Nối kết với chúng tôi

Book trailer

Đồi gió hú: Một tình yêu đi ngược với chuẩn mực đạo đức đương thời

Nổi lên giữa bức tranh của núi đồi, nhà thờ đổ nát, nông trang hoang tàn, của gió, của đá, của những con người chết yểu ấy là chân dung hai nhân vật chính, một tiểu thư đài các, xinh đẹp nhưng nổi loạn, một gã con hoang độc ác man dại, từ nhân hình đến nhân tính đã bị sự khinh miệt khổ cực và thù hận biến thành thú vật.

Published

on

Đồi gió hú là tiểu thuyết duy nhất của nữ nhà văn Emily Brontë, được xuất bản lần đầu năm 1847 dưới bút danh Ellis Bell. Lần xuất bản thứ hai của tác phẩm là sau khi Emily đã qua đời và lần xuất bản này được biên tập bởi chính chị gái của nhà văn là Charlotte Brontë. Đồi gió hú cũng đã được chuyển thể thành rất nhiều thể loại khác như phim truyện, phim truyền hình, nhạc kịch và cả trong các bài hát.

Đồi gió hú, câu chuyện cổ điển về tình yêu ngang trái và tham vọng chiếm hữu, cuốn tiểu thuyết dữ dội và bí ẩn về Catherine Earnshaw, cô con gái nổi loạn của gia đình Earnshaw, với một gã đàn ông thô ráp và điên rồ mà cha cô mang về nhà rồi đặt tên là Heathcliff, được trình hiện lên trên cái nền những đồng truông, quả đồi nước Anh cô quạnh và ban sơ không kém gì chính tình yêu của họ.

Từ nhỏ đến lớn, sự gắn bó của họ ngày càng trở nên ám ảnh. Một tình yêu mãnh liệt, nồng nàn đến mức có thể giúp Heathcliff chịu những trận đòn roi mà tên quản gia Joseph thi hành từ người anh của Cathy. Đối với họ, “một trong những trò vui thích nhất là sớm chạy ra đồng hoang, và ở đó cả ngày, còn hình phạt sau đó chỉ là trò cười”. Quấn quýt bên nhau đến nỗi, niềm đau đớn nhất của Cathy không phải là không được đi lễ mỗi sáng ở nhà thờ, mà lại bị cấm túc, không được ở gần Heathcliff.

Mặc dù yêu quý Heathcliff, nhưng Cathy vẫn ý thức được rằng mình là người có địa vị khác. Trong mọi trò chơi, cô luôn muốn mình là bà chủ, chỉ bảo, thậm chí bợp tai “người hầu” do Heathcliff đóng. Chính địa vị xã hội của gia đình cô là một rào cản đến tình yêu hai người.

Biến cố dẫn đến bước ngoặt trong câu chuyện chính là kể từ khi Catherine được giữ lại ở nhà Linton. Càng ngày, cô càng xa cách với Heathcliff và gần gũi với đứa con trai chủ nhân của tháp Thrushcross – Edgar Linton. Trong thâm tâm, cô vẫn nghĩ đến việc ở bên và mãi mãi chỉ ở bên Heathcliff nhưng thực tế buộc cô phải cân nhắc một chọn lựa khác. Heathcliff bỏ nhà đi, mang theo nỗi hận thù với cả dòng tộc Earnshaw.

Đồi gió hú mang trong mình một thiên tình sử bi ai thống hận đau đớn trải mấy đời. Giống như khoảng cách vời vợi từ trang trại Thrushcross đến tòa nhà mang tên “Đồi gió hú”, tình yêu điên cuồng của Heathcliff, tình cảm sâu đậm của Edgar dành cho nàng Catherine đáng thương cũng muôn trùng trắc trở như thế. Ban đầu Catherine sống rất hạnh phúc, cho đến khi Heathcliff quay trở lại với mục tiêu duy nhất là tiêu diệt tất cả những ai đã ngăn cản mình đến với người yêu. Và bi kịch lúc này mới chính thức mở màn, kéo dài nỗi hận thù sang cả đời sau. Catherine mất sớm trong nuối tiếc, để rồi chính đứa con gái của nàng – Catherine Linton lại viết tiếp bi kịch của mẹ mình…

