, tuy nhiên lại mang tính phá hoại.” – The Wall Street Journal

Hết.

Đọc bài viết

Cafe sáng