Gia đình, địa vị xã hội và ghen tuông tột độ cùng hủy diệt họ, vậy nên toàn bộ thời gian hai con người yêu nhau đó đã sống trong thù hận và tuyệt vọng, mà cái chết chỉ có ý nghĩa khởi đầu. Một khởi đầu mới để hai linh hồn mãnh liệt đó được tự do tái ngộ, khi những cơn gió hoang vắng và điên cuồng tràn về quanh các lâu đài trong Đồi gió hú.

*

Khi đến tay công chúng vào năm vào năm 1847, cuốn sách đã nhận được nhiều lời bình trái ngược. Không khó để lý giải tại sao khi ra đời, Đồi gió hú đã gây nên một cơn chấn động dữ dội đến vậy trong giới phê bình cũng như về phía độc giả. Bởi sau hai thế kỷ, sự mãnh liệt và cuồng dại của tình yêu, dục vọng, âm mưu, tội ác… vẫn còn khiến người đọc ngày nay phải ngỡ ngàng. Nổi lên giữa bức tranh núi đồi, nhà thờ đổ nát, nông trang hoang tàn, của gió, của đá, của những con người chết yểu  ấy là chân dung hai nhân vật chính, một tiểu thư đài các, xinh đẹp nhưng nổi loạn, một gã con hoang độc ác man dại, từ nhân hình đến nhân tính  đã bị sự khinh miệt  khổ cực và thù hận biến thành thú vật.

Thành công của Emily Brontë, và cũng là điểm khiến độc giả đương thời khó chấp nhận bà, có lẽ là việc đã khắc họa sống động hai con người với lối suy nghĩ, hành xử và tình yêu đi ngược hoàn toàn với những chuẩn mực đạo đức đương thời. Emily Brontë, khi viết về tình yêu của họ, từ những ngày còn thơ bé lang thang bên nhau, đến khi bị chia cắt bằng cuộc hôn nhân của Catherine Earnshaw, và tới lúc được đoàn tụ bằng cái chết, không hề đứng trên quan điểm đạo đức thông thường để phán xét; trái lại, bà tập trung toàn bộ trí lực, tài năng, và niềm đam mê khác thường để miêu tả và phân tích những diễn biến tâm lý, những biểu hiện khác nhau của hai kẻ tình nhân luôn bị ám ảnh bởi  những cảm xúc yêu đương điên dại, mãnh liệt.

Thông qua mối tình giữa Cathy và Heathcliff, với bối cảnh đồng quê Yorkshire hoang vu trống trải, Đồi gió hú đã tạo nên cả một thế giới riêng với xu hướng bỏ qua lề thói, vươn tới thi ca cũng như tới những chiều sâu tăm tối của lòng người, giúp tác phẩm trở thành một trong những tiểu thuyết vĩ đại nhất, bi thương nhất mà con người từng viết về nỗi đam mê nồng cháy.

Đúng như những lời nhận xét của giới chuyên môn, Đồi gió hú của Emily Brontë là tác phẩm xuất sắc nhất, lôi cuốn nhất trong số những tác phẩm của ba chị em tài hoa nhà Brontë. Nếu như Jane Eyre của cô chị cả Charlotte Brontë chỉ là một câu chuyện lãng mạn, ngọt ngào về tình yêu đôi lứa, thì Đồi gió hú của Emily lại là một tác phẩm đầy bi thương và đau đớn, với những hận thù và lầm lỗi đeo bám suốt cả một đời người.

Emily đã viết Đồi gió hú bằng tất cả sự đam mê và tình yêu văn chương của mình. Mỗi trang sách của bà vừa hấp dẫn, vừa kịch tính, vừa ẩn chứa những bài học sâu xa về tình yêu, con người và cuộc sống. Đó chính là lý do vì sao qua bao thế kỷ, Đồi gió hú vẫn được độc giả yêu thích và đón nhận nồng nhiệt đến vậy. Có thể nói, đây là một tác phẩm không bao giờ cũ.

Nhà văn Virginia Woolf đã từng nhận xét rằng:

“Không có mấy lời văn về tình yêu thuyết phục hơn, bớt phần bi lụy hơn Đồi gió hú. Đây là câu chuyện về một đứa trẻ khốn khổ bị bỏ rơi đem lòng yêu con gái cha nuôi mình, cũng là câu chuyện về những hành xử hung bạo và khổ đau khởi nguồn từ những khát khao ngang trái họ dành cho nhau… Tựa như Emily Brontë có thể mở toang những gì thuộc về con người, và lấp đầy những khoảng trống không thể nhìn ra được bằng một luồng gió mạnh của cuộc đời.”

Và chính người chuyển ngữ cuốn sách, dịch giả Dương Tường cũng đã phải thốt lên: “Trên một thế kỷ này, diễn đàn thế giới vẫn còn nhắc tới Emily Brontë và tiểu thuyết Đồi gió hú, một viên kim cương trong kho tàng văn học Anh.”

Bản thân tôi rất thích cách chuyển ngữ của dịch giả Dương Tường, ông giữ được những nét đặc sắc của bản gốc, đồng thời những câu văn ông dịch cũng chứa đựng nhiều chiêm nghiệm, sâu sắc. Có người từng nói rằng nếu Dương Tường dịch một cuốn tiểu thuyết, nếu nó dở thì vấn đề hoàn toàn nằm ở độc giả. Điều này không sai chút nào, nội dung Đồi gió hú vốn đã u huyền và ám ảnh, vào tay ông, tác phẩm trở nên ám ảnh hơn bao giờ hết.

Hết.

Thu Hiền


Tình yêu trong tiểu thuyết



Book trailer

Những chiếc cầu ở quận Madison: Khi trái tim dẫn lối

Published

on

Trở thành một bà nông dân, sống một cuộc sống nhàm chán và lặng lẽ ở vùng Iowa ngoại ô nước Mỹ hẳn không phải cuộc sống mà Francesa mong muốn khi còn trẻ và cả những năm tháng sau này. Thế nhưng, đó lại chính xác là cuộc sống mà cô đang có, bên cạnh người chồng Richard.

Richard tử tế, an toàn và ổn định. Anh yêu vợ con một cách vụng về, bản năng và vô cùng thực tế. Nhưng đó lại không phải những thứ mà Francesa kiếm tìm. Francesa quen Richard sau khi mối tình của cô với một giáo sư đại học môn nghệ thuật kết thúc. Bố mẹ cô, với lối tư duy truyền thống, không ngừng phản đối mối tình đó. Bám lấy những giấc mơ cho đến khi sự thúc ép gay gắt của thực tế làm Francesa nhận ra rằng những lựa chọn trong bối cảnh chiến tranh của mình bị kiềm chế. Cô nhận lời theo Richard về miền quê Iowa trong khi vẫn không ngừng băn khoăn về cuộc đời mình.

Francesa sinh cho Richard hai đứa con, một trai, một gái và luôn làm tròn vai trò của người vợ trong suốt hai mươi năm sinh sống. Cho đến khi, cô gặp Robert Kincaid vào một ngày tháng Hai khô nóng của tháng Tám 1965, khi Robert đang trên đường đi tìm chiếc cầu Roseman – một trong những cây cầu có mái che thứ sáu của quận Madison, còn Richard cùng các con đi hội chợ bang Illinois.

Cuộc gặp gỡ tuy ngắn ngủi, nhưng cũng đủ để Francesa và Robert nhận ra rằng, họ sinh ra để dành cho nhau. Francesa lúc ấy 42 tuổi, còn Robert 50, là một nhà văn, nhà nhiếp ảnh tài năng của tờ National Geographic, đã từng trải qua một cuộc hôn nhân tan vỡ. Không vợ con, Robert lang thang từ miền quê này đến miền quê khác để chụp những bức ảnh sống động nhất.

Họ nhanh chóng lao vào nhau theo cách mãnh liệt nhất. Chỉ có bốn ngày sống hết mình bên nhau, nhưng lại là những ngày tháng đẹp đẽ nhất trong cuộc đời mỗi người, để rồi sau đó, họ dành cả phần đời còn lại của mình để tưởng nhớ về nhau một cách âm thầm nhưng không kém phần dai dẳng.

Câu chuyện tình này sẽ không giống bất kỳ các câu chuyện tình yêu nào trước đó. Nó không khiến người đọc có cảm giác đó là một thiên tình sử đẹp đẽ, đáng tôn vinh, càng không phải thứ khiến người ta khao khát. Nếu có, ắt hẳn là khao khát trong tội lỗi. Nhưng…

Nếu như, bạn đã từng trải qua hoặc đang khao khát thứ tình yêu đích thực, thứ tình yêu mà vì lẽ gì đó không được toại nguyện, bạn sẽ đồng cảm hoặc sẽ thấu hiểu vì sao Francesa và Robert, biết rõ đã bước qua ranh giới của đạo đức và trách nhiệm mà vẫn điên cuồng lao vào nhau. Ranh giới giữa tình yêu và tội lỗi, đôi khi chỉ cách nhau một cách nhìn. Có nhiều chuyện, mãi mãi không có câu trả lời, không có nhận biết đúng sai. Thước đo công minh nhất, chính là trái tim và lý trí.

Tôi tin rằng, cho đến cuối cuộc đời mình, Francesa vẫn không hề hối tiếc về những gì cô ấy đã làm trong bốn ngày đó. Điều vĩ đại hơn cả là, dù đã gặp được thứ tình yêu đích thực của cuộc đời, thì cô ấy vẫn đặt trách nhiệm với gia đình lên trên hết. Lý trí vẫn chiến thắng. Và với Richard, sự hiện diện về thể xác của Francesa bên cạnh quan trọng và ý nghĩa hơn bất kỳ thứ gì khác. Trước khi lìa trần, anh có nói với Francesa rằng: “Anh biết, em có những giấc mơ khác, và anh rất tiếc vì không thể mang lại giấc mơ đó cho em.”

Không lâu sau khi Richard mất, Francesa nhận được bưu phẩm từ một công ty luật do Robert ủy quyền trao cho bà. Bên trong có ba cái hộp, gói chắc chắn bằng giấy không thấm nước. Trên hộp có phong bì thư đề địa chỉ của hãng luật: “Bà Johnson thân mến! Chúng tôi đại diện cho di sản của ông Robert L. Kincaid vừa qua đời…”

Từ đó về sau, việc xem lại các thứ Robert để lại: mẩu giấy Francesa hẹn Robert đến ăn tối vào ngày họ gặp nhau, sợi dây chuyền có tên Francesa mà Robert luôn mang bên mình khi họ chia tay, lá thư chứa đựng nỗi nhớ, sự cô độc, niềm khát khao được ở bên nhau Robert viết cho Francesa, đã trở thành một nghi thức không thể thiếu trong mỗi dịp sinh nhật hằng năm của mình. Francesa sẽ mang tất cả kỷ vật từ phòng khách vào bếp, châm điếu thuốc duy nhất trong năm, nhấm một ngụm Brandy và từ từ đọc.

Francesa mất ở tuổi sáu mươi chín. Nguyên nhân cái chết được ghi là “tự nhiên”. Nguyện vọng sau khi mất của bà là được hỏa táng và đem tro rắc ở cầu Roseman – thay vì được chôn bên cạnh Richard. Trong di chúc của mình, Robert cũng có nguyện vọng như vậy. Cuối cùng thì, họ cũng được ở bên cạnh nhau, và ở một thế giới rất khác với thế giới của chúng ta. Tôi như mường tượng đến cảnh, Robert sẽ dang rộng cánh tay, chào đón Francesa, môi nở nụ cười rạng rỡ và nói: “Francesa, anh đã đợi em lâu lắm rồi.

Tác giả đã có cái nhìn nhân văn về diễn biến nội tâm của Francesa. Hãy đừng phán xét cô ấy, đừng áp lên cô ấy những trách nhiệm, bổn phận kèm theo nghĩa vụ, đạo đức bắt buộc phải thực hiện và cho rằng, những diễn biến trong đời sống tinh thần của cô ấy không quan trọng và có phần vớ vẩn. Bởi vì, chẳng gì khiến một cô gái vui vẻ, mãn nguyện và tràn đầy năng lượng hơn chính sự thoải mái trong đời sống tinh thần.

Kết truyện, mượn tạm câu nói của Trịnh Công Sơn về thứ tình cảm kiểu như thế này: “Khi người ta trẻ, người ta nghĩ có thể dễ dàng từ bỏ một mối tình, vì người ta nghĩ rằng, những hạnh phúc, những điều mới mẻ nhất sẽ đến trong tương lai… Cũng có thể, nhưng người ta đâu biết rằng, những gì ta mong muốn và cần nhất chỉ đến một lần trong đời”. Thế nên, khi trái tim chưa ngập tràn tình yêu, thì đừng vì lí do này, hay lý do khác mà cúi đầu. Hạnh phúc thì mong manh, còn bất hạnh thì luôn hiện hữu.

Hết.

Thiệu Thu Huyền

Đọc bài viết

Book trailer

The Booker Prize 2020: Burnt Sugar – Như cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng

I would be lying if I said my mother’s misery has never giving me pleasure.

Published

on

Để hỏi đâu là cuốn sách gây nhiều phân cực nhất của mùa giải năm nay thì câu trả lời chắc hẳn là Burnt Sugar của Avni Doshi. Thành thực mà nói, với cuốn sách này, Avni tự đặt mình vào thế khó khi xây dựng một chủ đề quá ư táo bạo, khác xa lẽ thường. Trên trang chấm điểm Goodreads, bình luận nhận được nhiều đồng ý và đáp trả nhất lại là đánh giá 1 sao – với những nhận định phi thực, kinh tởm, lộn xộn… Nhưng liệu có công bằng cho một tác phẩm văn chương, khi nó đụng đến một thứ gì đó về sự ích kỷ, về bản tính người – dẫu chăng khi được nhìn nhận trong mối quan hệ mẹ con ruột thịt vốn được xem như những gắn kết thiêng liêng mà đặc biệt hơn, còn xuất phát từ những phông nền phương Đông, nơi tình cảm gia đình vốn vẫn được đặt trên hàng cao nhất? Rõ ràng là không. Nhìn nhận một mặt nào đó, Burnt Sugar là tiểu thuyết đầy bi kịch, sự trả thù, cái đáp trả giữa mẹ và con gái khi những giá trị cá nhân va chạm vào nhau, những động cơ trộn lẫn vào nhau và những xung đột như đang nén dần đến mức tối đa.

*

Cuốn sách mở đầu bằng một câu văn như thể hàm chứa trọn vẹn nội dung của mình: Sẽ là dối trá nếu nói những bí mật của mẹ không khiến tôi thích thú. Lấy bối cảnh ở Pune - thủ phủ miền Tây trung tâm Ấn Độ,  Burnt Sugar là những xung đột mạch ngầm giữa Antara – một nghệ sĩ sáng tạo nghệ thuật, và mẹ cô – Tara, người phụ nữ kỳ lạ, loạn trí, mà ở ngay thời điểm hiện tại, được xác định như đang mắc chứng Alzheimer. Ngay cả cái tên của hai người họ, cũng đã chứng kiến một sự đối đầu (Antara = An + Tara = Không – Tara). Với Burnt Sugar, hơn ai hết, Avni Doshi đã đi vào những trải nghiệm vô cùng cá nhân, núp trong bóng tối của mối quan hệ tưởng như thiêng liêng và đầy ánh sáng. Là phiên bản đảo ngược và logic hơn của Mình cần nói chuyện về Kevin của Lionel Shriver và cũng Ấn Độ hơn Nhật ký mang thai của Yoko Ogawa, Burnt Sugar là một khúc ca đầy những note cao của một giọng hát đã quá mỏi mệt, đầy những lỗi strain, flatcrack trong sự kích động của bản hòa ca nhịp nhàng bối cảnh.

Quay về những năm 60 khi Tara trốn khỏi nhà chồng đi đến tịnh thất như cách tránh xa phong tục cổ hủ trong cuộc hôn nhân chính bản thân mình. Ở đó, trải nghiệm trong mối quan hệ vô cùng độc hại với người chồng chính thức đầu tiên cùng những căng thẳng khi sống cùng nhà với người mẹ chồng khiến bà rời nơi chốn ấy không một báo trước, dẫn theo con gái đến ashram – nơi sinh hoạt tôn giáo của một giáo phái, và trở thành phu nhân của người đứng đầu. Tại đó, giữa những hành động kỳ quặc của việc thờ cúng, Tara hoàn toàn lu mờ con gái, để cô sinh sống như một đứa trẻ không có gia đình, giao phó hoàn toàn cho người phụ nữ tên là Kali Mata (Nữ thần hủy diệt), còn mình chìm đắm trong những ca tụng và phương thức hành lễ lạ lùng. Antara trải qua những quãng thời gian vô cùng khó khăn, khi thiếu đi sự quan tâm, gắn bó; cũng như một môi trường sống không hề phù hợp với lứa tuổi mình. Những ngột ngạt đè nén, những căng thẳng nội tâm, ép lên cô con gái như những vết hằn rất khó gột rửa.

Sau cái chết của Baba, Tara rời khỏi tịnh thất và sống như người ăn xin, học các mánh lới để tồn tại, vì ông bà nội và cả người chồng đều chối bỏ bà. Cũng trong khoảng thời gian này, nhờ sự cảm thông của Reza – người chồng không chính thức, hai mẹ con họ tiếp tục sống cuộc đời quá nhiều chông chênh. Khi xã hội Ấn Độ rơi vào Nhiễu loạn những năm sau này, Reza biến mất. Chính trong những năm tháng bị bỏ mặc, xa lánh và chối từ về mặt tình cảm, trong Antara là điều gì đó của sự tự nhận thức chua chát như hẳn sau này ta hay bắt gặp: Thậm chí trong những cơn điên của mình, bà ấy chưa khi nào ngưng làm hại tôi hay Bà ta không hơn gì một nhúm rau thối. Những câu văn này đôi khi làm nóng người đọc và chạm đến những đường biên đạo đức vốn luôn cố hữu trong con người họ.

Thế nhưng bi kịch chỉ đến khi Tara giả chứng mất trí khi phát hiện con gái vốn đang qua lại với Reza – người tình năm xưa nay đã mất dấu – khi vô tình đến buổi triển lãm của Antara. Nếu Lionel Shriver viết về sự trả thù đầy những mê hoặc thể xác được thể hiện qua cơn bùng phát giết người của Kevin hay Yoko Ogawa đầu độc chị gái của nhân vật chính bằng bưởi đột biến; thì Avni Doshi cho cuộc đối đầu giữa hai mẹ con bằng Alzheimer. Những nghi ngờ bước đầu, những trả đũa leo thang giữa hai con người được khắc họa trong cái lạnh lùng vô cảm, trong nỗi xót xa cay đắng hiển hình trước mắt người đọc. Ở đó bằng căn bệnh này, Tara hành hạ chính con gái mình bằng những giả vờ buồn thương, những ảnh hưởng sâu sắc, những tai biến giả tạm; còn Antara – là sự trả đũa đầy những leo thang. Và đến cuối cùng trong cuộc gặp gỡ ở nhà chồng Antara là khi Tara đạt được chính mục đích mình. Vở kịch kết thúc và chiếc mặt nạ đã được gỡ xuống.

Giữa những bến bờ đạo đức và suy nghĩ chung chung, hẳn không ai có thể quy kết công lý thuộc về người nào. Thuộc về người mẹ nhẫn tâm bỏ rơi con mình đi vào đạo phái; hay về cô gái đã lấy đi người đàn ông của chính mẹ mình? Avni Doshi đặt ra những thế chông chênh và đẩy bi kịch chạm đến cưỡng bức. Một khung truyện rất khó giải quyết và nằm chông chênh, và đó cũng là lý do vì sao với Burnt Sugar, những phân cực đánh giá, những nhận xét về sự thiếu logic hay mặt tình cảm xuất phát từ chính cái nhìn chung chung vốn luôn cố hữu của mỗi một người. Với bản thân người viết bài này, bằng những rời rạc và sự thiếu gắn kết, tình cảm hai mẹ con họ đã chết từ lâu, và chẳng có gì quá không logic hay thiếu hợp lý ở tiểu thuyết này.

*

Giữa những mâu thuẫn nội tâm của hai nhân vật, với Burnt Sugar, Avni Doshi phần nào cũng khắc họa được bối cảnh Ấn Độ rất nhiều màu sắc trong những phông nền tôn giáo, luật lệ, lễ nghi, giữa những đối lập hiện đại phương Tây và cái cổ hủ vốn luôn tồn tại ở đất nước phương Đông. Những chuyển giao thế hệ, những thế đối đầu và vai trò của người phụ nữ sau bao thế hệ vẫn không chuyển dời. Nếu Tara chịu sự áp bức của gia đình chồng đầy đủ bao nhiêu, thì Antara ở thế hệ sau cũng không khác mấy: khi phải đợi cửa chờ chồng mình về hay vấn đề phải sinh con trai trong mối quan hệ vô cùng căng thẳng với người mẹ chồng mê tín dị đoan. Nhưng nếu Tara đầy đủ dũng cảm thoát ra chiếc lồng ngột ngạt đầy những mực thước, thì Antara lại không được thế. Cô đầy mệt mỏi và những buồn thương, vì thiếu cảm hứng nghệ thuật, thiếu cái định hướng dẫn đến việc sinh Anikka như cách níu giữ người chồng của mình.

Về phong cách viết, Avni Doshi chứng tỏ tài năng của bản thân mình khi dám đặt chân vào khe hở hẹp của những vấn đề tưởng như nhạy cảm. Điềm tĩnh, lạnh lùng mà đầy cân bằng; Avni tái tạo nên cuốn tiểu thuyết đầy những chà nhám của mối quan hệ thô ráp mà đầy vết xước. Điểm yếu của Burnt Sugar có thể kể đến là sự ôm đồm. Giữa một tiểu thuyết sắc sảo, hiện đại và nặng về mặt tâm lý, việc lồng ghép lịch sử Ấn Độ trong một nỗ lực cố gắng tạo ra một tiểu thuyết mở, hướng nhiều xúc tu thì vô hình trung trở nên thừa thãi. Mô tả kỳ ảo được đánh giá khá cao trong một nỗ lực thoát khỏi lối viết hiện thực, nhưng thời lượng này vẫn còn rất ít.

*

Với Burnt Sugar, Avni Doshi đã làm một cú hattrick vô cùng ngoạn mục lừa đón người đọc. Bằng cách viết điềm tĩnh, thấu hiểu mà đầy sắc sảo, Avni đã dựng nên một bi kịch không thể đoán trước, giữa những căng thẳng, xung đột, đối đầu vô cùng lạ lẫm. Nếu là người đọc chờ đón văn chương như cái đẹp đẽ miêu tả cuộc đời, thì Burnt Sugar không dành cho bạn. Nhưng để chờ đợi một sự chuyển hóa từ ngọt thành đắng, từ trắng sang đen, từ rắn thành lỏng, từ chặt thành ra phân rã ra như đường thành caramel; thì đây là tiểu thuyết vô cùng phù hợp. Dữ dội, tàn khốc và đầy những bi kịch ngầm; cuốn tiểu thuyết mạnh mẽ nhất mùa giải năm nay.

Hết.

minh.

*

The Booker Prize 2020






Đọc bài viết

Book trailer

Biên sử nước: Không gian huyền ảo của một thực tại tan rã

Published

on

By

Sau 8 năm, nhà văn Nguyễn Ngọc Tư mới lại ra mắt tiểu thuyết. Biên sử nước là một tiểu thuyết mỏng (125 trang), nhưng đầy dụng công về cấu trúc và điêu luyện trong ngôn ngữ; có thể ví như một vùng xoáy, cuốn người đọc đi vào không gian huyền ảo của một thực tại tan rã thâm căn.

11 chương sách trình bày theo một kết cấu vòng tròn, không diễn tiến không kết thúc.

Một trận đại hồng thủy mở ra và không thể khép lại. Đức Ngài với trái tim cứu rỗi trở thành trung tâm, biểu tượng của tính thiêng, nơi phát xuất lời nguyền và cũng là nơi cứu rỗi khổ lụy, nơi đánh mất cũng là nơi khuyến dụ mọi nỗ lực tìm đoạt. Nhưng trái tim cứu rỗi của Đức Ngài đang thuộc về ai?

Liên tục những cuộc ra đi. Sự cuồng tín trương nở giữa một hiện thực trên bờ vực suy thoái không thể vãn hồi. Và Đức Ngài là ai?

Biên sử nước là một tiểu thuyết mỏng (125 trang), nhưng đầy dụng công về cấu trúc và điêu luyện trong ngôn ngữ.

Sau Sông, Nguyễn Ngọc Tư tiếp tục khảo sát cõi mênh mông và thẳm sâu, những “biến tính” của NƯỚC trong tiểu thuyết mới lần này. Lối viết uyển chuyển, tiết chế với một nhạc tính tự nhiên, quyến rũ đã tạo cho Biên sử nước một sức hấp dẫn đặc biệt.

Người đọc có thể tiếp cận cuốn sách tự do, khi mỗi chương tách rời, có thể xem là một truyện ngắn độc lập, với lối văn tinh tế, nhuần nhị. Được biết, trước ngày phát hành chính thức, đã có trên 3.000 đơn đặt hàng từ các nhà phát hành. Đây là con số phát hành đáng mừng đối với tiểu thuyết của tác giả Việt Nam đương đại trong bối cảnh thị trường sách hiện nay.

Về tác giả

Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư, sinh năm 1976, sống tại Cà Mau. Trong một khoảng thời gian dài, Nguyễn Ngọc Tư là nhà văn Việt Nam được độc giả đón đọc nhiều nhất. Tác giả của nhiều tập truyện ngắn, tản văn nổi tiếng: Đảo, Khói trời lộng lẫy, Cánh đồng bất tận, Gió lẻ, Không ai qua sông, Hành lý hư vô...

Tác giả Nguyễn Ngọc Tư giao lưu với độc giả trong buổi giao lưu - ra mắt sách Biên sử nước tại Phương Nam Book City Saigon Center (TP. HCM).
Chị là tác giả của nhiều tập truyện ngắn, tản văn nổi tiếng: Đảo, Khói trời lộng lẫy, Cánh đồng bất tận, Gió lẻ, Không ai qua sông, Hành lý hư vô...

Chị từng nhận nhiều giải thưởng văn chương uy tín trong nước và quốc tế như: Giải thưởng Văn học ASEAN 2008, LiBeraturpreis 2018... Một số tác phẩm của chị được dịch sang tiếng Hàn, Anh, Đức và Thụy Điển.

Đọc bài viết

Cafe sáng